“Minh Nguyệt, con đồng ý thay Thùy Linh gả đến nhà họ Lâm đi. Con cũng biết Lâm Hoàng Phong kia là một tên ma ốm, nếu như Thùy Linh gả cho một tên ma ốm, con muốn nó sống kiểu gì chứ.” Đỗ Minh Nguyệt lạnh mặt nhìn bố mình, mắt đỏ hoe hét lên: “Vậy con thì sao? Ba không quan tâm đến con sao? Con không gả.” Thấy cô không nghe lời, sắc mặt Đỗ Chính Lâm cũng trầm xuống, thái độ mạnh mẽ: “Không gả cũng phải gả. Chuyện thay em gái mày gả đến nhà họ Lâm, mày không được chọn.” “Dựa vào cái gì chứ? Đỗ Thùy Linh là con gái ba, lẽ nào con không phải con gái ba sao? Tại sao ba phải đối xử với con như vậy chứ? Lúc đầu khi ba đón con về, rõ ràng đã nói sẽ cho con một cuộc sống tốt nhất.” “Mày xứng sao? Mày chẳng qua chỉ là một đứa con riêng của tao mà thôi. Tao chỉ là không muốn để con gái cục cưng Thùy Linh của tao gả đến nhà họ Lâm, cho nên tao mới đón mày về nhà, muốn mày gả thay.” Sự thật phũ phàng từ trong miệng Đỗ Chính Lâm nói ra, Đỗ Minh Nguyệt không thể tin nổi nhìn ông ta, hóa ra, mọi…
Chương 65: Chương 65
Lãnh Tâm Tổng Tài Cưng Vợ Tận XươngTác giả: 170Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Minh Nguyệt, con đồng ý thay Thùy Linh gả đến nhà họ Lâm đi. Con cũng biết Lâm Hoàng Phong kia là một tên ma ốm, nếu như Thùy Linh gả cho một tên ma ốm, con muốn nó sống kiểu gì chứ.” Đỗ Minh Nguyệt lạnh mặt nhìn bố mình, mắt đỏ hoe hét lên: “Vậy con thì sao? Ba không quan tâm đến con sao? Con không gả.” Thấy cô không nghe lời, sắc mặt Đỗ Chính Lâm cũng trầm xuống, thái độ mạnh mẽ: “Không gả cũng phải gả. Chuyện thay em gái mày gả đến nhà họ Lâm, mày không được chọn.” “Dựa vào cái gì chứ? Đỗ Thùy Linh là con gái ba, lẽ nào con không phải con gái ba sao? Tại sao ba phải đối xử với con như vậy chứ? Lúc đầu khi ba đón con về, rõ ràng đã nói sẽ cho con một cuộc sống tốt nhất.” “Mày xứng sao? Mày chẳng qua chỉ là một đứa con riêng của tao mà thôi. Tao chỉ là không muốn để con gái cục cưng Thùy Linh của tao gả đến nhà họ Lâm, cho nên tao mới đón mày về nhà, muốn mày gả thay.” Sự thật phũ phàng từ trong miệng Đỗ Chính Lâm nói ra, Đỗ Minh Nguyệt không thể tin nổi nhìn ông ta, hóa ra, mọi… Nhìn thấy Đỗ Thùy Linh bị dọa đến mức mặt cắt không còn giọt máu, trong lòng Đỗ Minh Nguyệt rất thích thú, như vậy mà còn quát mắng cô, thật đúng là bị điên.Nhưng cô không biết Lâm Hoàng Phong lúc nãy đã thấy bọn họ nói chuyện, anh nghe thấy rất rõ ràng.Sao trước đây Đỗ Minh Nguyệt lại ở khu ổ chuột?Chuyện này tại sao anh không biết, vẫn nghĩ cô là cô chủ nhà họ Đỗ, không thể ngờ còn có chuyện như vậy.Đỗ Minh Nguyệt quay đầu liền nhìn thấy Lâm Hoàng Phong, vẻ mặt đắc ý trên khuôn mặt lập tức ngừng lại.Người đàn ông này đến đây lúc nào?Nhìn Lâm Hoàng Phong, trong lòng Đỗ Minh Nguyệt lại thấy mâu thuẫn.Cô cũng không biết vì sao đối với cuộc hôn nhân hiện tại cô lại muốn tìm cơ hội ly hôn.Nhưng không biết rốt cuộc nhà họ Lâm muốn cô làm gì?Lâm Hoàng Phong dường như không nhìn thấy biểu cảm trên mặt cô, thản nhiên nói: “Làm gì thế? Không định về nhà sao?”Hóa ra là tới đón cô.Đỗ Minh Nguyệt không nghĩ ra, rõ ràng hôm qua đã xảy ra chuyện như vậy mà anh còn có thể tới đón cô.Lại còn bình tĩnh như cậy, giống như chuyện xảy ra hôm qua chỉ như ảo giác mà thôi.