“Minh Nguyệt, con đồng ý thay Thùy Linh gả đến nhà họ Lâm đi. Con cũng biết Lâm Hoàng Phong kia là một tên ma ốm, nếu như Thùy Linh gả cho một tên ma ốm, con muốn nó sống kiểu gì chứ.” Đỗ Minh Nguyệt lạnh mặt nhìn bố mình, mắt đỏ hoe hét lên: “Vậy con thì sao? Ba không quan tâm đến con sao? Con không gả.” Thấy cô không nghe lời, sắc mặt Đỗ Chính Lâm cũng trầm xuống, thái độ mạnh mẽ: “Không gả cũng phải gả. Chuyện thay em gái mày gả đến nhà họ Lâm, mày không được chọn.” “Dựa vào cái gì chứ? Đỗ Thùy Linh là con gái ba, lẽ nào con không phải con gái ba sao? Tại sao ba phải đối xử với con như vậy chứ? Lúc đầu khi ba đón con về, rõ ràng đã nói sẽ cho con một cuộc sống tốt nhất.” “Mày xứng sao? Mày chẳng qua chỉ là một đứa con riêng của tao mà thôi. Tao chỉ là không muốn để con gái cục cưng Thùy Linh của tao gả đến nhà họ Lâm, cho nên tao mới đón mày về nhà, muốn mày gả thay.” Sự thật phũ phàng từ trong miệng Đỗ Chính Lâm nói ra, Đỗ Minh Nguyệt không thể tin nổi nhìn ông ta, hóa ra, mọi…
Chương 29: Chương 29
Lãnh Tâm Tổng Tài Cưng Vợ Tận XươngTác giả: 170Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Minh Nguyệt, con đồng ý thay Thùy Linh gả đến nhà họ Lâm đi. Con cũng biết Lâm Hoàng Phong kia là một tên ma ốm, nếu như Thùy Linh gả cho một tên ma ốm, con muốn nó sống kiểu gì chứ.” Đỗ Minh Nguyệt lạnh mặt nhìn bố mình, mắt đỏ hoe hét lên: “Vậy con thì sao? Ba không quan tâm đến con sao? Con không gả.” Thấy cô không nghe lời, sắc mặt Đỗ Chính Lâm cũng trầm xuống, thái độ mạnh mẽ: “Không gả cũng phải gả. Chuyện thay em gái mày gả đến nhà họ Lâm, mày không được chọn.” “Dựa vào cái gì chứ? Đỗ Thùy Linh là con gái ba, lẽ nào con không phải con gái ba sao? Tại sao ba phải đối xử với con như vậy chứ? Lúc đầu khi ba đón con về, rõ ràng đã nói sẽ cho con một cuộc sống tốt nhất.” “Mày xứng sao? Mày chẳng qua chỉ là một đứa con riêng của tao mà thôi. Tao chỉ là không muốn để con gái cục cưng Thùy Linh của tao gả đến nhà họ Lâm, cho nên tao mới đón mày về nhà, muốn mày gả thay.” Sự thật phũ phàng từ trong miệng Đỗ Chính Lâm nói ra, Đỗ Minh Nguyệt không thể tin nổi nhìn ông ta, hóa ra, mọi… Người phụ nữ giây trước còn đang kêu gào quay đầu nhìn thấy Lâm Hoàng Phong, lập tức thu liễm lại, mặt mũi tràn đầy sự quyến rũ, cả người yếu đuối như không xương ngang nhiên xông qua.Lâm Hoàng Phong né người sang một bên, ánh mắt tràn đầy cảnh giác: “Cô là ai?”“Cậu Phong, lẽ nào anh không biết tôi sao? Tôi là Tô Ngọc Cẩm đây.”Tô Ngọc Cẩm loạng choạng suýt nữa ngã, nhưng không hề dám kêu ca, đột nhiên chuyển thành vẻ mặt đáng thương.Tô Ngọc Cẩm rơm rớm nước mắt, ai không biết còn nghĩ rằng Lâm Hoàng Phong đang bắt nạt cô ta.Màn biểu diễn này khiến Đỗ Minh Nguyệt không khỏi tặc lưỡi.“Tô… Cô là người của công ty lụa Tô Châu sao?”Anh lười nhớ tên người khác, nhưng Lâm Hoàng Phong là một người giỏi kinh doanh, các gia tộc xí nghiệp lớn đều được khắc sâu vài não bộ anh, không cần phải cố gắng nhớ ra.