“Minh Nguyệt, con đồng ý thay Thùy Linh gả đến nhà họ Lâm đi. Con cũng biết Lâm Hoàng Phong kia là một tên ma ốm, nếu như Thùy Linh gả cho một tên ma ốm, con muốn nó sống kiểu gì chứ.” Đỗ Minh Nguyệt lạnh mặt nhìn bố mình, mắt đỏ hoe hét lên: “Vậy con thì sao? Ba không quan tâm đến con sao? Con không gả.” Thấy cô không nghe lời, sắc mặt Đỗ Chính Lâm cũng trầm xuống, thái độ mạnh mẽ: “Không gả cũng phải gả. Chuyện thay em gái mày gả đến nhà họ Lâm, mày không được chọn.” “Dựa vào cái gì chứ? Đỗ Thùy Linh là con gái ba, lẽ nào con không phải con gái ba sao? Tại sao ba phải đối xử với con như vậy chứ? Lúc đầu khi ba đón con về, rõ ràng đã nói sẽ cho con một cuộc sống tốt nhất.” “Mày xứng sao? Mày chẳng qua chỉ là một đứa con riêng của tao mà thôi. Tao chỉ là không muốn để con gái cục cưng Thùy Linh của tao gả đến nhà họ Lâm, cho nên tao mới đón mày về nhà, muốn mày gả thay.” Sự thật phũ phàng từ trong miệng Đỗ Chính Lâm nói ra, Đỗ Minh Nguyệt không thể tin nổi nhìn ông ta, hóa ra, mọi…
Chương 37: Chương 37
Lãnh Tâm Tổng Tài Cưng Vợ Tận XươngTác giả: 170Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Minh Nguyệt, con đồng ý thay Thùy Linh gả đến nhà họ Lâm đi. Con cũng biết Lâm Hoàng Phong kia là một tên ma ốm, nếu như Thùy Linh gả cho một tên ma ốm, con muốn nó sống kiểu gì chứ.” Đỗ Minh Nguyệt lạnh mặt nhìn bố mình, mắt đỏ hoe hét lên: “Vậy con thì sao? Ba không quan tâm đến con sao? Con không gả.” Thấy cô không nghe lời, sắc mặt Đỗ Chính Lâm cũng trầm xuống, thái độ mạnh mẽ: “Không gả cũng phải gả. Chuyện thay em gái mày gả đến nhà họ Lâm, mày không được chọn.” “Dựa vào cái gì chứ? Đỗ Thùy Linh là con gái ba, lẽ nào con không phải con gái ba sao? Tại sao ba phải đối xử với con như vậy chứ? Lúc đầu khi ba đón con về, rõ ràng đã nói sẽ cho con một cuộc sống tốt nhất.” “Mày xứng sao? Mày chẳng qua chỉ là một đứa con riêng của tao mà thôi. Tao chỉ là không muốn để con gái cục cưng Thùy Linh của tao gả đến nhà họ Lâm, cho nên tao mới đón mày về nhà, muốn mày gả thay.” Sự thật phũ phàng từ trong miệng Đỗ Chính Lâm nói ra, Đỗ Minh Nguyệt không thể tin nổi nhìn ông ta, hóa ra, mọi… Đã mấy ngày không gặp, Yến Thanh Nhàn dường như lại gầy đi, mắt Đỗ Minh Nguyệt đỏ hoe, chạy tới nhào vào trong lòng người phụ nữ: “Mẹ.”Yến Thanh Nhàn ôm vội con gái, giọng nói run lên: “Minh Nguyệt, con đến rồi.”Hai người tán gẫu một hồi, Yến Thanh Nhàn lo lắng hỏi: “Cậu ta đối với con thế nào?”Đỗ Minh Nguyệt đương nhiên hiểu ý bà: “Mẹ, mẹ đừng lo lắng, anh ấy đối xử với con rất tốt.”Cô nghĩ đến Lâm Hoàng Phong, khóe miệng bất giác nhếch lên một nụ cười ấm áp, Yến Thanh Nhàn nhìn thấy cảnh này cũng hết hồn.“Làm sao có thể không lo được? Tập đoàn Lâm thị dù sao cũng là đứng đầu.Cho dù Lâm Hoàng Phong đối xử với con tốt như thế nào, cũng không thể đảm bảo rằng nó không ngụy trang.Con gái, con chú ý một chút.”