Xin chào quý bạn và các vị đang đọc "Nhật Ký Cô Nàng Nam Châm". Mình tên là Hàn Bối Ngọc. Năm nay mình bước sang tuổi trăng tròn là tuổi 15 đó các bạn à. Nói thật không phải khoe mình cứ bị xinh ý thế nên các bạn nam cứ bị thích mình ý. Các bạn cứ tưởng tượng đi, giả dụ mấy bạn nam là những thanh sắt còn mình là Nam Châm thế nên các bạn ấy cứ bu vào mình ý. Thế nên mình mới được gọi là cô nàng Nam Châm. Mình cao 1m60. gia đình mình cũng chỉ giàu bình thường thôi. Thế nhưng tạo hoá lại ban ình cái vẻ đẹp trời phú nên mình vẫn vui dù nhà mình không giàu có. Giới thiệu về bản thân như vậy là đủ rồi nhỉ? mình nòi luôn vấn đề chính là hôm nay mình chuyển trường ra Hà Nội học. Mình không thích học ở quê bởi lẽ học sinh ở đó láo lắm. Học ở thành phố thích họn nhiều. Mình cũng nói luôn bố mình là nhà thơ nên bố có làm bài thơ tặng mình như sau:"Ba mốt trừ tám một năm xưa Mùa thu man mát gió diều đưa Sinh nôi một nụ hoa hồng đỏ Con gái của bố đáng yêu chưa?" Hihi mình thích nhất câu cuối đó…
Chương 20: Chương 20: Hoàng Tử Nụ Cười (1)
Nhật Ký Cô Nàng Nam ChâmTác giả: Nhật BunXin chào quý bạn và các vị đang đọc "Nhật Ký Cô Nàng Nam Châm". Mình tên là Hàn Bối Ngọc. Năm nay mình bước sang tuổi trăng tròn là tuổi 15 đó các bạn à. Nói thật không phải khoe mình cứ bị xinh ý thế nên các bạn nam cứ bị thích mình ý. Các bạn cứ tưởng tượng đi, giả dụ mấy bạn nam là những thanh sắt còn mình là Nam Châm thế nên các bạn ấy cứ bu vào mình ý. Thế nên mình mới được gọi là cô nàng Nam Châm. Mình cao 1m60. gia đình mình cũng chỉ giàu bình thường thôi. Thế nhưng tạo hoá lại ban ình cái vẻ đẹp trời phú nên mình vẫn vui dù nhà mình không giàu có. Giới thiệu về bản thân như vậy là đủ rồi nhỉ? mình nòi luôn vấn đề chính là hôm nay mình chuyển trường ra Hà Nội học. Mình không thích học ở quê bởi lẽ học sinh ở đó láo lắm. Học ở thành phố thích họn nhiều. Mình cũng nói luôn bố mình là nhà thơ nên bố có làm bài thơ tặng mình như sau:"Ba mốt trừ tám một năm xưa Mùa thu man mát gió diều đưa Sinh nôi một nụ hoa hồng đỏ Con gái của bố đáng yêu chưa?" Hihi mình thích nhất câu cuối đó… Sau buổi tiệc mừng cùng BOF, Ngọc trở về nhà khi trời đã muộn. Biết là bà "mẹ ma nữ" của mình sẽ không ình vào nên Ngọc đỗ xe trước cổng nhà, cởi đôi giày gót nhọn ra, trèo cổng thôi nào! Tuy cổng cao nhưng nó được thiết kế theo kiểu ô vuông nên rất dễ trèo, chỉ cần bám chắc là ai cũng vào được. Đứng phía ngoài cổng, cô quăng đôi giày cao gót của mình vào trước rồi bắt đầu leo, vào được bên trong, cô lại nhặt đôi giày lên, đi ra phía sau nhà, có một cái thang dây treo lơ lửng trên tường nối với sân thượng, đó là dụng cụ mà cô thường dùng mỗi lần về muộn. Nhà cô cao lắm, leo mãi, leo mãi leo mãi, leo lên đến sân thượng, hỏi cô thấy gì? Dĩ nhiên là cô thấy mệt rồi. Lên tới sân thường cô đi xuống tầng 4, tầng có phòng của cô. Vào phòng, bật đèn, đập vào mắt cô là căn phòng toàn màu trắng, hồng. Đi tắm thôi nào! Tắm xong ngả lưng trên chiếc giường hình trái tim màu hồng, chợp mắt một chút xong cô lại mở mắt ra như chợt nhớ ra điều gì đó.