“Biết rằng anh vẫn còn nhớ tôi mà.Cậu Phong, ba tôi chính là Chủ tịch của công ty lụa Tô Châu.” Nói được nửa câu, Tô Ngọc Cẩm dường như đang khoe khoang thân thế với mọi người.“Hoàng Phong, sao anh lại đến đây?”Tô Ngọc Cẩm đang tận hưởng ánh mắt ghen tỵ của mọi người, đột nhiên nhìn thấy một màn phía trước, suýt chút nữa thì ngất xỉu.Đỗ Minh Nguyệt duyên dáng tiến lên phía trước ôm lấy cánh tay của Lâm Hoàng Phong, nhưng người kia lại không tỏ ra thờ ơ, thậm chí khóe miệng còn có ý cười.“A a a! Một người như cô sao dám động vào cậu Phong chứ? Còn không mau buông tay ra.” Sắc mặt Tô Ngọc Cẩm hung ác, cô ta xông đến kéo Đỗ Minh Nguyệt.Bốp!Cô ta còn chưa chạm được vào tay áo Đỗ Minh Nguyệt, trên mặt đã truyền đến một cảm giác nóng rát.Tô Ngọc Cẩm không thể tin được ôm mặt nhìn Lâm Hoàng Phong.“Vốn dĩ tôi không đánh phụ nữ, nhưng cô quá đáng quá rồi.” Ánh mắt Lâm Hoàng Phong sắc bén nhìn Tô Ngọc Cẩm.Tô Ngọc Cẩm vô cùng tủi nhục, ôm mặt hét lớn: “Dựa vào cái gì chứ? Rõ ràng là cô ta…”“Cút.”Giọng nói trầm thấp của Lâm Hoàng Phong vang lên bên tai cô ta, sắc mặt Tô Ngọc Cẩm tái nhợt, vội vàng nín thở, không dám gây chuyện nữa.Bầu không khí trở lên an tĩnh, Hiểu Thu vội vàng chạy lên phía trước: “Mợ chủ, mợ không sao chứ?”Đỗ Minh Nguyệt biểu thị không sao, Hiểu Thu cảm thấy yên tâm.Sau đó lập tức khẽ gật đầu với người đàn ông, còn cố ý cười lớn: “Cậu chủ, cậu đến rồi.”Khóe miệng nhếch lên một nụ cười xấu, Hiểu Thu không khỏi tự mắng mình, quả nhiên bị mợ chủ dạy hư rồi.Có điều cảm giác này rất được nha.Nhóm người vây xem đều kinh ngạc, ngay lập tức hiểu ra một quan hệ của hai người, vô số ánh mắt thương hại đổ dồn về phía Tô Ngọc Cẩm, cô ta đứng ngồi không yên.Đầu cô ta ầm một tiếng, thân thể không ngừng run rẩy, biết mình đã gây ra chuyện rồi, vội vàng giải thích: “Cậu Phong, tôi không cố ý.”“Cô thích quần áo ở đây sao?” Giọng nói của Lâm Hoàng Phong rất dịu dàng.
Người phụ nữ giây trước còn đang kêu gào quay đầu nhìn thấy Lâm Hoàng Phong, lập tức thu liễm lại, mặt mũi tràn đầy sự quyến rũ, cả người yếu đuối như không xương ngang nhiên xông qua.
Lâm Hoàng Phong né người sang một bên, ánh mắt tràn đầy cảnh giác: “Cô là ai?”
“Cậu Phong, lẽ nào anh không biết tôi sao? Tôi là Tô Ngọc Cẩm đây.
”
Tô Ngọc Cẩm loạng choạng suýt nữa ngã, nhưng không hề dám kêu ca, đột nhiên chuyển thành vẻ mặt đáng thương.
Tô Ngọc Cẩm rơm rớm nước mắt, ai không biết còn nghĩ rằng Lâm Hoàng Phong đang bắt nạt cô ta.
Màn biểu diễn này khiến Đỗ Minh Nguyệt không khỏi tặc lưỡi.
“Tô… Cô là người của công ty lụa Tô Châu sao?”
Anh lười nhớ tên người khác, nhưng Lâm Hoàng Phong là một người giỏi kinh doanh, các gia tộc xí nghiệp lớn đều được khắc sâu vài não bộ anh, không cần phải cố gắng nhớ ra.
“Biết rằng anh vẫn còn nhớ tôi mà.
Cậu Phong, ba tôi chính là Chủ tịch của công ty lụa Tô Châu.
