Đài Bắc Tại biệt thự trên núi Dương Minh có một người thiếu nữ sang trọng và quý pháiđang tiến vào buổi tiệc sinh nhật. Trên chiếc bánh sinh nhật cao năm tầng do chính tay đầu bếp nổi tiếng làm đãthắp đầy mười chín cây nến, nụ cười xinh đẹp của người thiếu nữ dưới bộ lễ phụcChannel đã nhận được rất nhiều lời khen ngợi của mọi người xung quanh cùng vớivô số những món quà quý giá, nào là xe ôtô, túi xách hàng hiệu, trân châu,…Không còn nghi ngờ gì nữa cô chính là chủ nhân của buổi tiệc sinh nhật này, mộtnàng công chúa luôn nhận được sự chú ý của người khác, cô sống trong một thếgiới cổ tích mà ai ai cũng đều mơ ước đến. Và tại một nơi khác ở Đài Loan, khách sạn năm sao của huyện Hoa Liên. Căn phòng cũng sang trọng, nhưng lại thiếu đi không khí náo nhiệt và bóngdáng con người, chỉ để lại cả căn phòng một màu đen u ám, lạnh lẽo cùng với tâmtrạng thấp thởm không yên của một người con gái. Cây kim giây hướng đến mười hai giờ chầm chậm chuyển động, cô đếm thầm:“năm…bốn…ba….hai…một…” “Uất…
Chương 34: Con mồi mới (4)
Hợp Đồng Hôn Nhân 100 NgàyTác giả: Thượng Quan Miễu MiễuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐài Bắc Tại biệt thự trên núi Dương Minh có một người thiếu nữ sang trọng và quý pháiđang tiến vào buổi tiệc sinh nhật. Trên chiếc bánh sinh nhật cao năm tầng do chính tay đầu bếp nổi tiếng làm đãthắp đầy mười chín cây nến, nụ cười xinh đẹp của người thiếu nữ dưới bộ lễ phụcChannel đã nhận được rất nhiều lời khen ngợi của mọi người xung quanh cùng vớivô số những món quà quý giá, nào là xe ôtô, túi xách hàng hiệu, trân châu,…Không còn nghi ngờ gì nữa cô chính là chủ nhân của buổi tiệc sinh nhật này, mộtnàng công chúa luôn nhận được sự chú ý của người khác, cô sống trong một thếgiới cổ tích mà ai ai cũng đều mơ ước đến. Và tại một nơi khác ở Đài Loan, khách sạn năm sao của huyện Hoa Liên. Căn phòng cũng sang trọng, nhưng lại thiếu đi không khí náo nhiệt và bóngdáng con người, chỉ để lại cả căn phòng một màu đen u ám, lạnh lẽo cùng với tâmtrạng thấp thởm không yên của một người con gái. Cây kim giây hướng đến mười hai giờ chầm chậm chuyển động, cô đếm thầm:“năm…bốn…ba….hai…một…” “Uất… Cổ của Uất Noãn Tâm bị bóp chặt đau đớn, trước mắt tối đen, không thể thởnổi, dường như tất cả khí trong ngực đều bị hút hết ra ngoài, ho một cách yếuớt, miễn cưỡng phát ra tiếng la nhỏ: ” Buông…buông ra…” Cô sắp bị anh ta bópchết rồi, đau đớn như vậy, như một bước rơi vào hố sâu tăm tối của vực thẳm.“Cô muốn chơi trò mèo vờn chuột với tôi sao, Ngũ thiếu tôi đã sớm nhìn thấurồi.” Hai con mắt của anh đầy tia máu, như một con ác quỷ nở nụ cười lạnh.“Không còn trò gì mới, thì câm miệng lại cho tôi!”