Đỗ Minh Nguyệt làm như không có chuyện gì xảy ra, nằm trong lòng mẹ: “Con biết rồi, mẹ đừng lo.”“Con bé này…” Yến Thanh Nhàn nhìn ra được con gái của mình đang buồn phiền.Nhưng bà ốm yếu bệnh tật chỉ toàn gây phiền phức cho con gái, nên bà không nhiều lời nữa, chỉ nói đơn giản vài câu ủng hộ cô.Rồi cả hai trò chuyện về tình hình gần đây và những chuyện đã qua, khi thì ôm đầu khóc rống, khi thì thoải mái cười to, bất giác sắc trời đã tối.Bật điện thoại sáng màn hình lên, Đỗ Minh Nguyệt kêu lên một tiếng, không ngờ đã muộn thế này.Buổi tối Lâm Hoàng Phong sẽ trở về biệt thự, nếu không thấy cô thì anh nhất định sẽ phải hỏi.Thấy cô lo lắng như vậy, Yến Thanh Nhàn không còn muốn giữ cô nữa.“Mau đi đi, đi đường cẩn thận.”Đỗ Minh Nguyệt gật đầu cầm túi xách, vội vàng chạy xuống lầu, vừa ra khỏi cửa đã nhìn thấy một nhóm người mặc đồ đen đứng thành hàng, vẻ mặt vô cảm.Đám người đồng loạt khẽ gật đầu: “Mợ chủ.”Đỗ Minh Nguyệt bị trận chiến làm hoảng sợ, nhanh chóng nhận ra đó là ai.Lâm Hoàng Phong lúc này đang ngồi trong xe, đèn trong xe tối đến mức không nhìn rõ được vẻ mặt của anh ta.Nhưng trái tim của Đỗ Minh Nguyệt đã dần chìm xuống.Người đàn ông đột nhiên quay đầu nhìn cô, con ngươi giống như một vòng xoáy đen kịt, muốn hút cô vào.Anh chợt bật cười, tiếng cười như một cơn ác mộng.“Đã đến lúc phải về nhà rồi, bà chủ Phong.”Đỗ Minh Nguyệt nghe thấy sự lạnh lùng trong giọng điệu của anh, cúi đầu bước vào xe.“Làm sao anh biết tôi ở đây?”Một lúc lâu, Đỗ Minh Nguyệt mới mở miệng phá vỡ sự im lặng, giọng điệu nghiêm nghị, trong đầu hiện lên một ý nghĩ khủng khiếp.Lâm Hoàng Phong nhắm mắt dưỡng thần, ngay khi Đỗ Minh Nguyệt nghĩ rằng anh sẽ không trả lời thì anh thản nhiên trả lời: “Điện thoại của cô có định vị.”Đỗ Minh Nguyệt nghe được đáp án, đôi mắt trống rỗng dựa vào ghế sau, lòng bàn tay chảy mồ hôi lạnh.
Đã mấy ngày không gặp, Yến Thanh Nhàn dường như lại gầy đi, mắt Đỗ Minh Nguyệt đỏ hoe, chạy tới nhào vào trong lòng người phụ nữ: “Mẹ.
”
Yến Thanh Nhàn ôm vội con gái, giọng nói run lên: “Minh Nguyệt, con đến rồi.
”
Hai người tán gẫu một hồi, Yến Thanh Nhàn lo lắng hỏi: “Cậu ta đối với con thế nào?”
Đỗ Minh Nguyệt đương nhiên hiểu ý bà: “Mẹ, mẹ đừng lo lắng, anh ấy đối xử với con rất tốt.
”
Cô nghĩ đến Lâm Hoàng Phong, khóe miệng bất giác nhếch lên một nụ cười ấm áp, Yến Thanh Nhàn nhìn thấy cảnh này cũng hết hồn.
“Làm sao có thể không lo được? Tập đoàn Lâm thị dù sao cũng là đứng đầu.
Cho dù Lâm Hoàng Phong đối xử với con tốt như thế nào, cũng không thể đảm bảo rằng nó không ngụy trang.
Con gái, con chú ý một chút.
”
Đỗ Minh Nguyệt làm như không có chuyện gì xảy ra, nằm trong lòng mẹ: “Con biết rồi, mẹ đừng lo.
