Tác giả:

“Minh Nguyệt, con đồng ý thay Thùy Linh gả đến nhà họ Lâm đi. Con cũng biết Lâm Hoàng Phong kia là một tên ma ốm, nếu như Thùy Linh gả cho một tên ma ốm, con muốn nó sống kiểu gì chứ.” Đỗ Minh Nguyệt lạnh mặt nhìn bố mình, mắt đỏ hoe hét lên: “Vậy con thì sao? Ba không quan tâm đến con sao? Con không gả.” Thấy cô không nghe lời, sắc mặt Đỗ Chính Lâm cũng trầm xuống, thái độ mạnh mẽ: “Không gả cũng phải gả. Chuyện thay em gái mày gả đến nhà họ Lâm, mày không được chọn.” “Dựa vào cái gì chứ? Đỗ Thùy Linh là con gái ba, lẽ nào con không phải con gái ba sao? Tại sao ba phải đối xử với con như vậy chứ? Lúc đầu khi ba đón con về, rõ ràng đã nói sẽ cho con một cuộc sống tốt nhất.” “Mày xứng sao? Mày chẳng qua chỉ là một đứa con riêng của tao mà thôi. Tao chỉ là không muốn để con gái cục cưng Thùy Linh của tao gả đến nhà họ Lâm, cho nên tao mới đón mày về nhà, muốn mày gả thay.” Sự thật phũ phàng từ trong miệng Đỗ Chính Lâm nói ra, Đỗ Minh Nguyệt không thể tin nổi nhìn ông ta, hóa ra, mọi…

