Tác giả:

“Minh Nguyệt, con đồng ý thay Thùy Linh gả đến nhà họ Lâm đi. Con cũng biết Lâm Hoàng Phong kia là một tên ma ốm, nếu như Thùy Linh gả cho một tên ma ốm, con muốn nó sống kiểu gì chứ.” Đỗ Minh Nguyệt lạnh mặt nhìn bố mình, mắt đỏ hoe hét lên: “Vậy con thì sao? Ba không quan tâm đến con sao? Con không gả.” Thấy cô không nghe lời, sắc mặt Đỗ Chính Lâm cũng trầm xuống, thái độ mạnh mẽ: “Không gả cũng phải gả. Chuyện thay em gái mày gả đến nhà họ Lâm, mày không được chọn.” “Dựa vào cái gì chứ? Đỗ Thùy Linh là con gái ba, lẽ nào con không phải con gái ba sao? Tại sao ba phải đối xử với con như vậy chứ? Lúc đầu khi ba đón con về, rõ ràng đã nói sẽ cho con một cuộc sống tốt nhất.” “Mày xứng sao? Mày chẳng qua chỉ là một đứa con riêng của tao mà thôi. Tao chỉ là không muốn để con gái cục cưng Thùy Linh của tao gả đến nhà họ Lâm, cho nên tao mới đón mày về nhà, muốn mày gả thay.” Sự thật phũ phàng từ trong miệng Đỗ Chính Lâm nói ra, Đỗ Minh Nguyệt không thể tin nổi nhìn ông ta, hóa ra, mọi…

