Tác giả:

Xin chào quý bạn và các vị đang đọc "Nhật Ký Cô Nàng Nam Châm". Mình tên là Hàn Bối Ngọc. Năm nay mình bước sang tuổi trăng tròn là tuổi 15 đó các bạn à. Nói thật không phải khoe mình cứ bị xinh ý thế nên các bạn nam cứ bị thích mình ý. Các bạn cứ tưởng tượng đi, giả dụ mấy bạn nam là những thanh sắt còn mình là Nam Châm thế nên các bạn ấy cứ bu vào mình ý. Thế nên mình mới được gọi là cô nàng Nam Châm. Mình cao 1m60. gia đình mình cũng chỉ giàu bình thường thôi. Thế nhưng tạo hoá lại ban ình cái vẻ đẹp trời phú nên mình vẫn vui dù nhà mình không giàu có. Giới thiệu về bản thân như vậy là đủ rồi nhỉ? mình nòi luôn vấn đề chính là hôm nay mình chuyển trường ra Hà Nội học. Mình không thích học ở quê bởi lẽ học sinh ở đó láo lắm. Học ở thành phố thích họn nhiều. Mình cũng nói luôn bố mình là nhà thơ nên bố có làm bài thơ tặng mình như sau:"Ba mốt trừ tám một năm xưa Mùa thu man mát gió diều đưa Sinh nôi một nụ hoa hồng đỏ Con gái của bố đáng yêu chưa?" Hihi mình thích nhất câu cuối đó…

