“Minh Nguyệt, con đồng ý thay Thùy Linh gả đến nhà họ Lâm đi. Con cũng biết Lâm Hoàng Phong kia là một tên ma ốm, nếu như Thùy Linh gả cho một tên ma ốm, con muốn nó sống kiểu gì chứ.” Đỗ Minh Nguyệt lạnh mặt nhìn bố mình, mắt đỏ hoe hét lên: “Vậy con thì sao? Ba không quan tâm đến con sao? Con không gả.” Thấy cô không nghe lời, sắc mặt Đỗ Chính Lâm cũng trầm xuống, thái độ mạnh mẽ: “Không gả cũng phải gả. Chuyện thay em gái mày gả đến nhà họ Lâm, mày không được chọn.” “Dựa vào cái gì chứ? Đỗ Thùy Linh là con gái ba, lẽ nào con không phải con gái ba sao? Tại sao ba phải đối xử với con như vậy chứ? Lúc đầu khi ba đón con về, rõ ràng đã nói sẽ cho con một cuộc sống tốt nhất.” “Mày xứng sao? Mày chẳng qua chỉ là một đứa con riêng của tao mà thôi. Tao chỉ là không muốn để con gái cục cưng Thùy Linh của tao gả đến nhà họ Lâm, cho nên tao mới đón mày về nhà, muốn mày gả thay.” Sự thật phũ phàng từ trong miệng Đỗ Chính Lâm nói ra, Đỗ Minh Nguyệt không thể tin nổi nhìn ông ta, hóa ra, mọi…
Chương 34: Chương 34
Lãnh Tâm Tổng Tài Cưng Vợ Tận XươngTác giả: 170Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Minh Nguyệt, con đồng ý thay Thùy Linh gả đến nhà họ Lâm đi. Con cũng biết Lâm Hoàng Phong kia là một tên ma ốm, nếu như Thùy Linh gả cho một tên ma ốm, con muốn nó sống kiểu gì chứ.” Đỗ Minh Nguyệt lạnh mặt nhìn bố mình, mắt đỏ hoe hét lên: “Vậy con thì sao? Ba không quan tâm đến con sao? Con không gả.” Thấy cô không nghe lời, sắc mặt Đỗ Chính Lâm cũng trầm xuống, thái độ mạnh mẽ: “Không gả cũng phải gả. Chuyện thay em gái mày gả đến nhà họ Lâm, mày không được chọn.” “Dựa vào cái gì chứ? Đỗ Thùy Linh là con gái ba, lẽ nào con không phải con gái ba sao? Tại sao ba phải đối xử với con như vậy chứ? Lúc đầu khi ba đón con về, rõ ràng đã nói sẽ cho con một cuộc sống tốt nhất.” “Mày xứng sao? Mày chẳng qua chỉ là một đứa con riêng của tao mà thôi. Tao chỉ là không muốn để con gái cục cưng Thùy Linh của tao gả đến nhà họ Lâm, cho nên tao mới đón mày về nhà, muốn mày gả thay.” Sự thật phũ phàng từ trong miệng Đỗ Chính Lâm nói ra, Đỗ Minh Nguyệt không thể tin nổi nhìn ông ta, hóa ra, mọi… Không ngờ chỉ là một quán bar mà còn xem trọng như vậy, Đỗ Minh Nguyệt lấy điện thoại ra, chuẩn bị gọi điện thoại bảo Hoàng Thành Trung ra ngoài một chuyến.Lúc này, bên cạnh có một người phụ nữ đi ra, gương mặt trang điểm xinh đẹp, khi cô ta đi ngang qua Đỗ Minh Nguyệt, nhìn cô với ánh mắt khinh thường.“Bây giờ ở Thủy Sắc ai cũng có thể vào được sao?”Nhân viên bảo vệ khẽ cúi người xuống giải thích với cô ta: “Cô này không có giấy thông hành, tôi lập tức bảo cô ta rời đi đây.”Nói xong chuẩn bị đuổi Đỗ Minh Nguyệt đi.Đỗ Minh Nguyệt mở miệng còn chưa kịp giải thích.“Đến cả giấy thông hành cũng không có, không phải cô đến Thủy Sắc để bám lấy cậu chủ nhà giàu đấy chứ? Tôi nói cho cô biết, người như cô sẽ không có ai thích đâu.” Người phụ nữ đánh giá chiếc áo khoác mà Đỗ Minh Nguyệt mặc vội, khinh thường đảo trắng mắt.Thật ra lần này cô ta đến đây chính là vì mục đích này, cô ta nghe được từ miệng người khác rằng cậu Phong đang ở Thủy Sắc, nên mới vội vàng đến đây.