” Nói được nửa câu, Tô Ngọc Cẩm dường như đang khoe khoang thân thế với mọi người.
“Hoàng Phong, sao anh lại đến đây?”
Tô Ngọc Cẩm đang tận hưởng ánh mắt ghen tỵ của mọi người, đột nhiên nhìn thấy một màn phía trước, suýt chút nữa thì ngất xỉu.
Đỗ Minh Nguyệt duyên dáng tiến lên phía trước ôm lấy cánh tay của Lâm Hoàng Phong, nhưng người kia lại không tỏ ra thờ ơ, thậm chí khóe miệng còn có ý cười.
“A a a! Một người như cô sao dám động vào cậu Phong chứ? Còn không mau buông tay ra.
” Sắc mặt Tô Ngọc Cẩm hung ác, cô ta xông đến kéo Đỗ Minh Nguyệt.
Bốp!
Cô ta còn chưa chạm được vào tay áo Đỗ Minh Nguyệt, trên mặt đã truyền đến một cảm giác nóng rát.
Tô Ngọc Cẩm không thể tin được ôm mặt nhìn Lâm Hoàng Phong.
“Vốn dĩ tôi không đánh phụ nữ, nhưng cô quá đáng quá rồi.
” Ánh mắt Lâm Hoàng Phong sắc bén nhìn Tô Ngọc Cẩm.
Tô Ngọc Cẩm vô cùng tủi nhục, ôm mặt hét lớn: “Dựa vào cái gì chứ? Rõ ràng là cô ta…”
“Cút.
”
Giọng nói trầm thấp của Lâm Hoàng Phong vang lên bên tai cô ta, sắc mặt Tô Ngọc Cẩm tái nhợt, vội vàng nín thở, không dám gây chuyện nữa.
Bầu không khí trở lên an tĩnh, Hiểu Thu vội vàng chạy lên phía trước: “Mợ chủ, mợ không sao chứ?”
Đỗ Minh Nguyệt biểu thị không sao, Hiểu Thu cảm thấy yên tâm.
Sau đó lập tức khẽ gật đầu với người đàn ông, còn cố ý cười lớn: “Cậu chủ, cậu đến rồi.
”
Khóe miệng nhếch lên một nụ cười xấu, Hiểu Thu không khỏi tự mắng mình, quả nhiên bị mợ chủ dạy hư rồi.
Có điều cảm giác này rất được nha.
Nhóm người vây xem đều kinh ngạc, ngay lập tức hiểu ra một quan hệ của hai người, vô số ánh mắt thương hại đổ dồn về phía Tô Ngọc Cẩm, cô ta đứng ngồi không yên.
Đầu cô ta ầm một tiếng, thân thể không ngừng run rẩy, biết mình đã gây ra chuyện rồi, vội vàng giải thích: “Cậu Phong, tôi không cố ý.
”
“Cô thích quần áo ở đây sao?” Giọng nói của Lâm Hoàng Phong rất dịu dàng.
Lãnh Tâm Tổng Tài Cưng Vợ Tận XươngTác giả: 170Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Minh Nguyệt, con đồng ý thay Thùy Linh gả đến nhà họ Lâm đi. Con cũng biết Lâm Hoàng Phong kia là một tên ma ốm, nếu như Thùy Linh gả cho một tên ma ốm, con muốn nó sống kiểu gì chứ.” Đỗ Minh Nguyệt lạnh mặt nhìn bố mình, mắt đỏ hoe hét lên: “Vậy con thì sao? Ba không quan tâm đến con sao? Con không gả.” Thấy cô không nghe lời, sắc mặt Đỗ Chính Lâm cũng trầm xuống, thái độ mạnh mẽ: “Không gả cũng phải gả. Chuyện thay em gái mày gả đến nhà họ Lâm, mày không được chọn.” “Dựa vào cái gì chứ? Đỗ Thùy Linh là con gái ba, lẽ nào con không phải con gái ba sao? Tại sao ba phải đối xử với con như vậy chứ? Lúc đầu khi ba đón con về, rõ ràng đã nói sẽ cho con một cuộc sống tốt nhất.” “Mày xứng sao? Mày chẳng qua chỉ là một đứa con riêng của tao mà thôi. Tao chỉ là không muốn để con gái cục cưng Thùy Linh của tao gả đến nhà họ Lâm, cho nên tao mới đón mày về nhà, muốn mày gả thay.” Sự thật phũ phàng từ trong miệng Đỗ Chính Lâm nói ra, Đỗ Minh Nguyệt không thể tin nổi nhìn ông ta, hóa ra, mọi… Người phụ nữ giây trước còn đang kêu gào quay đầu nhìn thấy Lâm Hoàng Phong, lập tức thu liễm lại, mặt mũi tràn đầy sự quyến rũ, cả người yếu đuối như không xương ngang nhiên xông qua.Lâm Hoàng Phong né người sang một bên, ánh mắt tràn đầy cảnh giác: “Cô là ai?”