Chương 28: Chương 27: Buổi Hẹn Đầu Tiên

Nhật Ký Cô Nàng Nam ChâmTác giả: Nhật BunXin chào quý bạn và các vị đang đọc "Nhật Ký Cô Nàng Nam Châm". Mình tên là Hàn Bối Ngọc. Năm nay mình bước sang tuổi trăng tròn là tuổi 15 đó các bạn à. Nói thật không phải khoe mình cứ bị xinh ý thế nên các bạn nam cứ bị thích mình ý. Các bạn cứ tưởng tượng đi, giả dụ mấy bạn nam là những thanh sắt còn mình là Nam Châm thế nên các bạn ấy cứ bu vào mình ý. Thế nên mình mới được gọi là cô nàng Nam Châm. Mình cao 1m60. gia đình mình cũng chỉ giàu bình thường thôi. Thế nhưng tạo hoá lại ban ình cái vẻ đẹp trời phú nên mình vẫn vui dù nhà mình không giàu có. Giới thiệu về bản thân như vậy là đủ rồi nhỉ? mình nòi luôn vấn đề chính là hôm nay mình chuyển trường ra Hà Nội học. Mình không thích học ở quê bởi lẽ học sinh ở đó láo lắm. Học ở thành phố thích họn nhiều. Mình cũng nói luôn bố mình là nhà thơ nên bố có làm bài thơ tặng mình như sau:"Ba mốt trừ tám một năm xưa Mùa thu man mát gió diều đưa Sinh nôi một nụ hoa hồng đỏ Con gái của bố đáng yêu chưa?" Hihi mình thích nhất câu cuối đó… Sau một ngày khá là bận rộn, ai về nhà nấy, và công việc trước khi đi ngủ Ngọc thường làm là viết nhật ký: "Hôm nay, tôi đã đoạt giải trong cuộc thi tìm kiếm hoàng tử nụ cười. Tôi lại nhớ về cái vụ việc ấy. Lòng buồn rượi rượi. Mà cũng muộn rồi, không viết nữa.Sáng hôm sau, Ngọc nhí nhảnh tung tăng đến trường, vừa chạy vào lớp vừa hát vu vơ:- Sáng sớm thức dậy thấy sao mình đẹp hơn hôm qua, khép đôi mi lại và chợt nghe trái tim đập tinh tinh tinh!Nhắm mắt lại, Ngọc đâm sầm ngã nhà vào Cao Chấn Bảo. Ngọc thì thầm vào tai bảo tối nay hẹn ở tháp ngôi sao, nhớ đến nha, đừng để tôi thất vọng!Một ngày dài đằng đẵng trôi qua cuối cùng cũng đến buổi tối. Ngọc chờ mãi, chờ mãi, chờ mãi, chờ mãi mà vẫn không thấy bảo đến. Chợt trời mưa to. Còn đối với bảo thì anh ta đang làm gì? A, hóa ra anh chàng này đang đi mua sắm, có đợt hàng giảm giá mà! Nhìn bên ngoài trời mưa tầm tã. Bảo thầm nghĩ liệu cô ta có ngu dốt mà dầm mưa chờ mình không nhỉ? Không nghĩ nhiều Bảo cầm ô đi đến tháp Ngôi Sao. Thấy Ngọc khom mình ngồi trên chiếc ghế đã ngoài đường, cả người ướt như chuột lột. Bảo thầm lo lắng chửi rủa cô nàng ngốc nghếch này sao phải đợi mình đến nỗi người ướt hết sạch. Vội vàng chạy đến phía cô ngồi. Anh vác cô lên đi vào tháp và thả cô xuống. Mua một cốc cà phê nòng cho cô ở máy bán cà phê tự động. Ngọc nhìn chằm chằm vào cốc cà phê, nuốt nước bọt, cô hỏi:- Có đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm không vậy?Bảo trả lời:- Không uống thì thôi!Ngọc vội vàng cướp lại cốc cà phê trên tay Bảo:- Uống thì uống!Ngọc nhấp một ngụm cà phê nho nhỏ. Trong miệng truyền đến hơi ấm nóng thật sảng khoái. Trước giờ cô đã từng uống nhiều loại cà phê đắt tiền nhưng chưa bao giờ uống loại này, Nó đương nhiên không thể ngon và sánh bằng những loại cà phê đắt tiền ấy nhưng không hiểu sao cô cảm thấy nó rất ngon? Có phải hay chăng vì cô đang được ở cạnh một người. Một người đã làm thay đổi con người lạnh lùng như cô. Một người đã làm cho cô nhen nhóm trong tim một thứ tình cảm vô hình nào đó.Hai người cùng nhau đi lên đài quan sát. Không hiểu sao bầu trời hôm nay đẹp đến thế. Trời đã tạnh mưa. Những ngôi sao đủ màu sắc lấp lánh trên bầu trời kia làm cho con người ta mê mẩn. Cô và anh cùng đếm sao. Đếm mãi đếm mãi cả hai ngủ lúc nào không hay. Tờ mờ sáng Ngọc tỉnh lại thì thấy mình đang ngủ ở trong đài quan sát. Cô lấy trong túi áo khoắc ra một cây bút viết lên một góc cửa kính chữ "N love B". Bỏ về trước. Chuẩn bị ột ngày nghỉ chủ nhật cuối tuần

Sau một ngày khá là bận rộn, ai về nhà nấy, và công việc trước khi đi ngủ Ngọc thường làm là viết nhật ký: "Hôm nay, tôi đã đoạt giải trong cuộc thi tìm kiếm hoàng tử nụ cười. Tôi lại nhớ về cái vụ việc ấy. Lòng buồn rượi rượi. Mà cũng muộn rồi, không viết nữa.

Sáng hôm sau, Ngọc nhí nhảnh tung tăng đến trường, vừa chạy vào lớp vừa hát vu vơ:

- Sáng sớm thức dậy thấy sao mình đẹp hơn hôm qua, khép đôi mi lại và chợt nghe trái tim đập tinh tinh tinh!

Nhắm mắt lại, Ngọc đâm sầm ngã nhà vào Cao Chấn Bảo. Ngọc thì thầm vào tai bảo tối nay hẹn ở tháp ngôi sao, nhớ đến nha, đừng để tôi thất vọng!