Đương nhiên những lời này cô không dám nói ra.Ai biết đến lúc đó người đàn ông này có thể một phát đá cô ra ngoài hay không.Tuy cô cảm thấy như vậy cũng tốt, nhưng bên nhà họ Đỗ, hiện tại cô vẫn chưa có năng lực chống trả.“Về chứ, đương nhiên phải về.Chồng em tới đón em như thế này lẽ nào lại không về?” Cô cười hạnh phúc, còn cố ý tiến lên cầm tay anh.Chiêu này hiển nhiên Lâm Hoàng Phong rất thích thú.Tuy so với vẻ mặt trước kia không thay đổi nhưng ánh mắt rõ ràng ôn nhu hơn rất nhiều.Tiêu Hồng Quang đi theo bên cạnh Lâm Hoàng Phong nhiều năm như vậy, tự nhiên thấy biểu cảm trên mặt Lâm Hoàng Phong liền ho khan một tiếng.Ông chủ đây là rất vui vẻ sao?Đối với Tiêu Hồng Quang, Đỗ Minh Nguyệt cũng có chút tò mò.Nói anh ta là lái xe thì cũng không giống, có quan hệ rất tốt với Lâm Hoàng Phong.Hiếm khi thấy Lâm Hoàng Phong kiên nhẫn nói chuyện phiếm cùng một người như vậy.Nhưng cũng chỉ nói chuyện công việc, Đỗ Minh Nguyệt nghe không hiểu, đành phải ngồi dựa vào ghế nghỉ ngơi một lúc.Kết quả là lại ngủ luôn một giấc.Đầu lại gật qua gật lại, bộ dạng thật đáng yêu.Lúc Lâm Hoàng Phong phát hiện, vốn không định quan tâm, ai ngờ đầu Đỗ Minh Nguyệt dường như tự chuyển hướng dựa vào vai anh.Trên vai anh, đầu Đỗ Minh Nguyệt khẽ cọ cọ vài cái, tìm một vị trí thoải mái, rồi mới yên tâm ngủ tiếp.Thân hình Lâm Hoàng Phong có chút cứng ngắc, quay đầu nhìn cô một cái, lại nhìn thấy khuôn mặt cô đang ngủ say.Trông giống như đứa trẻ, đôi môi hồng hơi mở, như muốn câu dẫn anh.
Nhìn thấy Đỗ Thùy Linh bị dọa đến mức mặt cắt không còn giọt máu, trong lòng Đỗ Minh Nguyệt rất thích thú, như vậy mà còn quát mắng cô, thật đúng là bị điên.
Nhưng cô không biết Lâm Hoàng Phong lúc nãy đã thấy bọn họ nói chuyện, anh nghe thấy rất rõ ràng.
Sao trước đây Đỗ Minh Nguyệt lại ở khu ổ chuột?
Chuyện này tại sao anh không biết, vẫn nghĩ cô là cô chủ nhà họ Đỗ, không thể ngờ còn có chuyện như vậy.
Đỗ Minh Nguyệt quay đầu liền nhìn thấy Lâm Hoàng Phong, vẻ mặt đắc ý trên khuôn mặt lập tức ngừng lại.
Người đàn ông này đến đây lúc nào?
Nhìn Lâm Hoàng Phong, trong lòng Đỗ Minh Nguyệt lại thấy mâu thuẫn.
Cô cũng không biết vì sao đối với cuộc hôn nhân hiện tại cô lại muốn tìm cơ hội ly hôn.
Nhưng không biết rốt cuộc nhà họ Lâm muốn cô làm gì?
Lâm Hoàng Phong dường như không nhìn thấy biểu cảm trên mặt cô, thản nhiên nói: “Làm gì thế? Không định về nhà sao?”
Hóa ra là tới đón cô.
Đỗ Minh Nguyệt không nghĩ ra, rõ ràng hôm qua đã xảy ra chuyện như vậy mà anh còn có thể tới đón cô.
Lại còn bình tĩnh như cậy, giống như chuyện xảy ra hôm qua chỉ như ảo giác mà thôi.
Đương nhiên những lời này cô không dám nói ra.
Ai biết đến lúc đó người đàn ông này có thể một phát đá cô ra ngoài hay không.
Tuy cô cảm thấy như vậy cũng tốt, nhưng bên nhà họ Đỗ, hiện tại cô vẫn chưa có năng lực chống trả.
“Về chứ, đương nhiên phải về.
Chồng em tới đón em như thế này lẽ nào lại không về?” Cô cười hạnh phúc, còn cố ý tiến lên cầm tay anh.
Chiêu này hiển nhiên Lâm Hoàng Phong rất thích thú.
Tuy so với vẻ mặt trước kia không thay đổi nhưng ánh mắt rõ ràng ôn nhu hơn rất nhiều.
Tiêu Hồng Quang đi theo bên cạnh Lâm Hoàng Phong nhiều năm như vậy, tự nhiên thấy biểu cảm trên mặt Lâm Hoàng Phong liền ho khan một tiếng.
Ông chủ đây là rất vui vẻ sao?