Chương 11: Chương 11

Lãnh Tâm Tổng Tài Cưng Vợ Tận XươngTác giả: 170Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Minh Nguyệt, con đồng ý thay Thùy Linh gả đến nhà họ Lâm đi. Con cũng biết Lâm Hoàng Phong kia là một tên ma ốm, nếu như Thùy Linh gả cho một tên ma ốm, con muốn nó sống kiểu gì chứ.” Đỗ Minh Nguyệt lạnh mặt nhìn bố mình, mắt đỏ hoe hét lên: “Vậy con thì sao? Ba không quan tâm đến con sao? Con không gả.” Thấy cô không nghe lời, sắc mặt Đỗ Chính Lâm cũng trầm xuống, thái độ mạnh mẽ: “Không gả cũng phải gả. Chuyện thay em gái mày gả đến nhà họ Lâm, mày không được chọn.” “Dựa vào cái gì chứ? Đỗ Thùy Linh là con gái ba, lẽ nào con không phải con gái ba sao? Tại sao ba phải đối xử với con như vậy chứ? Lúc đầu khi ba đón con về, rõ ràng đã nói sẽ cho con một cuộc sống tốt nhất.” “Mày xứng sao? Mày chẳng qua chỉ là một đứa con riêng của tao mà thôi. Tao chỉ là không muốn để con gái cục cưng Thùy Linh của tao gả đến nhà họ Lâm, cho nên tao mới đón mày về nhà, muốn mày gả thay.” Sự thật phũ phàng từ trong miệng Đỗ Chính Lâm nói ra, Đỗ Minh Nguyệt không thể tin nổi nhìn ông ta, hóa ra, mọi… Mai Như Lan là mẹ Đỗ Thùy Linh, từng là nhân tình của Đỗ Chính Lâm.Lúc nhà họ Đỗ phất lên, bà ta mang con gái mình, dưới sự giúp đỡ của Đỗ Chính Lâm, đạp Yến Thanh Nhàn ra khỏi cửa, trở thành bà chủ nhà họ Đỗ.Cô chủ ban đầu lại trở thành con gái ngoài giá thú, nhưng cô con gái ngoài giá thú thực sự lại rạng rỡ hào quang.Nụ cười của Đỗ Minh Nguyệt càng trở nên mỉa mai.Khẽ nghiêng người để ôm mẹ, Đỗ Minh Nguyệt hiểu những năm qua mẹ đã khó khăn như thế nào.Cùng người thương tay trắng khởi nghiệp, vất vả chịu đựng đến ngày thành công, lại bị phản bội, chua xót trong lòng thật khó tưởng tượng.Hai người nói chuyện hồi lâu, đột nhiên khóa cửa mở ra, Lâm Hoàng Phong bước vào.“Đến lúc đi rồi.”Bốn chữ tuy ngắn ngủi nhưng lại vô cùng tàn nhẫn đối với hai mẹ con, Lâm Hoàng Phong cũng không đành lòng, nhưng anh đành phải làm vậy.Gặp gỡ tốt bao nhiêu, chia ly lại đau đớn bấy nhiêu.Đỗ Minh Nguyệt chia tay Yến Thanh Nhàn trong nước mắt, ngay khi vừa bước ra khỏi cửa cô đã thấy nhớ mẹ.“Tôi… Sau này tôi còn có thể tới không?”Cô cẩn thận ngập ngừng hỏi, Lâm Hoàng Phong không chút do dự đáp: “Không.”Trong lòng đột nhiên có cảm giác mất mát, Đỗ Minh Nguyệt cúi đầu xuống không nói gì.Liếc mắt nhìn cô một cái, miệng Lâm Hoàng Phong nở một nụ cười nhạt, nói tiếp: “Môi trường ở đó quá tồi tệ, bệnh nhân cần được nghỉ ngơi.Tôi đã liên hệ với người của mình đưa bà ấy đến viện dưỡng lão.”Ánh mắt Đỗ Minh Nguyệt lóe lên, ban đầu cô không muốn kết hôn, không ngờ chồng cô lại bao dung cô đến vậy.Sự ấm áp mà cô chưa từng trải qua càng khiến cô thấy xấu hổ hơn.Đột nhiên tâm tình tốt, cô ngẩng đầu hỏi: “Anh dẫn tôi đi dự tiệc sao?”“Với bộ dạng bây giờ của cô mà mang đi dự tiệc chẳng khác nào bôi tro lên mạt nhà họ Lâm?”Đỗ Minh Nguyệt: “…”Xe chạy vào khu vực náo nhiệt và dừng lại trước một cửa hàng tạo hình tên là “Diamond”.Cả hai vừa bước vào cửa hàng đã ngay lập tức thu hút rất nhiều sự chú ý.Không cần phải nói, Lâm Hoàng Phong dù đứng ở đâu cũng khiến người ta nhìn, sánh với Đỗ Minh Nguyệt thì quả thật có chút khó coi.Người quản lý cửa hàng đích thân ra đón anh, Lâm Hoàng Phong đẩy Đỗ Minh Nguyệt đến trước mặt anh ta.“Tạo hình cho cô ấy.”Trong hai tiếng, trải nghiệm của Đỗ Minh Nguyệt có thể được mô tả là “bi thảm.”Vịt con xấu xí biến thành thiên nga, cô thôn nữ biến thành công chúa nghe có vẻ mơ mộng và xinh đẹp, nhưng sau khi tự thân nếm trải, Đỗ Minh Nguyệt cảm thấy cả thể xác và tinh thần đều mệt mỏi.May mắn là kết quả rất mỹ mãn.Lâm Hoàng Phong nhìn thấy Đỗ Minh Nguyệt lập tức hơi thất thần, nhưng đối với Đỗ Minh Nguyệt đó chính là đánh giá tốt nhất.“Tôi như vậy có phải hơi kỳ quái không?”Đỗ Minh Nguyệt cứng người xách váy, mặt đỏ bừng mất tự nhiên.

Mai Như Lan là mẹ Đỗ Thùy Linh, từng là nhân tình của Đỗ Chính Lâm.

Lúc nhà họ Đỗ phất lên, bà ta mang con gái mình, dưới sự giúp đỡ của Đỗ Chính Lâm, đạp Yến Thanh Nhàn ra khỏi cửa, trở thành bà chủ nhà họ Đỗ.

Cô chủ ban đầu lại trở thành con gái ngoài giá thú, nhưng cô con gái ngoài giá thú thực sự lại rạng rỡ hào quang.

Nụ cười của Đỗ Minh Nguyệt càng trở nên mỉa mai.

Khẽ nghiêng người để ôm mẹ, Đỗ Minh Nguyệt hiểu những năm qua mẹ đã khó khăn như thế nào.

Cùng người thương tay trắng khởi nghiệp, vất vả chịu đựng đến ngày thành công, lại bị phản bội, chua xót trong lòng thật khó tưởng tượng.

Hai người nói chuyện hồi lâu, đột nhiên khóa cửa mở ra, Lâm Hoàng Phong bước vào.

“Đến lúc đi rồi.”

Bốn chữ tuy ngắn ngủi nhưng lại vô cùng tàn nhẫn đối với hai mẹ con, Lâm Hoàng Phong cũng không đành lòng, nhưng anh đành phải làm vậy.

Gặp gỡ tốt bao nhiêu, chia ly lại đau đớn bấy nhiêu.