”
“Con bé này…” Yến Thanh Nhàn nhìn ra được con gái của mình đang buồn phiền.
Nhưng bà ốm yếu bệnh tật chỉ toàn gây phiền phức cho con gái, nên bà không nhiều lời nữa, chỉ nói đơn giản vài câu ủng hộ cô.
Rồi cả hai trò chuyện về tình hình gần đây và những chuyện đã qua, khi thì ôm đầu khóc rống, khi thì thoải mái cười to, bất giác sắc trời đã tối.
Bật điện thoại sáng màn hình lên, Đỗ Minh Nguyệt kêu lên một tiếng, không ngờ đã muộn thế này.
Buổi tối Lâm Hoàng Phong sẽ trở về biệt thự, nếu không thấy cô thì anh nhất định sẽ phải hỏi.
Thấy cô lo lắng như vậy, Yến Thanh Nhàn không còn muốn giữ cô nữa.
“Mau đi đi, đi đường cẩn thận.
”
Đỗ Minh Nguyệt gật đầu cầm túi xách, vội vàng chạy xuống lầu, vừa ra khỏi cửa đã nhìn thấy một nhóm người mặc đồ đen đứng thành hàng, vẻ mặt vô cảm.
Đám người đồng loạt khẽ gật đầu: “Mợ chủ.
”
Đỗ Minh Nguyệt bị trận chiến làm hoảng sợ, nhanh chóng nhận ra đó là ai.
Lâm Hoàng Phong lúc này đang ngồi trong xe, đèn trong xe tối đến mức không nhìn rõ được vẻ mặt của anh ta.
Nhưng trái tim của Đỗ Minh Nguyệt đã dần chìm xuống.
Người đàn ông đột nhiên quay đầu nhìn cô, con ngươi giống như một vòng xoáy đen kịt, muốn hút cô vào.
Anh chợt bật cười, tiếng cười như một cơn ác mộng.
“Đã đến lúc phải về nhà rồi, bà chủ Phong.
”
Đỗ Minh Nguyệt nghe thấy sự lạnh lùng trong giọng điệu của anh, cúi đầu bước vào xe.
“Làm sao anh biết tôi ở đây?”
Một lúc lâu, Đỗ Minh Nguyệt mới mở miệng phá vỡ sự im lặng, giọng điệu nghiêm nghị, trong đầu hiện lên một ý nghĩ khủng khiếp.
Lâm Hoàng Phong nhắm mắt dưỡng thần, ngay khi Đỗ Minh Nguyệt nghĩ rằng anh sẽ không trả lời thì anh thản nhiên trả lời: “Điện thoại của cô có định vị.
”
Đỗ Minh Nguyệt nghe được đáp án, đôi mắt trống rỗng dựa vào ghế sau, lòng bàn tay chảy mồ hôi lạnh.
Lãnh Tâm Tổng Tài Cưng Vợ Tận XươngTác giả: 170Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Minh Nguyệt, con đồng ý thay Thùy Linh gả đến nhà họ Lâm đi. Con cũng biết Lâm Hoàng Phong kia là một tên ma ốm, nếu như Thùy Linh gả cho một tên ma ốm, con muốn nó sống kiểu gì chứ.” Đỗ Minh Nguyệt lạnh mặt nhìn bố mình, mắt đỏ hoe hét lên: “Vậy con thì sao? Ba không quan tâm đến con sao? Con không gả.” Thấy cô không nghe lời, sắc mặt Đỗ Chính Lâm cũng trầm xuống, thái độ mạnh mẽ: “Không gả cũng phải gả. Chuyện thay em gái mày gả đến nhà họ Lâm, mày không được chọn.” “Dựa vào cái gì chứ? Đỗ Thùy Linh là con gái ba, lẽ nào con không phải con gái ba sao? Tại sao ba phải đối xử với con như vậy chứ? Lúc đầu khi ba đón con về, rõ ràng đã nói sẽ cho con một cuộc sống tốt nhất.” “Mày xứng sao? Mày chẳng qua chỉ là một đứa con riêng của tao mà thôi. Tao chỉ là không muốn để con gái cục cưng Thùy Linh của tao gả đến nhà họ Lâm, cho nên