“Minh Nguyệt, con đồng ý thay Thùy Linh gả đến nhà họ Lâm đi. Con cũng biết Lâm Hoàng Phong kia là một tên ma ốm, nếu như Thùy Linh gả cho một tên ma ốm, con muốn nó sống kiểu gì chứ.” Đỗ Minh Nguyệt lạnh mặt nhìn bố mình, mắt đỏ hoe hét lên: “Vậy con thì sao? Ba không quan tâm đến con sao? Con không gả.” Thấy cô không nghe lời, sắc mặt Đỗ Chính Lâm cũng trầm xuống, thái độ mạnh mẽ: “Không gả cũng phải gả. Chuyện thay em gái mày gả đến nhà họ Lâm, mày không được chọn.” “Dựa vào cái gì chứ? Đỗ Thùy Linh là con gái ba, lẽ nào con không phải con gái ba sao? Tại sao ba phải đối xử với con như vậy chứ? Lúc đầu khi ba đón con về, rõ ràng đã nói sẽ cho con một cuộc sống tốt nhất.” “Mày xứng sao? Mày chẳng qua chỉ là một đứa con riêng của tao mà thôi. Tao chỉ là không muốn để con gái cục cưng Thùy Linh của tao gả đến nhà họ Lâm, cho nên tao mới đón mày về nhà, muốn mày gả thay.” Sự thật phũ phàng từ trong miệng Đỗ Chính Lâm nói ra, Đỗ Minh Nguyệt không thể tin nổi nhìn ông ta, hóa ra, mọi…
Chương 9: Chương 9
Lãnh Tâm Tổng Tài Cưng Vợ Tận XươngTác giả: 170Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Minh Nguyệt, con đồng ý thay Thùy Linh gả đến nhà họ Lâm đi. Con cũng biết Lâm Hoàng Phong kia là một tên ma ốm, nếu như Thùy Linh gả cho một tên ma ốm, con muốn nó sống kiểu gì chứ.” Đỗ Minh Nguyệt lạnh mặt nhìn bố mình, mắt đỏ hoe hét lên: “Vậy con thì sao? Ba không quan tâm đến con sao? Con không gả.” Thấy cô không nghe lời, sắc mặt Đỗ Chính Lâm cũng trầm xuống, thái độ mạnh mẽ: “Không gả cũng phải gả. Chuyện thay em gái mày gả đến nhà họ Lâm, mày không được chọn.” “Dựa vào cái gì chứ? Đỗ Thùy Linh là con gái ba, lẽ nào con không phải con gái ba sao? Tại sao ba phải đối xử với con như vậy chứ? Lúc đầu khi ba đón con về, rõ ràng đã nói sẽ cho con một cuộc sống tốt nhất.” “Mày xứng sao? Mày chẳng qua chỉ là một đứa con riêng của tao mà thôi. Tao chỉ là không muốn để con gái cục cưng Thùy Linh của tao gả đến nhà họ Lâm, cho nên tao mới đón mày về nhà, muốn mày gả thay.” Sự thật phũ phàng từ trong miệng Đỗ Chính Lâm nói ra, Đỗ Minh Nguyệt không thể tin nổi nhìn ông ta, hóa ra, mọi… “Dự án vừa rồi nhà họ Lâm đã làm nhiều rồi, tôi thấy không cần hợp tác đâu.” Lâm Hoàng Phong lạnh lùng đưa Đỗ Minh Nguyệt ra khỏi biệt thự.Nghe vậy, Đỗ Chính Lâm không còn giữ được nụ cười trên mặt, sắc mặt như đất, vội vàng đuổi theo họ: “Hoàng Phong, Hoàng Phong, cậu chủ Phong.”Không thèm ngoảnh lại, người đàn ông đưa Đỗ Minh Nguyệt lên xe.Khoảnh khắc cửa đóng lại, Đỗ Minh Nguyệt nhìn Đỗ Chính Lâm hoảng sợ và ngớ người qua cửa kính xe, trong lòng tràn đầy vui mừng.Xe di chuyển chậm, Đỗ Chính Lâm đuổi theo xe, liên tục gõ cửa kính: “Cậu chủ Phong, xin hãy suy nghĩ lại.Cậu chủ Phong…”Khi tốc độ xe đột ngột tăng lên, Đỗ Chính Lâm bị bỏ lại phía sau, hai chân lảo đảo vài bước, suýt chút nữa thì ngã lăn ra đất.Bỗng có tiếng cười ngọt ngào tràn ngập khắp xe.