Chương 45: Chương 45

Lãnh Tâm Tổng Tài Cưng Vợ Tận XươngTác giả: 170Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Minh Nguyệt, con đồng ý thay Thùy Linh gả đến nhà họ Lâm đi. Con cũng biết Lâm Hoàng Phong kia là một tên ma ốm, nếu như Thùy Linh gả cho một tên ma ốm, con muốn nó sống kiểu gì chứ.” Đỗ Minh Nguyệt lạnh mặt nhìn bố mình, mắt đỏ hoe hét lên: “Vậy con thì sao? Ba không quan tâm đến con sao? Con không gả.” Thấy cô không nghe lời, sắc mặt Đỗ Chính Lâm cũng trầm xuống, thái độ mạnh mẽ: “Không gả cũng phải gả. Chuyện thay em gái mày gả đến nhà họ Lâm, mày không được chọn.” “Dựa vào cái gì chứ? Đỗ Thùy Linh là con gái ba, lẽ nào con không phải con gái ba sao? Tại sao ba phải đối xử với con như vậy chứ? Lúc đầu khi ba đón con về, rõ ràng đã nói sẽ cho con một cuộc sống tốt nhất.” “Mày xứng sao? Mày chẳng qua chỉ là một đứa con riêng của tao mà thôi. Tao chỉ là không muốn để con gái cục cưng Thùy Linh của tao gả đến nhà họ Lâm, cho nên tao mới đón mày về nhà, muốn mày gả thay.” Sự thật phũ phàng từ trong miệng Đỗ Chính Lâm nói ra, Đỗ Minh Nguyệt không thể tin nổi nhìn ông ta, hóa ra, mọi… Đỗ Minh Nguyệt hiểu ý tốt của bà ấy, nhưng cũng không chịu nổi truy hỏi như vậy, vội vàng làm nũng hỏi: “Má Ngô, má đừng hỏi nữa, thật sự là do cháu không cẩn thận bị quẹt trúng, lần sau con nhất định sẽ chú ý.Cháu đói bụng quá, khi nào mới ăn trưa vậy?”Gương mặt trắng nõn của cô hiện lên một tia giảo hoạt, là bộ dạng thiếu nữ hoạt bát, khiến người ta không thể oán trách được.Tất nhiên má Ngô cũng bị bộ dạng hoạt bát này của cô tước vũ khí, bất đắc dĩ nói: “Còn phải chờ chút nữa, một lát nữa cậu chủ mới về.”Lâm Hoàng Phong sắp trở về?Nghe được tin tức này, khuôn mặt nhỏ của Đỗ Minh Nguyệt lập tức ủ rũ, cả người giống như quả bóng da bị xì hơi.Má Ngô nhìn thấy bộ dạng này của cô, không khỏi nghi ngờ hỏi: “Mợ chủ sao vậy, cô như thế này là không muốn nhìn thấy cậu chủ sao?”Sao Đỗ Minh Nguyệt dám nói vậy chứ, lắc đầu, cười một cách cứng ngắc: “Sao có thể vậy được.Má Ngô, cháu chỉ nghĩ là sao muộn như vậy rồi mà anh ấy còn chưa về, là cháu quá muốn gặp anh ấy thôi.”Nghe cô nói như vậy, má Ngô không nghi ngờ gì, lập tức vui vẻ ra mặt.“Ôi, như vậy mới đúng, như vậy mới đúng chứ.”“…”Lúc Lâm Hoàng Phong trở về, Đỗ Minh Nguyệt đã than đói rất nhiều lần, kết quả má Ngô nói nhất định phải chờ Lâm Hoàng Phong về mới được.Đỗ Minh Nguyệt đành phải ghé vào ghế sô pha, thấp giọng lên án Lâm Hoàng Phong làm việc ác.“Không cho tôi gặp mẹ tôi, còn không cho tôi ăn cơm, đối xử với tôi như vậy, không sợ tôi báo cảnh sát bắt anh sao? Lâm Hoàng Phong chết tiệt.Lâm Hoàng Phong thối tha.”Đang lúc chửi mắng hăng say, một giọng nói lạnh lùng từ trên đầu truyền đến.“Nhanh như vậy đã muốn nguyền rủa tôi chết rồi sao?”Nghe được giọng nói này, biểu cảm trên mặt Đỗ Minh Nguyệt đông cứng lại, máy móc ngẩng đầu, nhìn thấy Lâm Hoàng Phong đang mặc bộ tây trang.Trên gương mặt anh tuấn không có bất cứ biểu cảm gì, nhưng không hiểu sao Đỗ Minh Nguyệt lại cảm giác được một tia sát khí.Nuốt nước bọt một cái, Đỗ Minh Nguyệt cười gượng vài tiếng, sau đó quay đầu qua chỗ khác, vẻ mặt xót xa.Sao người đàn ông này đi đứng không phát ra tiếng động gì hết vậy?Má Ngô đi tới, thấy Lâm Hoàng Phong thì lập tức cười lên.“Cậu chủ đã về, vừa nãy mợ chủ còn nói rất nhớ cậu đó, một mực đòi phải đợi cậu.”Má Ngô, cháu không có ý đó.Trong lòng Đỗ Minh Nguyệt kêu lên, hận không thể tìm một cái hố để chui xuống.Quả nhiên, một ánh mắt dò xét rơi xuống người cô.Lâm Hoàng Phong cong môi nhẹ, giọng nói tràn đầy từ tính hỏi: “Là vậy sao? Cô vợ nhỏ của tôi?”Là cái đầu anh, cô không muốn nhìn thấy người đàn ông này chút nào.Trong lòng Đỗ Minh Nguyệt rên lên, lần này cô không có cách nào gặp người khác rồi.

Đỗ Minh Nguyệt hiểu ý tốt của bà ấy, nhưng cũng không chịu nổi truy hỏi như vậy, vội vàng làm nũng hỏi: “Má Ngô, má đừng hỏi nữa, thật sự là do cháu không cẩn thận bị quẹt trúng, lần sau con nhất định sẽ chú ý.

Cháu đói bụng quá, khi nào mới ăn trưa vậy?”

Gương mặt trắng nõn của cô hiện lên một tia giảo hoạt, là bộ dạng thiếu nữ hoạt bát, khiến người ta không thể oán trách được.

Tất nhiên má Ngô cũng bị bộ dạng hoạt bát này của cô tước vũ khí, bất đắc dĩ nói: “Còn phải chờ chút nữa, một lát nữa cậu chủ mới về.

Lâm Hoàng Phong sắp trở về?

Nghe được tin tức này, khuôn mặt nhỏ của Đỗ Minh Nguyệt lập tức ủ rũ, cả người giống như quả bóng da bị xì hơi.

Má Ngô nhìn thấy bộ dạng này của cô, không khỏi nghi ngờ hỏi: “Mợ chủ sao vậy, cô như thế này là không muốn nhìn thấy cậu chủ sao?”

