Xin chào quý bạn và các vị đang đọc "Nhật Ký Cô Nàng Nam Châm". Mình tên là Hàn Bối Ngọc. Năm nay mình bước sang tuổi trăng tròn là tuổi 15 đó các bạn à. Nói thật không phải khoe mình cứ bị xinh ý thế nên các bạn nam cứ bị thích mình ý. Các bạn cứ tưởng tượng đi, giả dụ mấy bạn nam là những thanh sắt còn mình là Nam Châm thế nên các bạn ấy cứ bu vào mình ý. Thế nên mình mới được gọi là cô nàng Nam Châm. Mình cao 1m60. gia đình mình cũng chỉ giàu bình thường thôi. Thế nhưng tạo hoá lại ban ình cái vẻ đẹp trời phú nên mình vẫn vui dù nhà mình không giàu có. Giới thiệu về bản thân như vậy là đủ rồi nhỉ? mình nòi luôn vấn đề chính là hôm nay mình chuyển trường ra Hà Nội học. Mình không thích học ở quê bởi lẽ học sinh ở đó láo lắm. Học ở thành phố thích họn nhiều. Mình cũng nói luôn bố mình là nhà thơ nên bố có làm bài thơ tặng mình như sau:"Ba mốt trừ tám một năm xưa Mùa thu man mát gió diều đưa Sinh nôi một nụ hoa hồng đỏ Con gái của bố đáng yêu chưa?" Hihi mình thích nhất câu cuối đó…
Chương 16: Chương 16: Sự Trả Thù Không Hoàn Hảo (4)
Nhật Ký Cô Nàng Nam ChâmTác giả: Nhật BunXin chào quý bạn và các vị đang đọc "Nhật Ký Cô Nàng Nam Châm". Mình tên là Hàn Bối Ngọc. Năm nay mình bước sang tuổi trăng tròn là tuổi 15 đó các bạn à. Nói thật không phải khoe mình cứ bị xinh ý thế nên các bạn nam cứ bị thích mình ý. Các bạn cứ tưởng tượng đi, giả dụ mấy bạn nam là những thanh sắt còn mình là Nam Châm thế nên các bạn ấy cứ bu vào mình ý. Thế nên mình mới được gọi là cô nàng Nam Châm. Mình cao 1m60. gia đình mình cũng chỉ giàu bình thường thôi. Thế nhưng tạo hoá lại ban ình cái vẻ đẹp trời phú nên mình vẫn vui dù nhà mình không giàu có. Giới thiệu về bản thân như vậy là đủ rồi nhỉ? mình nòi luôn vấn đề chính là hôm nay mình chuyển trường ra Hà Nội học. Mình không thích học ở quê bởi lẽ học sinh ở đó láo lắm. Học ở thành phố thích họn nhiều. Mình cũng nói luôn bố mình là nhà thơ nên bố có làm bài thơ tặng mình như sau:"Ba mốt trừ tám một năm xưa Mùa thu man mát gió diều đưa Sinh nôi một nụ hoa hồng đỏ Con gái của bố đáng yêu chưa?" Hihi mình thích nhất câu cuối đó… Sau khi bà Hàn Tử Tuyết nghe được lời nhắn của thầy HT. Bà liền cho gọi Ngọc vào. Ông thư ký Trương lên mời Ngọc. Bây giờ là ban đêm, trên hành lang yên tĩnh của Biệt Thự Hoa Hồng (nhà Ngọc) chỉ nghe thấy tiếng bước chân lộp cộp. Đến cửa phòng làm việc của Bà "mẹ ma nữ" (đó là biệt danh mà BOF đặt cho bà). Ngọc dừng lại hít thở thật sâu trước khi vào, cô nghĩ bụng: "thiên linh linh địa linh linh phù hộ cho bà mẹ tinh tinh của con có thể chấp nhận yêu cầu của con". Gõ cửa ba tiếng Cộc…cộc…cộc.Bà Tuyết: "Vào đi!"Ngọc đẩy cửa bước vào trong khi trái tim còn đang nhảy nhót.Ngọc: "Mẹ biết rồi? Thế thì con cũng nói luôn cho nó vuông. Con sẽ có kế hoạch tìm ra lí do để đuổi Cao Chấn Bảo. Mẹ cứ yên tâm đi!"Bà Tuyết: "Shinhwa của chúng ta trước giờ đều coi trọng nhân tài. Và Chấn Bảo là một nhân tài vì vậy ta không có bất kỳ lí do nào để tống cổ một nhân tài đi cả!"Ngọc: "Con không chịu!"Bà Tuyết: "Vậy thì con có thể ra khỏi nhà!"Ngọc ấm ức chạy ra khỏi Biệt Thự, giờ cô biết đi đâu?T/g: Mời các bạn đón đọc "chương 17: bỏ nhà đi bụi, rồng đến nhà tôm, thiếu tiền thì khác buồn phiền". Tối nay hãy ghé thăm Nhật Ký…Nam Châm để đọc chương 17 nha!