“Cô có vui không? Biểu hiện hôm nay của tôi rất hợp ý cô nhỉ?”Chợt nhớ ra cô đã lợi dụng anh, Đỗ Minh Nguyệt bỏ đi nụ cười, vội vàng xin lỗi: “Thực xin lỗi, lần sau nhất định sẽ thẳng thắn với anh.”Sợ anh không tin, cô vội duỗi ra ba ngón tay giơ lên cao: “Tôi thề.”Vẻ mặt của Lâm Hoàng Phong dịu lại một chút, anh liếc mắt nhìn cô: “Còn dám có lần sau sao?”Đỗ Minh Nguyệt rụt cổ, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Không dám.”Có lẽ chắc là vậy.Đương nhiên cô không dám nói ra trong lòng mình đang nghĩ gì, đột nhiên nhớ tới cái gì, Đỗ Minh Nguyệt giọng nói như nhũn ra: “Thực xin lỗi, vừa nãy chỉ vì tôi mà hạng mục của anh không hoàn thành được.”Lâm Hoàng Phong quả thật sắp bị chỉ số thông minh của cô đánh bại, bất đắc dĩ trợn trắng mắt: “Cô không thấy vừa rồi Đỗ Chính Lâm như vậy sao? Nếu muốn làm hạng mục này thì bất cứ lúc nào cũng có thể làm, nhưng nhà họ Lâm không cần ông ta phát cơm cho đâu.”Lâm Hoàng Phong nghiêng đầu nhìn Đỗ Minh Nguyệt, thấy nước đọng quanh hốc mắt cô, rõ ràng cô đang hiểu lầm anh sợ cô áy náy mới nói vậy.Anh chỉ đành đỡ trán, nhưng cũng lười giải thích, chỉ số thông minh của cô gái này thực sự làm anh đỡ không nổi.“Tối nay đưa cô đi dự tiệc, cô chỉ có một tiếng để gặp mẹ.”Không ngờ người bị nhân thế đồn đãi là con ma bệnh này lại tốt bụng như thế, Đỗ Minh Nguyệt cảm kích đến mức rơi nước mắt.Nhìn khuôn mặt hoàn mỹ bên cạnh mình, trái tim cô thấy thật ngọt ngào.Không lâu sau, chiếc xe đã đậu trong một khuôn viên cũ kỹ xa lạ, từ lúc bước xuống xe, nắm tay cứng ngắc Đỗ Minh Nguyệt chưa hề thả lỏng.Sau khi được Đỗ Chính Lâm đón về, cô muốn mẹ cùng về với mình, nhưng lại bị ông ta từ chối, còn trấn an nói đã tìm cho mẹ cô một nơi thoải mái để dưỡng bệnh.Tiểu khu trước mặt này ít nhất cũng đã 20 năm rồi, chẳng lẽ đây là nơi “thoải mái” trong miệng Đỗ Chính Lâm sao?Cô không ngừng suy nghĩ, bất tri bất giác đã đi đến cửa, trong giây lát nhớ đến chuyện quan trọng, cô vội vã kéo Lâm Hoàng Phong.
“Dự án vừa rồi nhà họ Lâm đã làm nhiều rồi, tôi thấy không cần hợp tác đâu.
” Lâm Hoàng Phong lạnh lùng đưa Đỗ Minh Nguyệt ra khỏi biệt thự.
Nghe vậy, Đỗ Chính Lâm không còn giữ được nụ cười trên mặt, sắc mặt như đất, vội vàng đuổi theo họ: “Hoàng Phong, Hoàng Phong, cậu chủ Phong.
”
Không thèm ngoảnh lại, người đàn ông đưa Đỗ Minh Nguyệt lên xe.
Khoảnh khắc cửa đóng lại, Đỗ Minh Nguyệt nhìn Đỗ Chính Lâm hoảng sợ và ngớ người qua cửa kính xe, trong lòng tràn đầy vui mừng.
Xe di chuyển chậm, Đỗ Chính Lâm đuổi theo xe, liên tục gõ cửa kính: “Cậu chủ Phong, xin hãy suy nghĩ lại.
Cậu chủ Phong…”
Khi tốc độ xe đột ngột tăng lên, Đỗ Chính Lâm bị bỏ lại phía sau, hai chân lảo đảo vài bước, suýt chút nữa thì ngã lăn ra đất.
Bỗng có tiếng cười ngọt ngào tràn ngập khắp xe.
“Cô có vui không? Biểu hiện hôm nay của tôi rất hợp ý cô nhỉ?”