Sao Đỗ Minh Nguyệt dám nói vậy chứ, lắc đầu, cười một cách cứng ngắc: “Sao có thể vậy được.

Má Ngô, cháu chỉ nghĩ là sao muộn như vậy rồi mà anh ấy còn chưa về, là cháu quá muốn gặp anh ấy thôi.

Nghe cô nói như vậy, má Ngô không nghi ngờ gì, lập tức vui vẻ ra mặt.

“Ôi, như vậy mới đúng, như vậy mới đúng chứ.

“…”

Lúc Lâm Hoàng Phong trở về, Đỗ Minh Nguyệt đã than đói rất nhiều lần, kết quả má Ngô nói nhất định phải chờ Lâm Hoàng Phong về mới được.

Đỗ Minh Nguyệt đành phải ghé vào ghế sô pha, thấp giọng lên án Lâm Hoàng Phong làm việc ác.

“Không cho tôi gặp mẹ tôi, còn không cho tôi ăn cơm, đối xử với tôi như vậy, không sợ tôi báo cảnh sát bắt anh sao? Lâm Hoàng Phong chết tiệt.

Lâm Hoàng Phong thối tha.

Đang lúc chửi mắng hăng say, một giọng nói lạnh lùng từ trên đầu truyền đến.

“Nhanh như vậy đã muốn nguyền rủa tôi chết rồi sao?”

Nghe được giọng nói này, biểu cảm trên mặt Đỗ Minh Nguyệt đông cứng lại, máy móc ngẩng đầu, nhìn thấy Lâm Hoàng Phong đang mặc bộ tây trang.

Trên gương mặt anh tuấn không có bất cứ biểu cảm gì, nhưng không hiểu sao Đỗ Minh Nguyệt lại cảm giác được một tia sát khí.

Nuốt nước bọt một cái, Đỗ Minh Nguyệt cười gượng vài tiếng, sau đó quay đầu qua chỗ khác, vẻ mặt xót xa.

Sao người đàn ông này đi đứng không phát ra tiếng động gì hết vậy?

Má Ngô đi tới, thấy Lâm Hoàng Phong thì lập tức cười lên.

“Cậu chủ đã về, vừa nãy mợ chủ còn nói rất nhớ cậu đó, một mực đòi phải đợi cậu.

Má Ngô, cháu không có ý đó.

Trong lòng Đỗ Minh Nguyệt kêu lên, hận không thể tìm một cái hố để chui xuống.

Quả nhiên, một ánh mắt dò xét rơi xuống người cô.

Lâm Hoàng Phong cong môi nhẹ, giọng nói tràn đầy từ tính hỏi: “Là vậy sao? Cô vợ nhỏ của tôi?”

Là cái đầu anh, cô không muốn nhìn thấy người đàn ông này chút nào.

Trong lòng Đỗ Minh Nguyệt rên lên, lần này cô không có cách nào gặp người khác rồi.