Đỗ Minh Nguyệt chia tay Yến Thanh Nhàn trong nước mắt, ngay khi vừa bước ra khỏi cửa cô đã thấy nhớ mẹ.

“Tôi… Sau này tôi còn có thể tới không?”

Cô cẩn thận ngập ngừng hỏi, Lâm Hoàng Phong không chút do dự đáp: “Không.”

Trong lòng đột nhiên có cảm giác mất mát, Đỗ Minh Nguyệt cúi đầu xuống không nói gì.

Liếc mắt nhìn cô một cái, miệng Lâm Hoàng Phong nở một nụ cười nhạt, nói tiếp: “Môi trường ở đó quá tồi tệ, bệnh nhân cần được nghỉ ngơi.

Tôi đã liên hệ với người của mình đưa bà ấy đến viện dưỡng lão.”

Ánh mắt Đỗ Minh Nguyệt lóe lên, ban đầu cô không muốn kết hôn, không ngờ chồng cô lại bao dung cô đến vậy.

Sự ấm áp mà cô chưa từng trải qua càng khiến cô thấy xấu hổ hơn.

Đột nhiên tâm tình tốt, cô ngẩng đầu hỏi: “Anh dẫn tôi đi dự tiệc sao?”

“Với bộ dạng bây giờ của cô mà mang đi dự tiệc chẳng khác nào bôi tro lên mạt nhà họ Lâm?”

Đỗ Minh Nguyệt: “…”

Xe chạy vào khu vực náo nhiệt và dừng lại trước một cửa hàng tạo hình tên là “Diamond”.

Cả hai vừa bước vào cửa hàng đã ngay lập tức thu hút rất nhiều sự chú ý.

Không cần phải nói, Lâm Hoàng Phong dù đứng ở đâu cũng khiến người ta nhìn, sánh với Đỗ Minh Nguyệt thì quả thật có chút khó coi.

Người quản lý cửa hàng đích thân ra đón anh, Lâm Hoàng Phong đẩy Đỗ Minh Nguyệt đến trước mặt anh ta.

“Tạo hình cho cô ấy.”

Trong hai tiếng, trải nghiệm của Đỗ Minh Nguyệt có thể được mô tả là “bi thảm.”

Vịt con xấu xí biến thành thiên nga, cô thôn nữ biến thành công chúa nghe có vẻ mơ mộng và xinh đẹp, nhưng sau khi tự thân nếm trải, Đỗ Minh Nguyệt cảm thấy cả thể xác và tinh thần đều mệt mỏi.

May mắn là kết quả rất mỹ mãn.

Lâm Hoàng Phong nhìn thấy Đỗ Minh Nguyệt lập tức hơi thất thần, nhưng đối với Đỗ Minh Nguyệt đó chính là đánh giá tốt nhất.

“Tôi như vậy có phải hơi kỳ quái không?”

Đỗ Minh Nguyệt cứng người xách váy, mặt đỏ bừng mất tự nhiên.