Đỗ Minh Nguyệt không quan tâm đến cô ta, lấy điện thoại ra gọi cho Lâm Hoàng Phong.Không còn cách nào khác, cô không có số điện thoại của bạn Lâm Hoàng Phong, cho nên chỉ có thể gọi cho anh thôi.“Chị dâu, chị đến đâu rồi?” Hoàng Thành Trung bận chăm sóc Lâm Hoàng Phong, nên Cung Quý Dương nghe điện thoại.“Tôi đến cửa quán bar rồi nhưng bị cản lại.” Đỗ Minh Nguyệt có chút tự ti, sợ rằng lại khiến Lâm Hoàng Phong mất mặt.Cung Quý Dương nhất thời hiểu ra, nhất định là bởi vì không có giấy thông hành nên bị bảo vệ cản lại, vì vậy Cung Quý Dương bảo cô đợi một lát.Sau khi cúp điện thoại thì thấp giọng chửi một câu, sớm biết thế này thì đã không dùng cái thứ kia rồi, khiến bây giờ phiền phức thế này đây.“Chị dâu đến rồi, cậu đi đón đi.” Cung Quý Dương đỡ lấy Lâm Hoàng Phong, nghiêng đầu nói với Hoàng Thành Trung.Không nói nhiều lời, Hoàng Thành Trung cầm lấy áo khoác vội vàng đi ra ngoài.Sau khi Đỗ Minh Nguyệt cúp máy thì yên lặng đứng ở cửa đợi, Lê Huyền Vận không khỏi cười chế nhạo.“Vội vàng muốn bám lấy cậu chủ nhà giàu như vậy sao? Không vào được nên ngồi ngoài cửa đợi sao, cô không ngại mất mặt tôi còn sợ giảm giá trị đấy.” Lê Huyền Vận giơ tay định đẩy Đỗ Minh Nguyệt ra.May mà Hoàng Thành Trung đến đúng lúc, hét lên: “Cô làm cái gì vậy?”“Cậu Trung…” Lê Huyền Vận đáng thương nhìn Hoàng Thành Trung.Quá lười để nghe cô ta nói nhảm, Hoàng Thành Trung nói với bảo vệ: “Đuổi cô ta đi cho tôi, sau này không được cho cô ta vào nữa.”Bỏ qua dáng vẻ vội vàng giải thích của Lê Huyền Vận, anh ta đi đến bên cạnh Đỗ Minh Nguyệt: “Chị dâu, tôi dẫn chị vào.”Lê Huyền Vận nhìn bóng lưng của hai người, không khỏi ngẩn ra, chị dâu? Lẽ nào là cô vợ mới cưới của Lâm Hoàng Phong?Sau khi vào trong phòng bao, Đỗ Minh Nguyệt thấy Cung Quý Dương nằm nghiêng trên ghế, mà Lâm Hoàng Phong thì say xỉn nằm trên bàn, đã sớm bất tỉnh nhân sự rồi.Đầu mũi Đỗ Minh Nguyệt đột nhiên có chút chua xót, cô ở nhà đợi anh đến tận đêm khuya, mà Lâm Hoàng Phong lại rượu chè be bét ở bên ngoài.
Không ngờ chỉ là một quán bar mà còn xem trọng như vậy, Đỗ Minh Nguyệt lấy điện thoại ra, chuẩn bị gọi điện thoại bảo Hoàng Thành Trung ra ngoài một chuyến.
Lúc này, bên cạnh có một người phụ nữ đi ra, gương mặt trang điểm xinh đẹp, khi cô ta đi ngang qua Đỗ Minh Nguyệt, nhìn cô với ánh mắt khinh thường.
“Bây giờ ở Thủy Sắc ai cũng có thể vào được sao?”
Nhân viên bảo vệ khẽ cúi người xuống giải thích với cô ta: “Cô này không có giấy thông hành, tôi lập tức bảo cô ta rời đi đây.
”
Nói xong chuẩn bị đuổi Đỗ Minh Nguyệt đi.
Đỗ Minh Nguyệt mở miệng còn chưa kịp giải thích.
“Đến cả giấy thông hành cũng không có, không phải cô đến Thủy Sắc để bám lấy cậu chủ nhà giàu đấy chứ? Tôi nói cho cô biết, người như cô sẽ không có ai thích đâu.
” Người phụ nữ đánh giá chiếc áo khoác mà Đỗ Minh Nguyệt mặc vội, khinh thường đảo trắng mắt.
Thật ra lần này cô ta đến đây chính là vì mục đích này, cô ta nghe được từ miệng người khác rằng cậu Phong đang ở Thủy Sắc, nên mới vội vàng đến đây.
Đỗ Minh Nguyệt không quan tâm đến cô ta, lấy điện thoại ra gọi cho Lâm Hoàng Phong.