Lãnh Tâm Tổng Tài Cưng Vợ Tận XươngTác giả: 170Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Minh Nguyệt, con đồng ý thay Thùy Linh gả đến nhà họ Lâm đi. Con cũng biết Lâm Hoàng Phong kia là một tên ma ốm, nếu như Thùy Linh gả cho một tên ma ốm, con muốn nó sống kiểu gì chứ.” Đỗ Minh Nguyệt lạnh mặt nhìn bố mình, mắt đỏ hoe hét lên: “Vậy con thì sao? Ba không quan tâm đến con sao? Con không gả.” Thấy cô không nghe lời, sắc mặt Đỗ Chính Lâm cũng trầm xuống, thái độ mạnh mẽ: “Không gả cũng phải gả. Chuyện thay em gái mày gả đến nhà họ Lâm, mày không được chọn.” “Dựa vào cái gì chứ? Đỗ Thùy Linh là con gái ba, lẽ nào con không phải con gái ba sao? Tại sao ba phải đối xử với con như vậy chứ? Lúc đầu khi ba đón con về, rõ ràng đã nói sẽ cho con một cuộc sống tốt nhất.” “Mày xứng sao? Mày chẳng qua chỉ là một đứa con riêng của tao mà thôi. Tao chỉ là không muốn để con gái cục cưng Thùy Linh của tao gả đến nhà họ Lâm, cho nên tao mới đón mày về nhà, muốn mày gả thay.” Sự thật phũ phàng từ trong miệng Đỗ Chính Lâm nói ra, Đỗ Minh Nguyệt không thể tin nổi nhìn ông ta, hóa ra, mọi… Đỗ Minh Nguyệt hiểu ý tốt của bà ấy, nhưng cũng không chịu nổi truy hỏi như vậy, vội vàng làm nũng hỏi: “Má Ngô, má đừng hỏi nữa, thật sự là do cháu không cẩn thận bị quẹt trúng, lần sau con nhất định sẽ chú ý.Cháu đói bụng quá, khi nào mới ăn trưa vậy?”Gương mặt trắng nõn của cô hiện lên một tia giảo hoạt, là bộ dạng thiếu nữ hoạt bát, khiến người ta không thể oán trách được.Tất nhiên má Ngô cũng bị bộ dạng hoạt bát này của cô tước vũ khí, bất đắc dĩ nói: “Còn phải chờ chút nữa, một lát nữa cậu chủ mới về.”Lâm Hoàng Phong sắp trở về?Nghe được tin tức này, khuôn mặt nhỏ của Đỗ Minh Nguyệt lập tức ủ rũ, cả người giống như quả bóng da bị xì hơi.Má Ngô nhìn thấy bộ dạng này của cô, không khỏi nghi ngờ hỏi: “Mợ chủ sao vậy, cô như thế này là không muốn nhìn thấy cậu chủ sao?”Sao Đỗ Minh Nguyệt dám nói vậy chứ, lắc đầu, cười một cách cứng ngắc: “Sao có thể vậy được.Má Ngô, cháu chỉ nghĩ là sao muộn như vậy rồi mà anh ấy còn chưa về, là cháu quá muốn gặp anh ấy thôi.”Nghe cô nói như vậy, má Ngô không nghi ngờ gì, lập tức vui vẻ ra mặt.“Ôi, như vậy mới đúng, như vậy mới đúng chứ.”“…”Lúc Lâm Hoàng Phong trở về, Đỗ Minh Nguyệt đã than đói rất nhiều lần, kết quả má Ngô nói nhất định phải chờ Lâm Hoàng Phong về mới được.Đỗ Minh Nguyệt đành phải ghé vào ghế sô pha, thấp giọng lên án Lâm Hoàng Phong làm việc ác.“Không cho tôi gặp mẹ tôi, còn không cho tôi ăn cơm, đối xử với tôi như vậy, không sợ tôi báo cảnh sát bắt anh sao? Lâm Hoàng Phong chết tiệt.Lâm Hoàng Phong thối tha.”Đang lúc chửi mắng hăng say, một giọng nói lạnh lùng từ trên đầu truyền đến.“Nhanh như vậy đã muốn nguyền rủa tôi chết rồi sao?”Nghe được giọng nói này, biểu cảm trên mặt Đỗ Minh Nguyệt đông cứng lại, máy móc ngẩng đầu, nhìn thấy Lâm Hoàng Phong đang mặc bộ tây trang.Trên gương mặt anh tuấn không có bất cứ biểu cảm gì, nhưng không hiểu sao Đỗ Minh Nguyệt lại cảm giác được một tia sát khí.Nuốt nước bọt một cái, Đỗ Minh Nguyệt cười gượng vài tiếng, sau đó quay đầu qua chỗ khác, vẻ mặt xót xa.Sao người đàn ông này đi đứng không phát ra tiếng động gì hết vậy?Má Ngô đi tới, thấy Lâm Hoàng Phong thì lập tức cười lên.“Cậu chủ đã về, vừa nãy mợ chủ còn nói rất nhớ cậu đó, một mực đòi phải đợi cậu.”Má Ngô, cháu không có ý đó.Trong lòng Đỗ Minh Nguyệt kêu lên, hận không thể tìm một cái hố để chui xuống.Quả nhiên, một ánh mắt dò xét rơi xuống người cô.Lâm Hoàng Phong cong môi nhẹ, giọng nói tràn đầy từ tính hỏi: “Là vậy sao? Cô vợ nhỏ của tôi?”Là cái đầu anh, cô không muốn nhìn thấy người đàn ông này chút nào.Trong lòng Đỗ Minh Nguyệt rên lên, lần này cô không có cách nào gặp người khác rồi.

Chương 45: Chương 45