Chợt nhớ ra cô đã lợi dụng anh, Đỗ Minh Nguyệt bỏ đi nụ cười, vội vàng xin lỗi: “Thực xin lỗi, lần sau nhất định sẽ thẳng thắn với anh.
”
Sợ anh không tin, cô vội duỗi ra ba ngón tay giơ lên cao: “Tôi thề.
”
Vẻ mặt của Lâm Hoàng Phong dịu lại một chút, anh liếc mắt nhìn cô: “Còn dám có lần sau sao?”
Đỗ Minh Nguyệt rụt cổ, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Không dám.
”
Có lẽ chắc là vậy.
Đương nhiên cô không dám nói ra trong lòng mình đang nghĩ gì, đột nhiên nhớ tới cái gì, Đỗ Minh Nguyệt giọng nói như nhũn ra: “Thực xin lỗi, vừa nãy chỉ vì tôi mà hạng mục của anh không hoàn thành được.
”
Lâm Hoàng Phong quả thật sắp bị chỉ số thông minh của cô đánh bại, bất đắc dĩ trợn trắng mắt: “Cô không thấy vừa rồi Đỗ Chính Lâm như vậy sao? Nếu muốn làm hạng mục này thì bất cứ lúc nào cũng có thể làm, nhưng nhà họ Lâm không cần ông ta phát cơm cho đâu.
”
Lâm Hoàng Phong nghiêng đầu nhìn Đỗ Minh Nguyệt, thấy nước đọng quanh hốc mắt cô, rõ ràng cô đang hiểu lầm anh sợ cô áy náy mới nói vậy.
Anh chỉ đành đỡ trán, nhưng cũng lười giải thích, chỉ số thông minh của cô gái này thực sự làm anh đỡ không nổi.
“Tối nay đưa cô đi dự tiệc, cô chỉ có một tiếng để gặp mẹ.
”
Không ngờ người bị nhân thế đồn đãi là con ma bệnh này lại tốt bụng như thế, Đỗ Minh Nguyệt cảm kích đến mức rơi nước mắt.
Nhìn khuôn mặt hoàn mỹ bên cạnh mình, trái tim cô thấy thật ngọt ngào.
Không lâu sau, chiếc xe đã đậu trong một khuôn viên cũ kỹ xa lạ, từ lúc bước xuống xe, nắm tay cứng ngắc Đỗ Minh Nguyệt chưa hề thả lỏng.
Sau khi được Đỗ Chính Lâm đón về, cô muốn mẹ cùng về với mình, nhưng lại bị ông ta từ chối, còn trấn an nói đã tìm cho mẹ cô một nơi thoải mái để dưỡng bệnh.
Tiểu khu trước mặt này ít nhất cũng đã 20 năm rồi, chẳng lẽ đây là nơi “thoải mái” trong miệng Đỗ Chính Lâm sao?
Cô không ngừng suy nghĩ, bất tri bất giác đã đi đến cửa, trong giây lát nhớ đến chuyện quan trọng, cô vội vã kéo Lâm Hoàng Phong.
Lãnh Tâm Tổng Tài Cưng Vợ Tận XươngTác giả: 170Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Minh Nguyệt, con đồng ý thay Thùy Linh gả đến nhà họ Lâm đi. Con cũng biết Lâm Hoàng Phong kia là một tên ma ốm, nếu như Thùy Linh gả cho một tên ma ốm, con muốn nó sống kiểu gì chứ.” Đỗ Minh Nguyệt lạnh mặt nhìn bố mình, mắt đỏ hoe hét lên: “Vậy con thì sao? Ba không quan tâm đến con sao? Con không gả.” Thấy cô không nghe lời, sắc mặt Đỗ Chính Lâm cũng trầm xuống, thái độ mạnh mẽ: “Không gả cũng phải gả. Chuyện thay em gái mày gả đến nhà họ Lâm, mày không được chọn.” “Dựa vào cái gì chứ? Đỗ Thùy Linh là con gái ba, lẽ nào con không phải con gái ba sao? Tại sao ba phải đối xử với con như vậy chứ? Lúc đầu khi ba đón con về, rõ ràng đã nói sẽ cho con một cuộc sống tốt nhất.” “Mày xứng sao? Mày chẳng qua chỉ là một đứa con riêng của tao mà thôi. Tao chỉ là không muốn để con gái cục cưng Thùy Linh của tao gả đến nhà họ Lâm, cho nên tao mới