“Tôi…tôi là…vợ của…Nam Cung Nghiêu…”Ngũ Liên đờ người một hồi, tay cũng nới lỏng ra, nhíu hai mắt lại. “Cô nóicái gì…”“Tôi là…vợ của…Nam Cung Nghiêu…anh dám đụng vào tôi…anh ấy sẽ không bỏ quacho…anh…” Uất Noãn Tâm khó khăn nói từng chữ từng chữ một. Nhìn thấy anh đangdo dự, cứ ngỡ rằng sẽ bỏ qua cho mình. Nhưng đột nhiên Ngũ Liên bật cười, nụcười lạnh lùng chứ đầy sự khinh bỉ. “Vậy thì sao nào?”“Chẳng qua chỉ là món đồ chơi trong cuộc giao dịch chính trị, cô thật quá xemtrọng bản thân mình rồi đấy! Tôi sẽ chống mắt lên xem, Nam Cung Nghiêu có thể vìcô mà đụng đến bổn thiếu gia đây không!” Giơ móng vuốt ra vồ lấy Uất Noãn Tâmvào trong lồng ngực, thô lỗ xé rách váy của cô, lộ ra nội y màu trắng như tuyếtở bên trong.Làn da trắng như sữa làm kích thích dục vọng của anh, con dã thú nguyên thủyvà hoang dại của người đàn ông hoàn toàn bị đánh thức, anh thô bạo vuốt ve nơiđẩy đà mềm mại của cô. Uất Noãn Tâm bị đau đến khóc thét lên: “Không cần…khôngmuốn…buông tôi ra…”Tiếng khóc thét từ bên trong phòng vọng ra, từng tiếng từng tiếng như đâm sâuvào trong tim của Hướng Lăng Phong.Cái tên khốn khiếp đáng chết!Anh thất thần, trên mặt nhận lấy một đấm, bị đánh ngã xuống đấy, hộ vệ xôngvề hướng của anh, anh căn bản không có sức để cãi nhau, chỉ có thể miễn cưỡngdùng tay ngăn chặn bọn họ đánh đến những bộ phận quan trọng. Mắt nhìn thấy mộtđôi chân hung hăn xông đến, đám hột vệ đột nhiên bị một người ném qua vai ngãlăn ra ngoài.Hướng Lăng Phong miễn cưỡng căng con mắt sưng phù lên nhìn bóng dáng cao lớnđó – Nam Cung Nghiêu.Những tên hộ vệ khác cũng nhận ra anh, không dám ra tay, tự động tránh ranhường đường.“Không sao chứ?” Nam Cung Nghiêu đỡ Hướng Lăng Phong dậy, Hương Lăng Phongđẩy Nam Cung Nghiêu ra, nuốt vào một ngụm máu. “Tôi còn tưởng rằng cậu cầm thúlắm chứ!”“Không chết được là may rồi!” Anh liếc nhìn cậu ta, bước nhanh về phía cănphòng. Hộ vệ cố gắng ngăn anh lại, nhưng liền bị anh một phát đá văng ra. Anhmắt lạnh băng nhìn toàn cảnh xung quanh. ” Nếu như tôi có bị sứt mẻ gì, Ngũthiếu của các anh có chịu tránh nhiệm nổi không!”
Cổ của Uất Noãn Tâm bị bóp chặt đau đớn, trước mắt tối đen, không thể thởnổi, dường như tất cả khí trong ngực đều bị hút hết ra ngoài, ho một cách yếuớt, miễn cưỡng phát ra tiếng la nhỏ: ” Buông…buông ra…” Cô sắp bị anh ta bópchết rồi, đau đớn như vậy, như một bước rơi vào hố sâu tăm tối của vực thẳm.
“Cô muốn chơi trò mèo vờn chuột với tôi sao, Ngũ thiếu tôi đã sớm nhìn thấurồi.” Hai con mắt của anh đầy tia máu, như một con ác quỷ nở nụ cười lạnh.“Không còn trò gì mới, thì câm miệng lại cho tôi!”
“Tôi…tôi là…vợ của…Nam Cung Nghiêu…”
Ngũ Liên đờ người một hồi, tay cũng nới lỏng ra, nhíu hai mắt lại. “Cô nóicái gì…”
“Tôi là…vợ của…Nam Cung Nghiêu…anh dám đụng vào tôi…anh ấy sẽ không bỏ quacho…anh…” Uất Noãn Tâm khó khăn nói từng chữ từng chữ một. Nhìn thấy anh đangdo dự, cứ ngỡ rằng sẽ bỏ qua cho mình. Nhưng đột nhiên Ngũ Liên bật cười, nụcười lạnh lùng chứ đầy sự khinh bỉ. “Vậy thì sao nào?”
