Đài Bắc Tại biệt thự trên núi Dương Minh có một người thiếu nữ sang trọng và quý pháiđang tiến vào buổi tiệc sinh nhật. Trên chiếc bánh sinh nhật cao năm tầng do chính tay đầu bếp nổi tiếng làm đãthắp đầy mười chín cây nến, nụ cười xinh đẹp của người thiếu nữ dưới bộ lễ phụcChannel đã nhận được rất nhiều lời khen ngợi của mọi người xung quanh cùng vớivô số những món quà quý giá, nào là xe ôtô, túi xách hàng hiệu, trân châu,…Không còn nghi ngờ gì nữa cô chính là chủ nhân của buổi tiệc sinh nhật này, mộtnàng công chúa luôn nhận được sự chú ý của người khác, cô sống trong một thếgiới cổ tích mà ai ai cũng đều mơ ước đến. Và tại một nơi khác ở Đài Loan, khách sạn năm sao của huyện Hoa Liên. Căn phòng cũng sang trọng, nhưng lại thiếu đi không khí náo nhiệt và bóngdáng con người, chỉ để lại cả căn phòng một màu đen u ám, lạnh lẽo cùng với tâmtrạng thấp thởm không yên của một người con gái. Cây kim giây hướng đến mười hai giờ chầm chậm chuyển động, cô đếm thầm:“năm…bốn…ba….hai…một…” “Uất…
Chương 32: Con mồi mới (2)
Hợp Đồng Hôn Nhân 100 NgàyTác giả: Thượng Quan Miễu MiễuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐài Bắc Tại biệt thự trên núi Dương Minh có một người thiếu nữ sang trọng và quý pháiđang tiến vào buổi tiệc sinh nhật. Trên chiếc bánh sinh nhật cao năm tầng do chính tay đầu bếp nổi tiếng làm đãthắp đầy mười chín cây nến, nụ cười xinh đẹp của người thiếu nữ dưới bộ lễ phụcChannel đã nhận được rất nhiều lời khen ngợi của mọi người xung quanh cùng vớivô số những món quà quý giá, nào là xe ôtô, túi xách hàng hiệu, trân châu,…Không còn nghi ngờ gì nữa cô chính là chủ nhân của buổi tiệc sinh nhật này, mộtnàng công chúa luôn nhận được sự chú ý của người khác, cô sống trong một thếgiới cổ tích mà ai ai cũng đều mơ ước đến. Và tại một nơi khác ở Đài Loan, khách sạn năm sao của huyện Hoa Liên. Căn phòng cũng sang trọng, nhưng lại thiếu đi không khí náo nhiệt và bóngdáng con người, chỉ để lại cả căn phòng một màu đen u ám, lạnh lẽo cùng với tâmtrạng thấp thởm không yên của một người con gái. Cây kim giây hướng đến mười hai giờ chầm chậm chuyển động, cô đếm thầm:“năm…bốn…ba….hai…một…” “Uất… Uất Noãn Tâm vừa từ nhà vệ sinh đi ra, đột nhiên nhảy ra một người mặc đồđen, từ đằng sau bịt miệng cô lại. mạnh mẽ ôm cô đem lên lầu hai, đẩy mạnh vàotrong một gian phòng, cửa bị khóa trái từ bên ngoài. Trong phòng không có mộtngười nào, cô dùng sức đập cửa. “Các người làm gì vậy? Mở cửa…thả tôi rangoài…thả tôi ra ngoài! Mau mở cửa đi!”Lúc này, cửa đã mở ra.Chỉ là không phải cửa phòng, mà là cửa nhà tắm.Một người đàn ông bên hông chỉ quấn một chiếc khăn bước ra, trên tay cầm mộtchiếc khăn lông, tùy tiện lau tóc. Tóc màu hạt dẻ ẩm ướt rủ xuống trước trán,hai con mắt xinh đẹp nhấp nhánh dưới ánh đèn, nở ra một nụ cười tuyệt đẹp. “Đâylà địa bàn của tôi, không có kẻ nào dám xông vào, em có la đến khản cổ cũng vôdụng!”Uất Noãn Tâm sợ hãi dán chặt vào cửa, lo lắng nhìn về phía cánh tay đang lautóc, một tay châm thuốc, người đàn ông vô cùng đẹp, tà ác làm cho cô sợ hãi vôcùng. Một nụ cười vô cùng đẹp, nhưng không phải là một nụ cười có ý tốt, chỉ cảmthấy vênh vang kiêu ngạo, vô cùng nguy hiểm.“Anh là ai?”