Sau khi bà Hàn Tử Tuyết nghe được lời nhắn của thầy HT. Bà liền cho gọi Ngọc vào. Ông thư ký Trương lên mời Ngọc. Bây giờ là ban đêm, trên hành lang yên tĩnh của Biệt Thự Hoa Hồng (nhà Ngọc) chỉ nghe thấy tiếng bước chân lộp cộp. Đến cửa phòng làm việc của Bà "mẹ ma nữ" (đó là biệt danh mà BOF đặt cho bà). Ngọc dừng lại hít thở thật sâu trước khi vào, cô nghĩ bụng: "thiên linh linh địa linh linh phù hộ cho bà mẹ tinh tinh của con có thể chấp nhận yêu cầu của con". Gõ cửa ba tiếng Cộc…cộc…cộc.Bà Tuyết: "Vào đi!"
Ngọc đẩy cửa bước vào trong khi trái tim còn đang nhảy nhót.
Ngọc: "Mẹ biết rồi? Thế thì con cũng nói luôn cho nó vuông. Con sẽ có kế hoạch tìm ra lí do để đuổi Cao Chấn Bảo. Mẹ cứ yên tâm đi!"
Bà Tuyết: "Shinhwa của chúng ta trước giờ đều coi trọng nhân tài. Và Chấn Bảo là một nhân tài vì vậy ta không có bất kỳ lí do nào để tống cổ một nhân tài đi cả!"
Ngọc: "Con không chịu!"
Bà Tuyết: "Vậy thì con có thể ra khỏi nhà!"
Ngọc ấm ức chạy ra khỏi Biệt Thự, giờ cô biết đi đâu?
T/g: Mời các bạn đón đọc "chương 17: bỏ nhà đi bụi, rồng đến nhà tôm, thiếu tiền thì khác buồn phiền". Tối nay hãy ghé thăm Nhật Ký…Nam Châm để đọc chương 17 nha!
Nhật Ký Cô Nàng Nam ChâmTác giả: Nhật BunXin chào quý bạn và các vị đang đọc "Nhật Ký Cô Nàng Nam Châm". Mình tên là Hàn Bối Ngọc. Năm nay mình bước sang tuổi trăng tròn là tuổi 15 đó các bạn à. Nói thật không phải khoe mình cứ bị xinh ý thế nên các bạn nam cứ bị thích mình ý. Các bạn cứ tưởng tượng đi, giả dụ mấy bạn nam là những thanh sắt còn mình là Nam Châm thế nên các bạn ấy cứ bu vào mình ý. Thế nên mình mới được gọi là cô nàng Nam Châm. Mình cao 1m60. gia đình mình cũng chỉ giàu bình thường thôi. Thế nhưng tạo hoá lại ban ình cái vẻ đẹp trời phú nên mình vẫn vui dù nhà mình không giàu có. Giới thiệu về bản thân như vậy là đủ rồi nhỉ? mình nòi luôn vấn đề chính là hôm nay mình chuyển trường ra Hà Nội học. Mình không thích học ở quê bởi lẽ học sinh ở đó láo lắm. Học ở thành phố thích họn nhiều. Mình cũng nói luôn bố mình là nhà thơ nên bố có làm bài thơ tặng mình như sau:"Ba mốt trừ tám một năm xưa Mùa thu man mát gió diều đưa Sinh nôi một nụ hoa hồng đỏ Con gái của bố đáng yêu chưa?" Hihi mình thích nhất câu cuối đó… Sau khi bà Hàn Tử Tuyết nghe được lời nhắn của thầy HT. Bà liền cho gọi Ngọc vào. Ông thư ký Trương lên mời Ngọc. Bây giờ là ban đêm, trên hành lang yên tĩnh của Biệt Thự Hoa Hồng (nhà Ngọc) chỉ nghe thấy tiếng bước chân lộp cộp. Đến cửa phòng làm việc của Bà "mẹ ma nữ" (đó là biệt danh mà BOF đặt cho bà). Ngọc dừng lại hít thở thật sâu trước khi vào, cô nghĩ bụng: "thiên linh linh địa linh linh phù hộ cho bà mẹ tinh tinh của con có thể chấp nhận yêu cầu của con". Gõ cửa ba tiếng Cộc…cộc…cộc.Bà Tuyết: "Vào đi!"Ngọc đẩy cửa bước vào trong khi trái tim còn đang nhảy nhót.Ngọc: "Mẹ biết rồi? Thế thì con cũng nói luôn cho nó vuông. Con sẽ có kế hoạch tìm ra lí do để đuổi Cao Chấn Bảo. Mẹ cứ yên tâm đi!"Bà Tuyết: "Shinhwa của chúng ta trước giờ đều coi trọng nhân tài. Và Chấn Bảo là một nhân tài vì vậy ta không có bất kỳ lí do nào để tống cổ một nhân tài đi cả!"Ngọc: "Con không chịu!"Bà Tuyết: "Vậy thì con có thể ra khỏi nhà!"Ngọc ấm ức chạy ra khỏi Biệt Thự, giờ cô biết đi đâu?T/g: Mời các bạn đón đọc "chương 17: bỏ nhà đi bụi, rồng đến nhà tôm, thiếu tiền thì khác buồn phiền". Tối nay hãy ghé thăm Nhật Ký…Nam Châm để đọc chương 17 nha!