“Cậu Phong, lẽ nào anh không biết tôi sao? Tôi là Tô Ngọc Cẩm đây.”Tô Ngọc Cẩm loạng choạng suýt nữa ngã, nhưng không hề dám kêu ca, đột nhiên chuyển thành vẻ mặt đáng thương.Tô Ngọc Cẩm rơm rớm nước mắt, ai không biết còn nghĩ rằng Lâm Hoàng Phong đang bắt nạt cô ta.Màn biểu diễn này khiến Đỗ Minh Nguyệt không khỏi tặc lưỡi.“Tô… Cô là người của công ty lụa Tô Châu sao?”Anh lười nhớ tên người khác, nhưng Lâm Hoàng Phong là một người giỏi kinh doanh, các gia tộc xí nghiệp lớn đều được khắc sâu vài não bộ anh, không cần phải cố gắng nhớ ra.“Biết rằng anh vẫn còn nhớ tôi mà.Cậu Phong, ba tôi chính là Chủ tịch của công ty lụa Tô Châu.” Nói được nửa câu, Tô Ngọc Cẩm dường như đang khoe khoang thân thế với mọi người.“Hoàng Phong, sao anh lại đến đây?”Tô Ngọc Cẩm đang tận hưởng ánh mắt ghen tỵ của mọi người, đột nhiên nhìn thấy một màn phía trước, suýt chút nữa thì ngất xỉu.Đỗ Minh Nguyệt duyên dáng tiến lên phía trước ôm lấy cánh tay của Lâm Hoàng Phong, nhưng người kia lại không tỏ ra thờ ơ, thậm chí khóe miệng còn có ý cười.“A a a! Một người như cô sao dám động vào cậu Phong chứ? Còn không mau buông tay ra.” Sắc mặt Tô Ngọc Cẩm hung ác, cô ta xông đến kéo Đỗ Minh Nguyệt.Bốp!Cô ta còn chưa chạm được vào tay áo Đỗ Minh Nguyệt, trên mặt đã truyền đến một cảm giác nóng rát.Tô Ngọc Cẩm không thể tin được ôm mặt nhìn Lâm Hoàng Phong.“Vốn dĩ tôi không đánh phụ nữ, nhưng cô quá đáng quá rồi.” Ánh mắt Lâm Hoàng Phong sắc bén nhìn Tô Ngọc Cẩm.Tô Ngọc Cẩm vô cùng tủi nhục, ôm mặt hét lớn: “Dựa vào cái gì chứ? Rõ ràng là cô ta…”“Cút.”Giọng nói trầm thấp của Lâm Hoàng Phong vang lên bên tai cô ta, sắc mặt Tô Ngọc Cẩm tái nhợt, vội vàng nín thở, không dám gây chuyện nữa.Bầu không khí trở lên an tĩnh, Hiểu Thu vội vàng chạy lên phía trước: “Mợ chủ, mợ không sao chứ?”Đỗ Minh Nguyệt biểu thị không sao, Hiểu Thu cảm thấy yên tâm.Sau đó lập tức khẽ gật đầu với người đàn ông, còn cố ý cười lớn: “Cậu chủ, cậu đến rồi.”Khóe miệng nhếch lên một nụ cười xấu, Hiểu Thu không khỏi tự mắng mình, quả nhiên bị mợ chủ dạy hư rồi.Có điều cảm giác này rất được nha.Nhóm người vây xem đều kinh ngạc, ngay lập tức hiểu ra một quan hệ của hai người, vô số ánh mắt thương hại đổ dồn về phía Tô Ngọc Cẩm, cô ta đứng ngồi không yên.Đầu cô ta ầm một tiếng, thân thể không ngừng run rẩy, biết mình đã gây ra chuyện rồi, vội vàng giải thích: “Cậu Phong, tôi không cố ý.”“Cô thích quần áo ở đây sao?” Giọng nói của Lâm Hoàng Phong rất dịu dàng.