“Vừa được thưởng thức kịch hay xong, thì đã vội quên tôi rồi sao?” Anh cườinhẹ, phun ra một ngụm khói với hàm ý trêu chọc. Khói thuốc lá cuồn cuộn, vẻ mặtkhông một chút bận tâm.“Anh là…” Người đàn ông vừa có gian tình lúc nãy! Uất Noãn Tâm kinh sợ, “anhmuốn làm gì?”“Lúc nãy làm cho em xem một màn vui vẻ như vậy, cũng nên báo đáp lại tôi phảikhông nào?” Anh nở một nụ cười không hề có ý tốt, chứa đựng những điều không thểlường trước được, nóng bỏng về…dục vọng. Cứ như vậy, không hề che dấu, nhìn chằmchằm vào Uất Noãn Tâm, dường như muốn đen ánh mắt đó nuốt trọn cả người cô.Dưới ánh nhìn của anh làm cho Uất Noãn Tâm run cầm cập, “tôi, tôi không cố ýmà… tôi không nhìn thấy gì hết… để tôi đi!”Anh không để ý hút một hơi, nét mặt tà ác của con nhà quyền quý. Từng bướctiến đến gần cô, cũng không nói chuyện, bầu không khí rét run đến kỳ lạ, khó cóthể đoán được tiếp theo sẽ xảy ra chuyện đáng sợ gì.Cả người Uất Noãn Tâm dán chặt vào cánh cửa, nhìn thấy càng ngày càng đếngần, chân muốn trốn chạy, nhưng lại bị anh ném xuống đất một cách chớp nhoáng,cả thân người cường tráng nằm đè lên người cô. “Em cho rằng, em có thể chạythoát sao?
Uất Noãn Tâm vừa từ nhà vệ sinh đi ra, đột nhiên nhảy ra một người mặc đồđen, từ đằng sau bịt miệng cô lại. mạnh mẽ ôm cô đem lên lầu hai, đẩy mạnh vàotrong một gian phòng, cửa bị khóa trái từ bên ngoài. Trong phòng không có mộtngười nào, cô dùng sức đập cửa. “Các người làm gì vậy? Mở cửa…thả tôi rangoài…thả tôi ra ngoài! Mau mở cửa đi!”
Lúc này, cửa đã mở ra.
Chỉ là không phải cửa phòng, mà là cửa nhà tắm.
Một người đàn ông bên hông chỉ quấn một chiếc khăn bước ra, trên tay cầm mộtchiếc khăn lông, tùy tiện lau tóc. Tóc màu hạt dẻ ẩm ướt rủ xuống trước trán,hai con mắt xinh đẹp nhấp nhánh dưới ánh đèn, nở ra một nụ cười tuyệt đẹp. “Đâylà địa bàn của tôi, không có kẻ nào dám xông vào, em có la đến khản cổ cũng vôdụng!”
Uất Noãn Tâm sợ hãi dán chặt vào cửa, lo lắng nhìn về phía cánh tay đang lautóc, một tay châm thuốc, người đàn ông vô cùng đẹp, tà ác làm cho cô sợ hãi vôcùng. Một nụ cười vô cùng đẹp, nhưng không phải là một nụ cười có ý tốt, chỉ cảmthấy vênh vang kiêu ngạo, vô cùng nguy hiểm.
“Anh là ai?”
“Vừa được thưởng thức kịch hay xong, thì đã vội quên tôi rồi sao?” Anh cườinhẹ, phun ra một ngụm khói với hàm ý trêu chọc. Khói thuốc lá cuồn cuộn, vẻ mặtkhông một chút bận tâm.
“Anh là…” Người đàn ông vừa có gian tình lúc nãy! Uất Noãn Tâm kinh sợ, “anhmuốn làm gì?”
“Lúc nãy làm cho em xem một màn vui vẻ như vậy, cũng nên báo đáp lại tôi phảikhông nào?” Anh nở một nụ cười không hề có ý tốt, chứa đựng những điều không thểlường trước được, nóng bỏng về…dục vọng. Cứ như vậy, không hề che dấu, nhìn chằmchằm vào Uất Noãn Tâm, dường như muốn đen ánh mắt đó nuốt trọn cả người cô.
Dưới ánh nhìn của anh làm cho Uất Noãn Tâm run cầm cập, “tôi, tôi không cố ýmà… tôi không nhìn thấy gì hết… để tôi đi!”
Anh không để ý hút một hơi, nét mặt tà ác của con nhà quyền quý. Từng bướctiến đến gần cô, cũng không nói chuyện, bầu không khí rét run đến kỳ lạ, khó cóthể đoán được tiếp theo sẽ xảy ra chuyện đáng sợ gì.
Cả người Uất Noãn Tâm dán chặt vào cánh cửa, nhìn thấy càng ngày càng đếngần, chân muốn trốn chạy, nhưng lại bị anh ném xuống đất một cách chớp nhoáng,cả thân người cường tráng nằm đè lên người cô. “Em cho rằng, em có thể chạythoát sao?