tao mới đón mày về nhà, muốn mày gả thay.” Sự thật phũ phàng từ trong miệng Đỗ Chính Lâm nói ra, Đỗ Minh Nguyệt không thể tin nổi nhìn ông ta, hóa ra, mọi… Đã mấy ngày không gặp, Yến Thanh Nhàn dường như lại gầy đi, mắt Đỗ Minh Nguyệt đỏ hoe, chạy tới nhào vào trong lòng người phụ nữ: “Mẹ.”Yến Thanh Nhàn ôm vội con gái, giọng nói run lên: “Minh Nguyệt, con đến rồi.”Hai người tán gẫu một hồi, Yến Thanh Nhàn lo lắng hỏi: “Cậu ta đối với con thế nào?”Đỗ Minh Nguyệt đương nhiên hiểu ý bà: “Mẹ, mẹ đừng lo lắng, anh ấy đối xử với con rất tốt.”Cô nghĩ đến Lâm Hoàng Phong, khóe miệng bất giác nhếch lên một nụ cười ấm áp, Yến Thanh Nhàn nhìn thấy cảnh này cũng hết hồn.“Làm sao có thể không lo được? Tập đoàn Lâm thị dù sao cũng là đứng đầu.Cho dù Lâm Hoàng Phong đối xử với con tốt như thế nào, cũng không thể đảm bảo rằng nó không ngụy trang.Con gái, con chú ý một chút.”Đỗ Minh Nguyệt làm như không có chuyện gì xảy ra, nằm trong lòng mẹ: “Con biết rồi, mẹ đừng lo.”“Con bé này…” Yến Thanh Nhàn nhìn ra được con gái của mình đang buồn phiền.Nhưng bà ốm yếu bệnh tật chỉ toàn gây phiền phức cho con gái, nên bà không nhiều lời nữa, chỉ nói đơn giản vài câu ủng hộ cô.Rồi cả hai trò chuyện về tình hình gần đây và những chuyện đã qua, khi thì ôm đầu khóc rống, khi thì thoải mái cười to, bất giác sắc trời đã tối.Bật điện thoại sáng màn hình lên, Đỗ Minh Nguyệt kêu lên một tiếng, không ngờ đã muộn thế này.Buổi tối Lâm Hoàng Phong sẽ trở về biệt thự, nếu không thấy cô thì anh nhất định sẽ phải hỏi.Thấy cô lo lắng như vậy, Yến Thanh Nhàn không còn muốn giữ cô nữa.“Mau đi đi, đi đường cẩn thận.”Đỗ Minh Nguyệt gật đầu cầm túi xách, vội vàng chạy xuống lầu, vừa ra khỏi cửa đã nhìn thấy một nhóm người mặc đồ đen đứng thành hàng, vẻ mặt vô cảm.Đám người đồng loạt khẽ gật đầu: “Mợ chủ.”Đỗ Minh Nguyệt bị trận chiến làm hoảng sợ, nhanh chóng nhận ra đó là ai.Lâm Hoàng Phong lúc này đang ngồi trong xe, đèn trong xe tối đến mức không nhìn rõ được vẻ mặt của anh ta.Nhưng trái tim của Đỗ Minh Nguyệt đã dần chìm xuống.Người đàn ông đột nhiên quay đầu nhìn cô, con ngươi giống như một vòng xoáy đen kịt, muốn hút cô vào.Anh chợt bật cười, tiếng cười như một cơn ác mộng.“Đã đến lúc phải về nhà rồi, bà chủ Phong.”Đỗ Minh Nguyệt nghe thấy sự lạnh lùng trong giọng điệu của anh, cúi đầu bước vào xe.“Làm sao anh biết tôi ở đây?”Một lúc lâu, Đỗ Minh Nguyệt mới mở miệng phá vỡ sự im lặng, giọng điệu nghiêm nghị, trong đầu hiện lên một ý nghĩ khủng khiếp.Lâm Hoàng Phong nhắm mắt dưỡng thần, ngay khi Đỗ Minh Nguyệt nghĩ rằng anh sẽ không trả lời thì anh thản nhiên trả lời: “Điện thoại của cô có định vị.”Đỗ Minh Nguyệt nghe được đáp án, đôi mắt trống rỗng dựa vào ghế sau, lòng bàn tay chảy mồ hôi lạnh.