Sau buổi tiệc mừng cùng BOF, Ngọc trở về nhà khi trời đã muộn. Biết là bà "mẹ ma nữ" của mình sẽ không ình vào nên Ngọc đỗ xe trước cổng nhà, cởi đôi giày gót nhọn ra, trèo cổng thôi nào! Tuy cổng cao nhưng nó được thiết kế theo kiểu ô vuông nên rất dễ trèo, chỉ cần bám chắc là ai cũng vào được. Đứng phía ngoài cổng, cô quăng đôi giày cao gót của mình vào trước rồi bắt đầu leo, vào được bên trong, cô lại nhặt đôi giày lên, đi ra phía sau nhà, có một cái thang dây treo lơ lửng trên tường nối với sân thượng, đó là dụng cụ mà cô thường dùng mỗi lần về muộn. Nhà cô cao lắm, leo mãi, leo mãi leo mãi, leo lên đến sân thượng, hỏi cô thấy gì? Dĩ nhiên là cô thấy mệt rồi. Lên tới sân thường cô đi xuống tầng 4, tầng có phòng của cô. Vào phòng, bật đèn, đập vào mắt cô là căn phòng toàn màu trắng, hồng. Đi tắm thôi nào! Tắm xong ngả lưng trên chiếc giường hình trái tim màu hồng, chợp mắt một chút xong cô lại mở mắt ra như chợt nhớ ra điều gì đó.
Nhật Ký Cô Nàng Nam ChâmTác giả: Nhật BunXin chào quý bạn và các vị đang đọc "Nhật Ký Cô Nàng Nam Châm". Mình tên là Hàn Bối Ngọc. Năm nay mình bước sang tuổi trăng tròn là tuổi 15 đó các bạn à. Nói thật không phải khoe mình cứ bị xinh ý thế nên các bạn nam cứ bị thích mình ý. Các bạn cứ tưởng tượng đi, giả dụ mấy bạn nam là những thanh sắt còn mình là Nam Châm thế nên các bạn ấy cứ bu vào mình ý. Thế nên mình mới được gọi là cô nàng Nam Châm. Mình cao 1m60. gia đình mình cũng chỉ giàu bình thường thôi. Thế nhưng tạo hoá lại ban ình cái vẻ đẹp trời phú nên mình vẫn vui dù nhà mình không giàu có. Giới thiệu về bản thân như vậy là đủ rồi nhỉ? mình nòi luôn vấn đề chính là hôm nay mình chuyển trường ra Hà Nội học. Mình không thích học ở quê bởi lẽ học sinh ở đó láo lắm. Học ở thành phố thích họn nhiều. Mình cũng nói luôn bố mình là nhà thơ nên bố có làm bài thơ tặng mình như sau:"Ba mốt trừ tám một năm xưa Mùa thu man mát gió diều đưa Sinh nôi một nụ hoa hồng đỏ Con gái của bố đáng yêu chưa?" Hihi mình thích nhất câu cuối đó… Sau buổi tiệc mừng cùng BOF, Ngọc trở về nhà khi trời đã muộn. Biết là bà "mẹ ma nữ" của mình sẽ không ình vào nên Ngọc đỗ xe trước cổng nhà, cởi đôi giày gót nhọn ra, trèo cổng thôi nào! Tuy cổng cao nhưng nó được thiết kế theo kiểu ô vuông nên rất dễ trèo, chỉ cần bám chắc là ai cũng vào được. Đứng phía ngoài cổng, cô quăng đôi giày cao gót của mình vào trước rồi bắt đầu leo, vào được bên trong, cô lại nhặt đôi giày lên, đi ra phía sau nhà, có một cái thang dây treo lơ lửng trên tường nối với sân thượng, đó là dụng cụ mà cô thường dùng mỗi lần về muộn. Nhà cô cao lắm, leo mãi, leo mãi leo mãi, leo lên đến sân thượng, hỏi cô thấy gì? Dĩ nhiên là cô thấy mệt rồi. Lên tới sân thường cô đi xuống tầng 4, tầng có phòng của cô. Vào phòng, bật đèn, đập vào mắt cô là căn phòng toàn màu trắng, hồng. Đi tắm thôi nào! Tắm xong ngả lưng trên chiếc giường hình trái tim màu hồng, chợp mắt một chút xong cô lại mở mắt ra như chợt nhớ ra điều gì đó.