Hợp Đồng Hôn Nhân 100 NgàyTác giả: Thượng Quan Miễu MiễuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐài Bắc Tại biệt thự trên núi Dương Minh có một người thiếu nữ sang trọng và quý pháiđang tiến vào buổi tiệc sinh nhật. Trên chiếc bánh sinh nhật cao năm tầng do chính tay đầu bếp nổi tiếng làm đãthắp đầy mười chín cây nến, nụ cười xinh đẹp của người thiếu nữ dưới bộ lễ phụcChannel đã nhận được rất nhiều lời khen ngợi của mọi người xung quanh cùng vớivô số những món quà quý giá, nào là xe ôtô, túi xách hàng hiệu, trân châu,…Không còn nghi ngờ gì nữa cô chính là chủ nhân của buổi tiệc sinh nhật này, mộtnàng công chúa luôn nhận được sự chú ý của người khác, cô sống trong một thếgiới cổ tích mà ai ai cũng đều mơ ước đến. Và tại một nơi khác ở Đài Loan, khách sạn năm sao của huyện Hoa Liên. Căn phòng cũng sang trọng, nhưng lại thiếu đi không khí náo nhiệt và bóngdáng con người, chỉ để lại cả căn phòng một màu đen u ám, lạnh lẽo cùng với tâmtrạng thấp thởm không yên của một người con gái. Cây kim giây hướng đến mười hai giờ chầm chậm chuyển động, cô đếm thầm:“năm…bốn…ba….hai…một…” “Uất… Uất Noãn Tâm vừa từ nhà vệ sinh đi ra, đột nhiên nhảy ra một người mặc đồđen, từ đằng sau bịt miệng cô lại. mạnh mẽ ôm cô đem lên lầu hai, đẩy mạnh vàotrong một gian phòng, cửa bị khóa trái từ bên ngoài. Trong phòng không có mộtngười nào, cô dùng sức đập cửa. “Các người làm gì vậy? Mở cửa…thả tôi rangoài…thả tôi ra ngoài! Mau mở cửa đi!”Lúc này, cửa đã mở ra.Chỉ là không phải cửa phòng, mà là cửa nhà tắm.Một người đàn ông bên hông chỉ quấn một chiếc khăn bước ra, trên tay cầm mộtchiếc khăn lông, tùy tiện lau tóc. Tóc màu hạt dẻ ẩm ướt rủ xuống trước trán,hai con mắt xinh đẹp nhấp nhánh dưới ánh đèn, nở ra một nụ cười tuyệt đẹp. “Đâylà địa bàn của tôi, không có kẻ nào dám xông vào, em có la đến khản cổ cũng vôdụng!”Uất Noãn Tâm sợ hãi dán chặt vào cửa, lo lắng nhìn về phía cánh tay đang lautóc, một tay châm thuốc, người đàn ông vô cùng đẹp, tà ác làm cho cô sợ hãi vôcùng. Một nụ cười vô cùng đẹp, nhưng không phải là một nụ cười có ý tốt, chỉ cảmthấy vênh vang kiêu ngạo, vô cùng nguy hiểm.“Anh là ai?”“Vừa được thưởng thức kịch hay xong, thì đã vội quên tôi rồi sao?” Anh cườinhẹ, phun ra một ngụm khói với hàm ý trêu chọc. Khói thuốc lá cuồn cuộn, vẻ mặtkhông một chút bận tâm.“Anh là…” Người đàn ông vừa có gian tình lúc nãy! Uất Noãn Tâm kinh sợ, “anhmuốn làm gì?”“Lúc nãy làm cho em xem một màn vui vẻ như vậy, cũng nên báo đáp lại tôi phảikhông nào?” Anh nở một nụ cười không hề có ý tốt, chứa đựng những điều không thểlường trước được, nóng bỏng về…dục vọng. Cứ như vậy, không hề che dấu, nhìn chằmchằm vào Uất Noãn Tâm, dường như muốn đen ánh mắt đó nuốt trọn cả người cô.Dưới ánh nhìn của anh làm cho Uất Noãn Tâm run cầm cập, “tôi, tôi không cố ýmà… tôi không nhìn thấy gì hết… để tôi đi!”Anh không để ý hút một hơi, nét mặt tà ác của con nhà quyền quý. Từng bướctiến đến gần cô, cũng không nói chuyện, bầu không khí rét run đến kỳ lạ, khó cóthể đoán được tiếp theo sẽ xảy ra chuyện đáng sợ gì.Cả người Uất Noãn Tâm dán chặt vào cánh cửa, nhìn thấy càng ngày càng đếngần, chân muốn trốn chạy, nhưng lại bị anh ném xuống đất một cách chớp nhoáng,cả thân người cường tráng nằm đè lên người cô. “Em cho rằng, em có thể chạythoát sao?