“Chẳng qua chỉ là món đồ chơi trong cuộc giao dịch chính trị, cô thật quá xemtrọng bản thân mình rồi đấy! Tôi sẽ chống mắt lên xem, Nam Cung Nghiêu có thể vìcô mà đụng đến bổn thiếu gia đây không!” Giơ móng vuốt ra vồ lấy Uất Noãn Tâmvào trong lồng ngực, thô lỗ xé rách váy của cô, lộ ra nội y màu trắng như tuyếtở bên trong.
Làn da trắng như sữa làm kích thích dục vọng của anh, con dã thú nguyên thủyvà hoang dại của người đàn ông hoàn toàn bị đánh thức, anh thô bạo vuốt ve nơiđẩy đà mềm mại của cô. Uất Noãn Tâm bị đau đến khóc thét lên: “Không cần…khôngmuốn…buông tôi ra…”
Tiếng khóc thét từ bên trong phòng vọng ra, từng tiếng từng tiếng như đâm sâuvào trong tim của Hướng Lăng Phong.
Cái tên khốn khiếp đáng chết!
Anh thất thần, trên mặt nhận lấy một đấm, bị đánh ngã xuống đấy, hộ vệ xôngvề hướng của anh, anh căn bản không có sức để cãi nhau, chỉ có thể miễn cưỡngdùng tay ngăn chặn bọn họ đánh đến những bộ phận quan trọng. Mắt nhìn thấy mộtđôi chân hung hăn xông đến, đám hột vệ đột nhiên bị một người ném qua vai ngãlăn ra ngoài.
Hướng Lăng Phong miễn cưỡng căng con mắt sưng phù lên nhìn bóng dáng cao lớnđó – Nam Cung Nghiêu.
Những tên hộ vệ khác cũng nhận ra anh, không dám ra tay, tự động tránh ranhường đường.
“Không sao chứ?” Nam Cung Nghiêu đỡ Hướng Lăng Phong dậy, Hương Lăng Phongđẩy Nam Cung Nghiêu ra, nuốt vào một ngụm máu. “Tôi còn tưởng rằng cậu cầm thúlắm chứ!”
“Không chết được là may rồi!” Anh liếc nhìn cậu ta, bước nhanh về phía cănphòng. Hộ vệ cố gắng ngăn anh lại, nhưng liền bị anh một phát đá văng ra. Anhmắt lạnh băng nhìn toàn cảnh xung quanh. ” Nếu như tôi có bị sứt mẻ gì, Ngũthiếu của các anh có chịu tránh nhiệm nổi không!”
Hợp Đồng Hôn Nhân 100 NgàyTác giả: Thượng Quan Miễu MiễuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐài Bắc Tại biệt thự trên núi Dương Minh có một người thiếu nữ sang trọng và quý pháiđang tiến vào buổi tiệc sinh nhật. Trên chiếc bánh sinh nhật cao năm tầng do chính tay đầu bếp nổi tiếng làm đãthắp đầy mười chín cây nến, nụ cười xinh đẹp của người thiếu nữ dưới bộ lễ phụcChannel đã nhận được rất nhiều lời khen ngợi của mọi người xung quanh cùng vớivô số những món quà quý giá, nào là xe ôtô, túi xách hàng hiệu, trân châu,…Không còn nghi ngờ gì nữa cô chính là chủ nhân của buổi tiệc sinh nhật này, mộtnàng công chúa luôn nhận được sự chú ý của người khác, cô sống trong một thếgiới cổ tích mà ai ai cũng đều mơ ước đến. Và tại một nơi khác ở Đài Loan, khách sạn năm sao của huyện Hoa Liên. Căn phòng cũng sang trọng, nhưng lại thiếu đi không khí náo nhiệt và bóngdáng con người, chỉ để lại cả căn phòng một màu đen u ám, lạnh lẽo cùng với tâmtrạng thấp thởm không yên của một người