Không còn cách nào khác, cô không có số điện thoại của bạn Lâm Hoàng Phong, cho nên chỉ có thể gọi cho anh thôi.
“Chị dâu, chị đến đâu rồi?” Hoàng Thành Trung bận chăm sóc Lâm Hoàng Phong, nên Cung Quý Dương nghe điện thoại.
“Tôi đến cửa quán bar rồi nhưng bị cản lại.
” Đỗ Minh Nguyệt có chút tự ti, sợ rằng lại khiến Lâm Hoàng Phong mất mặt.
Cung Quý Dương nhất thời hiểu ra, nhất định là bởi vì không có giấy thông hành nên bị bảo vệ cản lại, vì vậy Cung Quý Dương bảo cô đợi một lát.
Sau khi cúp điện thoại thì thấp giọng chửi một câu, sớm biết thế này thì đã không dùng cái thứ kia rồi, khiến bây giờ phiền phức thế này đây.
“Chị dâu đến rồi, cậu đi đón đi.
” Cung Quý Dương đỡ lấy Lâm Hoàng Phong, nghiêng đầu nói với Hoàng Thành Trung.
Không nói nhiều lời, Hoàng Thành Trung cầm lấy áo khoác vội vàng đi ra ngoài.
Sau khi Đỗ Minh Nguyệt cúp máy thì yên lặng đứng ở cửa đợi, Lê Huyền Vận không khỏi cười chế nhạo.
“Vội vàng muốn bám lấy cậu chủ nhà giàu như vậy sao? Không vào được nên ngồi ngoài cửa đợi sao, cô không ngại mất mặt tôi còn sợ giảm giá trị đấy.
” Lê Huyền Vận giơ tay định đẩy Đỗ Minh Nguyệt ra.
May mà Hoàng Thành Trung đến đúng lúc, hét lên: “Cô làm cái gì vậy?”
“Cậu Trung…” Lê Huyền Vận đáng thương nhìn Hoàng Thành Trung.
Quá lười để nghe cô ta nói nhảm, Hoàng Thành Trung nói với bảo vệ: “Đuổi cô ta đi cho tôi, sau này không được cho cô ta vào nữa.
”
Bỏ qua dáng vẻ vội vàng giải thích của Lê Huyền Vận, anh ta đi đến bên cạnh Đỗ Minh Nguyệt: “Chị dâu, tôi dẫn chị vào.
”
Lê Huyền Vận nhìn bóng lưng của hai người, không khỏi ngẩn ra, chị dâu? Lẽ nào là cô vợ mới cưới của Lâm Hoàng Phong?
Sau khi vào trong phòng bao, Đỗ Minh Nguyệt thấy Cung Quý Dương nằm nghiêng trên ghế, mà Lâm Hoàng Phong thì say xỉn nằm trên bàn, đã sớm bất tỉnh nhân sự rồi.
Đầu mũi Đỗ Minh Nguyệt đột nhiên có chút chua xót, cô ở nhà đợi anh đến tận đêm khuya, mà Lâm Hoàng Phong lại rượu chè be bét ở bên ngoài.
Lãnh Tâm Tổng Tài Cưng Vợ Tận XươngTác giả: 170Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Minh Nguyệt, con đồng ý thay Thùy Linh gả đến nhà họ Lâm đi. Con cũng biết Lâm Hoàng Phong kia là một tên ma ốm, nếu như Thùy Linh gả cho một tên ma ốm, con muốn nó sống kiểu gì chứ.” Đỗ Minh Nguyệt lạnh mặt nhìn bố mình, mắt đỏ hoe hét lên: “Vậy con thì sao? Ba không quan tâm đến con sao? Con không gả.” Thấy cô không nghe lời, sắc mặt Đỗ Chính Lâm cũng trầm xuống, thái độ mạnh mẽ: “Không gả cũng phải gả. Chuyện thay em gái mày gả đến nhà họ Lâm, mày không được chọn.” “Dựa vào cái gì chứ? Đỗ Thùy Linh là con gái ba, lẽ nào con không phải con gái ba sao? Tại sao ba phải đối xử với con như vậy chứ? Lúc đầu khi ba đón con về, rõ ràng đã nói sẽ cho con một cuộc sống tốt nhất.” “Mày xứng sao? Mày chẳng qua chỉ là một đứa con riêng của tao mà thôi. Tao chỉ là không muốn để con gái cục cưng Thùy Linh của tao gả đến nhà họ Lâm, cho nên tao mới đón mày về nhà, muốn mày gả thay.” Sự thật phũ phàng từ trong miệng Đỗ Chính Lâm nói ra, Đỗ Minh Nguyệt không thể tin nổi nhìn ông ta, hóa ra, mọi… Không ngờ chỉ là một quán bar mà còn xem trọng như vậy, Đỗ Minh Nguyệt lấy điện thoại ra, chuẩn bị gọi điện thoại bảo Hoàng Thành Trung ra ngoài một chuyến.Lúc này, bên cạnh có một người phụ nữ đi ra, gương mặt trang điểm xinh đẹp, khi cô ta đi ngang qua Đỗ Minh Nguyệt, nhìn cô với ánh mắt khinh thường.