Lãnh Tâm Tổng Tài Cưng Vợ Tận XươngTác giả: 170Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Minh Nguyệt, con đồng ý thay Thùy Linh gả đến nhà họ Lâm đi. Con cũng biết Lâm Hoàng Phong kia là một tên ma ốm, nếu như Thùy Linh gả cho một tên ma ốm, con muốn nó sống kiểu gì chứ.” Đỗ Minh Nguyệt lạnh mặt nhìn bố mình, mắt đỏ hoe hét lên: “Vậy con thì sao? Ba không quan tâm đến con sao? Con không gả.” Thấy cô không nghe lời, sắc mặt Đỗ Chính Lâm cũng trầm xuống, thái độ mạnh mẽ: “Không gả cũng phải gả. Chuyện thay em gái mày gả đến nhà họ Lâm, mày không được chọn.” “Dựa vào cái gì chứ? Đỗ Thùy Linh là con gái ba, lẽ nào con không phải con gái ba sao? Tại sao ba phải đối xử với con như vậy chứ? Lúc đầu khi ba đón con về, rõ ràng đã nói sẽ cho con một cuộc sống tốt nhất.” “Mày xứng sao? Mày chẳng qua chỉ là một đứa con riêng của tao mà thôi. Tao chỉ là không muốn để con gái cục cưng Thùy Linh của tao gả đến nhà họ Lâm, cho nên tao mới đón mày về nhà, muốn mày gả thay.” Sự thật phũ phàng từ trong miệng Đỗ Chính Lâm nói ra, Đỗ Minh Nguyệt không thể tin nổi nhìn ông ta, hóa ra, mọi… Mai Như Lan là mẹ Đỗ Thùy Linh, từng là nhân tình của Đỗ Chính Lâm.Lúc nhà họ Đỗ phất lên, bà ta mang con gái mình, dưới sự giúp đỡ của Đỗ Chính Lâm, đạp Yến Thanh Nhàn ra khỏi cửa, trở thành bà chủ nhà họ Đỗ.Cô chủ ban đầu lại trở thành con gái ngoài giá thú, nhưng cô con gái ngoài giá thú thực sự lại rạng rỡ hào quang.Nụ cười của Đỗ Minh Nguyệt càng trở nên mỉa mai.Khẽ nghiêng người để ôm mẹ, Đỗ Minh Nguyệt hiểu những năm qua mẹ đã khó khăn như thế nào.Cùng người thương tay trắng khởi nghiệp, vất vả chịu đựng đến ngày thành công, lại bị phản bội, chua xót trong lòng thật khó tưởng tượng.Hai người nói chuyện hồi lâu, đột nhiên khóa cửa mở ra, Lâm Hoàng Phong bước vào.“Đến lúc đi rồi.”Bốn chữ tuy ngắn ngủi nhưng lại vô cùng tàn nhẫn đối với hai mẹ con, Lâm Hoàng Phong cũng không đành lòng, nhưng anh đành phải làm vậy.Gặp gỡ tốt bao nhiêu, chia ly lại đau đớn bấy nhiêu.Đỗ Minh Nguyệt chia tay Yến Thanh Nhàn trong nước mắt, ngay khi vừa bước ra khỏi cửa cô đã thấy nhớ mẹ.“Tôi… Sau này tôi còn có thể tới không?”Cô cẩn thận ngập ngừng hỏi, Lâm Hoàng Phong không chút do dự đáp: “Không.”Trong lòng đột nhiên có cảm giác mất mát, Đỗ Minh Nguyệt cúi đầu xuống không nói gì.Liếc mắt nhìn cô một cái, miệng Lâm Hoàng Phong nở một nụ cười nhạt, nói tiếp: “Môi trường ở đó quá tồi tệ, bệnh nhân cần được nghỉ ngơi.Tôi đã liên hệ với người của mình đưa bà ấy đến viện dưỡng lão.”Ánh mắt Đỗ Minh Nguyệt lóe lên, ban đầu cô không muốn kết hôn, không ngờ chồng cô lại bao dung cô đến vậy.Sự ấm áp mà cô chưa từng trải qua càng khiến cô thấy xấu hổ hơn.Đột nhiên tâm tình tốt, cô ngẩng đầu hỏi: “Anh dẫn tôi đi dự tiệc sao?”“Với bộ dạng bây giờ của cô mà mang đi dự tiệc chẳng khác nào bôi tro lên mạt nhà họ Lâm?”Đỗ Minh Nguyệt: “…”Xe chạy vào khu vực náo nhiệt và dừng lại trước một cửa hàng tạo hình tên là “Diamond”.Cả hai vừa bước vào cửa hàng đã ngay lập tức thu hút rất nhiều sự chú ý.Không cần phải nói, Lâm Hoàng Phong dù đứng ở đâu cũng khiến người ta nhìn, sánh với Đỗ Minh Nguyệt thì quả thật có chút khó coi.Người quản lý cửa hàng đích thân ra đón anh, Lâm Hoàng Phong đẩy Đỗ Minh Nguyệt đến trước mặt anh ta.“Tạo hình cho cô ấy.”Trong hai tiếng, trải nghiệm của Đỗ Minh Nguyệt có thể được mô tả là “bi thảm.”Vịt con xấu xí biến thành thiên nga, cô thôn nữ biến thành công chúa nghe có vẻ mơ mộng và xinh đẹp, nhưng sau khi tự thân nếm trải, Đỗ Minh Nguyệt cảm thấy cả thể xác và tinh thần đều mệt mỏi.May mắn là kết quả rất mỹ mãn.Lâm Hoàng Phong nhìn thấy Đỗ Minh Nguyệt lập tức hơi thất thần, nhưng đối với Đỗ Minh Nguyệt đó chính là đánh giá tốt nhất.“Tôi như vậy có phải hơi kỳ quái không?”Đỗ Minh Nguyệt cứng người xách váy, mặt đỏ bừng mất tự nhiên.

Chương 11: Chương 11