Một ngày dài đằng đẵng trôi qua cuối cùng cũng đến buổi tối. Ngọc chờ mãi, chờ mãi, chờ mãi, chờ mãi mà vẫn không thấy bảo đến. Chợt trời mưa to. Còn đối với bảo thì anh ta đang làm gì? A, hóa ra anh chàng này đang đi mua sắm, có đợt hàng giảm giá mà! Nhìn bên ngoài trời mưa tầm tã. Bảo thầm nghĩ liệu cô ta có ngu dốt mà dầm mưa chờ mình không nhỉ? Không nghĩ nhiều Bảo cầm ô đi đến tháp Ngôi Sao. Thấy Ngọc khom mình ngồi trên chiếc ghế đã ngoài đường, cả người ướt như chuột lột. Bảo thầm lo lắng chửi rủa cô nàng ngốc nghếch này sao phải đợi mình đến nỗi người ướt hết sạch. Vội vàng chạy đến phía cô ngồi. Anh vác cô lên đi vào tháp và thả cô xuống. Mua một cốc cà phê nòng cho cô ở máy bán cà phê tự động. Ngọc nhìn chằm chằm vào cốc cà phê, nuốt nước bọt, cô hỏi:

- Có đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm không vậy?

Bảo trả lời:

- Không uống thì thôi!

Ngọc vội vàng cướp lại cốc cà phê trên tay Bảo:

- Uống thì uống!

Ngọc nhấp một ngụm cà phê nho nhỏ. Trong miệng truyền đến hơi ấm nóng thật sảng khoái. Trước giờ cô đã từng uống nhiều loại cà phê đắt tiền nhưng chưa bao giờ uống loại này, Nó đương nhiên không thể ngon và sánh bằng những loại cà phê đắt tiền ấy nhưng không hiểu sao cô cảm thấy nó rất ngon? Có phải hay chăng vì cô đang được ở cạnh một người. Một người đã làm thay đổi con người lạnh lùng như cô. Một người đã làm cho cô nhen nhóm trong tim một thứ tình cảm vô hình nào đó.

Hai người cùng nhau đi lên đài quan sát. Không hiểu sao bầu trời hôm nay đẹp đến thế. Trời đã tạnh mưa. Những ngôi sao đủ màu sắc lấp lánh trên bầu trời kia làm cho con người ta mê mẩn. Cô và anh cùng đếm sao. Đếm mãi đếm mãi cả hai ngủ lúc nào không hay. Tờ mờ sáng Ngọc tỉnh lại thì thấy mình đang ngủ ở trong đài quan sát. Cô lấy trong túi áo khoắc ra một cây bút viết lên một góc cửa kính chữ "N love B". Bỏ về trước. Chuẩn bị ột ngày nghỉ chủ nhật cuối tuần