con gái. Cây kim giây hướng đến mười hai giờ chầm chậm chuyển động, cô đếm thầm:“năm…bốn…ba….hai…một…” “Uất… Cổ của Uất Noãn Tâm bị bóp chặt đau đớn, trước mắt tối đen, không thể thởnổi, dường như tất cả khí trong ngực đều bị hút hết ra ngoài, ho một cách yếuớt, miễn cưỡng phát ra tiếng la nhỏ: ” Buông…buông ra…” Cô sắp bị anh ta bópchết rồi, đau đớn như vậy, như một bước rơi vào hố sâu tăm tối của vực thẳm.“Cô muốn chơi trò mèo vờn chuột với tôi sao, Ngũ thiếu tôi đã sớm nhìn thấurồi.” Hai con mắt của anh đầy tia máu, như một con ác quỷ nở nụ cười lạnh.“Không còn trò gì mới, thì câm miệng lại cho tôi!”“Tôi…tôi là…vợ của…Nam Cung Nghiêu…”Ngũ Liên đờ người một hồi, tay cũng nới lỏng ra, nhíu hai mắt lại. “Cô nóicái gì…”“Tôi là…vợ của…Nam Cung Nghiêu…anh dám đụng vào tôi…anh ấy sẽ không bỏ quacho…anh…” Uất Noãn Tâm khó khăn nói từng chữ từng chữ một. Nhìn thấy anh đangdo dự, cứ ngỡ rằng sẽ bỏ qua cho mình. Nhưng đột nhiên Ngũ Liên bật cười, nụcười lạnh lùng chứ đầy sự khinh bỉ. “Vậy thì sao nào?”“Chẳng qua chỉ là món đồ chơi trong cuộc giao dịch chính trị, cô thật quá xemtrọng bản thân mình rồi đấy! Tôi sẽ chống mắt lên xem, Nam Cung Nghiêu có thể vìcô mà đụng đến bổn thiếu gia đây không!” Giơ móng vuốt ra vồ lấy Uất Noãn Tâmvào trong lồng ngực, thô lỗ xé rách váy của cô, lộ ra nội y màu trắng như tuyếtở bên trong.Làn da trắng như sữa làm kích thích dục vọng của anh, con dã thú nguyên thủyvà hoang dại của người đàn ông hoàn toàn bị đánh thức, anh thô bạo vuốt ve nơiđẩy đà mềm mại của cô. Uất Noãn Tâm bị đau đến khóc thét lên: “Không cần…khôngmuốn…buông tôi ra…”Tiếng khóc thét từ bên trong phòng vọng ra, từng tiếng từng tiếng như đâm sâuvào trong tim của Hướng Lăng Phong.Cái tên khốn khiếp đáng chết!Anh thất thần, trên mặt nhận lấy một đấm, bị đánh ngã xuống đấy, hộ vệ xôngvề hướng của anh, anh căn bản không có sức để cãi nhau, chỉ có thể miễn cưỡngdùng tay ngăn chặn bọn họ đánh đến những bộ phận quan trọng. Mắt nhìn thấy mộtđôi chân hung hăn xông đến, đám hột vệ đột nhiên bị một người ném qua vai ngãlăn ra ngoài.Hướng Lăng Phong miễn cưỡng căng con mắt sưng phù lên nhìn bóng dáng cao lớnđó – Nam Cung Nghiêu.Những tên hộ vệ khác cũng nhận ra anh, không dám ra tay, tự động tránh ranhường đường.“Không sao chứ?” Nam Cung Nghiêu đỡ Hướng Lăng Phong dậy, Hương Lăng Phongđẩy Nam Cung Nghiêu ra, nuốt vào một ngụm máu. “Tôi còn tưởng rằng cậu cầm thúlắm chứ!”“Không chết được là may rồi!” Anh liếc nhìn cậu ta, bước nhanh về phía cănphòng. Hộ vệ cố gắng ngăn anh lại, nhưng liền bị anh một phát đá văng ra. Anhmắt lạnh băng nhìn toàn cảnh xung quanh. ” Nếu như tôi có bị sứt mẻ gì, Ngũthiếu của các anh có chịu tránh nhiệm nổi không!”