đón mày về nhà, muốn mày gả thay.” Sự thật phũ phàng từ trong miệng Đỗ Chính Lâm nói ra, Đỗ Minh Nguyệt không thể tin nổi nhìn ông ta, hóa ra, mọi… “Dự án vừa rồi nhà họ Lâm đã làm nhiều rồi, tôi thấy không cần hợp tác đâu.” Lâm Hoàng Phong lạnh lùng đưa Đỗ Minh Nguyệt ra khỏi biệt thự.Nghe vậy, Đỗ Chính Lâm không còn giữ được nụ cười trên mặt, sắc mặt như đất, vội vàng đuổi theo họ: “Hoàng Phong, Hoàng Phong, cậu chủ Phong.”Không thèm ngoảnh lại, người đàn ông đưa Đỗ Minh Nguyệt lên xe.Khoảnh khắc cửa đóng lại, Đỗ Minh Nguyệt nhìn Đỗ Chính Lâm hoảng sợ và ngớ người qua cửa kính xe, trong lòng tràn đầy vui mừng.Xe di chuyển chậm, Đỗ Chính Lâm đuổi theo xe, liên tục gõ cửa kính: “Cậu chủ Phong, xin hãy suy nghĩ lại.Cậu chủ Phong…”Khi tốc độ xe đột ngột tăng lên, Đỗ Chính Lâm bị bỏ lại phía sau, hai chân lảo đảo vài bước, suýt chút nữa thì ngã lăn ra đất.Bỗng có tiếng cười ngọt ngào tràn ngập khắp xe.“Cô có vui không? Biểu hiện hôm nay của tôi rất hợp ý cô nhỉ?”Chợt nhớ ra cô đã lợi dụng anh, Đỗ Minh Nguyệt bỏ đi nụ cười, vội vàng xin lỗi: “Thực xin lỗi, lần sau nhất định sẽ thẳng thắn với anh.”Sợ anh không tin, cô vội duỗi ra ba ngón tay giơ lên cao: “Tôi thề.”Vẻ mặt của Lâm Hoàng Phong dịu lại một chút, anh liếc mắt nhìn cô: “Còn dám có lần sau sao?”Đỗ Minh Nguyệt rụt cổ, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Không dám.”Có lẽ chắc là vậy.Đương nhiên cô không dám nói ra trong lòng mình đang nghĩ gì, đột nhiên nhớ tới cái gì, Đỗ Minh Nguyệt giọng nói như nhũn ra: “Thực xin lỗi, vừa nãy chỉ vì tôi mà hạng mục của anh không hoàn thành được.”Lâm Hoàng Phong quả thật sắp bị chỉ số thông minh của cô đánh bại, bất đắc dĩ trợn trắng mắt: “Cô không thấy vừa rồi Đỗ Chính Lâm như vậy sao? Nếu muốn làm hạng mục này thì bất cứ lúc nào cũng có thể làm, nhưng nhà họ Lâm không cần ông ta phát cơm cho đâu.”Lâm Hoàng Phong nghiêng đầu nhìn Đỗ Minh Nguyệt, thấy nước đọng quanh hốc mắt cô, rõ ràng cô đang hiểu lầm anh sợ cô áy náy mới nói vậy.Anh chỉ đành đỡ trán, nhưng cũng lười giải thích, chỉ số thông minh của cô gái này thực sự làm anh đỡ không nổi.“Tối nay đưa cô đi dự tiệc, cô chỉ có một tiếng để gặp mẹ.”Không ngờ người bị nhân thế đồn đãi là con ma bệnh này lại tốt bụng như thế, Đỗ Minh Nguyệt cảm kích đến mức rơi nước mắt.Nhìn khuôn mặt hoàn mỹ bên cạnh mình, trái tim cô thấy thật ngọt ngào.Không lâu sau, chiếc xe đã đậu trong một khuôn viên cũ kỹ xa lạ, từ lúc bước xuống xe, nắm tay cứng ngắc Đỗ Minh Nguyệt chưa hề thả lỏng.Sau khi được Đỗ Chính Lâm đón về, cô muốn mẹ cùng về với mình, nhưng lại bị ông ta từ chối, còn trấn an nói đã tìm cho mẹ cô một nơi thoải mái để dưỡng bệnh.Tiểu khu trước mặt này ít nhất cũng đã 20 năm rồi, chẳng lẽ đây là nơi “thoải mái” trong miệng Đỗ Chính Lâm sao?Cô không ngừng suy nghĩ, bất tri bất giác đã đi đến cửa, trong giây lát nhớ đến chuyện quan trọng, cô vội vã kéo Lâm Hoàng Phong.