Nhật Ký Cô Nàng Nam ChâmTác giả: Nhật BunXin chào quý bạn và các vị đang đọc "Nhật Ký Cô Nàng Nam Châm". Mình tên là Hàn Bối Ngọc. Năm nay mình bước sang tuổi trăng tròn là tuổi 15 đó các bạn à. Nói thật không phải khoe mình cứ bị xinh ý thế nên các bạn nam cứ bị thích mình ý. Các bạn cứ tưởng tượng đi, giả dụ mấy bạn nam là những thanh sắt còn mình là Nam Châm thế nên các bạn ấy cứ bu vào mình ý. Thế nên mình mới được gọi là cô nàng Nam Châm. Mình cao 1m60. gia đình mình cũng chỉ giàu bình thường thôi. Thế nhưng tạo hoá lại ban ình cái vẻ đẹp trời phú nên mình vẫn vui dù nhà mình không giàu có. Giới thiệu về bản thân như vậy là đủ rồi nhỉ? mình nòi luôn vấn đề chính là hôm nay mình chuyển trường ra Hà Nội học. Mình không thích học ở quê bởi lẽ học sinh ở đó láo lắm. Học ở thành phố thích họn nhiều. Mình cũng nói luôn bố mình là nhà thơ nên bố có làm bài thơ tặng mình như sau:"Ba mốt trừ tám một năm xưa Mùa thu man mát gió diều đưa Sinh nôi một nụ hoa hồng đỏ Con gái của bố đáng yêu chưa?" Hihi mình thích nhất câu cuối đó… Sau một ngày khá là bận rộn, ai về nhà nấy, và công việc trước khi đi ngủ Ngọc thường làm là viết nhật ký: "Hôm nay, tôi đã đoạt giải trong cuộc thi tìm kiếm hoàng tử nụ cười. Tôi lại nhớ về cái vụ việc ấy. Lòng buồn rượi rượi. Mà cũng muộn rồi, không viết nữa.Sáng hôm sau, Ngọc nhí nhảnh tung tăng đến trường, vừa chạy vào lớp vừa hát vu vơ:- Sáng sớm thức dậy thấy sao mình đẹp hơn hôm qua, khép đôi mi lại và chợt nghe trái tim đập tinh tinh tinh!Nhắm mắt lại, Ngọc đâm sầm ngã nhà vào Cao Chấn Bảo. Ngọc thì thầm vào tai bảo tối nay hẹn ở tháp ngôi sao, nhớ đến nha, đừng để tôi thất vọng!Một ngày dài đằng đẵng trôi qua cuối cùng cũng đến buổi tối. Ngọc chờ mãi, chờ mãi, chờ mãi, chờ mãi mà vẫn không thấy bảo đến. Chợt trời mưa to. Còn đối với bảo thì anh ta đang làm gì? A, hóa ra anh chàng này đang đi mua sắm, có đợt hàng giảm giá mà! Nhìn bên ngoài trời mưa tầm tã. Bảo thầm nghĩ liệu cô ta có ngu dốt mà dầm mưa chờ mình không nhỉ? Không nghĩ nhiều Bảo cầm ô đi đến tháp Ngôi Sao. Thấy Ngọc khom mình ngồi trên chiếc ghế đã ngoài đường, cả người ướt như chuột lột. Bảo thầm lo lắng chửi rủa cô nàng ngốc nghếch này sao phải đợi mình đến nỗi người ướt hết sạch. Vội vàng chạy đến phía cô ngồi. Anh vác cô lên đi vào tháp và thả cô xuống. Mua một cốc cà phê nòng cho cô ở máy bán cà phê tự động. Ngọc nhìn chằm chằm vào cốc cà phê, nuốt nước bọt, cô hỏi:- Có đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm không vậy?Bảo trả lời:- Không uống thì thôi!Ngọc vội vàng cướp lại cốc cà phê trên tay Bảo:- Uống thì uống!Ngọc nhấp một ngụm cà phê nho nhỏ. Trong miệng truyền đến hơi ấm nóng thật sảng khoái. Trước giờ cô đã từng uống nhiều loại cà phê đắt tiền nhưng chưa bao giờ uống loại này, Nó đương nhiên không thể ngon và sánh bằng những loại cà phê đắt tiền ấy nhưng không hiểu sao cô cảm thấy nó rất ngon? Có phải hay chăng vì cô đang được ở cạnh một người. Một người đã làm thay đổi con người lạnh lùng như cô. Một người đã làm cho cô nhen nhóm trong tim một thứ tình cảm vô hình nào đó.Hai người cùng nhau đi lên đài quan sát. Không hiểu sao bầu trời hôm nay đẹp đến thế. Trời đã tạnh mưa. Những ngôi sao đủ màu sắc lấp lánh trên bầu trời kia làm cho con người ta mê mẩn. Cô và anh cùng đếm sao. Đếm mãi đếm mãi cả hai ngủ lúc nào không hay. Tờ mờ sáng Ngọc tỉnh lại thì thấy mình đang ngủ ở trong đài quan sát. Cô lấy trong túi áo khoắc ra một cây bút viết lên một góc cửa kính chữ "N love B". Bỏ về trước. Chuẩn bị ột ngày nghỉ chủ nhật cuối tuần

Chương 28: Chương 27: Buổi Hẹn Đầu Tiên