“Bây giờ ở Thủy Sắc ai cũng có thể vào được sao?”Nhân viên bảo vệ khẽ cúi người xuống giải thích với cô ta: “Cô này không có giấy thông hành, tôi lập tức bảo cô ta rời đi đây.”Nói xong chuẩn bị đuổi Đỗ Minh Nguyệt đi.Đỗ Minh Nguyệt mở miệng còn chưa kịp giải thích.“Đến cả giấy thông hành cũng không có, không phải cô đến Thủy Sắc để bám lấy cậu chủ nhà giàu đấy chứ? Tôi nói cho cô biết, người như cô sẽ không có ai thích đâu.” Người phụ nữ đánh giá chiếc áo khoác mà Đỗ Minh Nguyệt mặc vội, khinh thường đảo trắng mắt.Thật ra lần này cô ta đến đây chính là vì mục đích này, cô ta nghe được từ miệng người khác rằng cậu Phong đang ở Thủy Sắc, nên mới vội vàng đến đây.Đỗ Minh Nguyệt không quan tâm đến cô ta, lấy điện thoại ra gọi cho Lâm Hoàng Phong.Không còn cách nào khác, cô không có số điện thoại của bạn Lâm Hoàng Phong, cho nên chỉ có thể gọi cho anh thôi.“Chị dâu, chị đến đâu rồi?” Hoàng Thành Trung bận chăm sóc Lâm Hoàng Phong, nên Cung Quý Dương nghe điện thoại.“Tôi đến cửa quán bar rồi nhưng bị cản lại.” Đỗ Minh Nguyệt có chút tự ti, sợ rằng lại khiến Lâm Hoàng Phong mất mặt.Cung Quý Dương nhất thời hiểu ra, nhất định là bởi vì không có giấy thông hành nên bị bảo vệ cản lại, vì vậy Cung Quý Dương bảo cô đợi một lát.Sau khi cúp điện thoại thì thấp giọng chửi một câu, sớm biết thế này thì đã không dùng cái thứ kia rồi, khiến bây giờ phiền phức thế này đây.“Chị dâu đến rồi, cậu đi đón đi.” Cung Quý Dương đỡ lấy Lâm Hoàng Phong, nghiêng đầu nói với Hoàng Thành Trung.Không nói nhiều lời, Hoàng Thành Trung cầm lấy áo khoác vội vàng đi ra ngoài.Sau khi Đỗ Minh Nguyệt cúp máy thì yên lặng đứng ở cửa đợi, Lê Huyền Vận không khỏi cười chế nhạo.“Vội vàng muốn bám lấy cậu chủ nhà giàu như vậy sao? Không vào được nên ngồi ngoài cửa đợi sao, cô không ngại mất mặt tôi còn sợ giảm giá trị đấy.” Lê Huyền Vận giơ tay định đẩy Đỗ Minh Nguyệt ra.May mà Hoàng Thành Trung đến đúng lúc, hét lên: “Cô làm cái gì vậy?”“Cậu Trung…” Lê Huyền Vận đáng thương nhìn Hoàng Thành Trung.Quá lười để nghe cô ta nói nhảm, Hoàng Thành Trung nói với bảo vệ: “Đuổi cô ta đi cho tôi, sau này không được cho cô ta vào nữa.”Bỏ qua dáng vẻ vội vàng giải thích của Lê Huyền Vận, anh ta đi đến bên cạnh Đỗ Minh Nguyệt: “Chị dâu, tôi dẫn chị vào.”Lê Huyền Vận nhìn bóng lưng của hai người, không khỏi ngẩn ra, chị dâu? Lẽ nào là cô vợ mới cưới của Lâm Hoàng Phong?Sau khi vào trong phòng bao, Đỗ Minh Nguyệt thấy Cung Quý Dương nằm nghiêng trên ghế, mà Lâm Hoàng Phong thì say xỉn nằm trên bàn, đã sớm bất tỉnh nhân sự rồi.Đầu mũi Đỗ Minh Nguyệt đột nhiên có chút chua xót, cô ở nhà đợi anh đến tận đêm khuya, mà Lâm Hoàng Phong lại rượu chè be bét ở bên ngoài.