Đối với Tiêu Hồng Quang, Đỗ Minh Nguyệt cũng có chút tò mò.
Nói anh ta là lái xe thì cũng không giống, có quan hệ rất tốt với Lâm Hoàng Phong.
Hiếm khi thấy Lâm Hoàng Phong kiên nhẫn nói chuyện phiếm cùng một người như vậy.
Nhưng cũng chỉ nói chuyện công việc, Đỗ Minh Nguyệt nghe không hiểu, đành phải ngồi dựa vào ghế nghỉ ngơi một lúc.
Kết quả là lại ngủ luôn một giấc.
Đầu lại gật qua gật lại, bộ dạng thật đáng yêu.
Lúc Lâm Hoàng Phong phát hiện, vốn không định quan tâm, ai ngờ đầu Đỗ Minh Nguyệt dường như tự chuyển hướng dựa vào vai anh.
Trên vai anh, đầu Đỗ Minh Nguyệt khẽ cọ cọ vài cái, tìm một vị trí thoải mái, rồi mới yên tâm ngủ tiếp.
Thân hình Lâm Hoàng Phong có chút cứng ngắc, quay đầu nhìn cô một cái, lại nhìn thấy khuôn mặt cô đang ngủ say.
Trông giống như đứa trẻ, đôi môi hồng hơi mở, như muốn câu dẫn anh.
Lãnh Tâm Tổng Tài Cưng Vợ Tận XươngTác giả: 170Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Minh Nguyệt, con đồng ý thay Thùy Linh gả đến nhà họ Lâm đi. Con cũng biết Lâm Hoàng Phong kia là một tên ma ốm, nếu như Thùy Linh gả cho một tên ma ốm, con muốn nó sống kiểu gì chứ.” Đỗ Minh Nguyệt lạnh mặt nhìn bố mình, mắt đỏ hoe hét lên: “Vậy con thì sao? Ba không quan tâm đến con sao? Con không gả.” Thấy cô không nghe lời, sắc mặt Đỗ Chính Lâm cũng trầm xuống, thái độ mạnh mẽ: “Không gả cũng phải gả. Chuyện thay em gái mày gả đến nhà họ Lâm, mày không được chọn.” “Dựa vào cái gì chứ? Đỗ Thùy Linh là con gái ba, lẽ nào con không phải con gái ba sao? Tại sao ba phải đối xử với con như vậy chứ? Lúc đầu khi ba đón con về, rõ ràng đã nói sẽ cho con một cuộc sống tốt nhất.” “Mày xứng sao? Mày chẳng qua chỉ là một đứa con riêng của tao mà thôi. Tao chỉ là không muốn để con gái cục cưng Thùy Linh của tao gả đến nhà họ Lâm, cho nên tao mới đón mày về nhà, muốn mày gả thay.” Sự thật phũ phàng từ trong miệng Đỗ Chính Lâm nói ra, Đỗ Minh Nguyệt không thể tin nổi nhìn ông ta, hóa ra, mọi… Nhìn thấy Đỗ Thùy Linh bị dọa đến mức mặt cắt không còn giọt máu, trong lòng Đỗ Minh Nguyệt rất thích thú, như vậy mà còn quát mắng cô, thật đúng là bị điên.Nhưng cô không biết Lâm Hoàng Phong lúc nãy đã thấy bọn họ nói chuyện, anh nghe thấy rất rõ ràng.Sao trước đây Đỗ Minh Nguyệt lại ở khu ổ chuột?Chuyện này tại sao anh không biết, vẫn nghĩ cô là cô chủ nhà họ Đỗ, không thể ngờ còn có chuyện như vậy.Đỗ Minh Nguyệt quay đầu liền nhìn thấy Lâm Hoàng Phong, vẻ mặt đắc ý trên khuôn mặt lập tức ngừng lại.Người đàn ông này đến đây lúc nào?Nhìn Lâm Hoàng Phong, trong lòng Đỗ Minh Nguyệt lại thấy mâu thuẫn.Cô cũng không biết vì sao đối với cuộc hôn nhân hiện tại cô lại muốn tìm cơ hội ly hôn.Nhưng không biết rốt cuộc nhà họ Lâm muốn cô làm gì?Lâm Hoàng Phong dường như không nhìn thấy biểu cảm trên mặt cô, thản nhiên nói: “Làm gì thế? Không định về nhà sao?”Hóa ra là tới đón cô.Đỗ Minh Nguyệt không nghĩ ra, rõ ràng hôm qua đã xảy ra chuyện như vậy mà anh còn có thể tới đón cô.Lại còn bình tĩnh như cậy, giống như chuyện xảy ra hôm qua chỉ như ảo giác mà thôi.Đương nhiên những lời này cô không dám nói ra.Ai biết đến lúc đó người đàn ông này có thể một phát đá cô ra ngoài hay không.Tuy cô cảm thấy như vậy cũng tốt, nhưng bên nhà họ Đỗ, hiện tại cô vẫn chưa có năng lực chống trả.“Về chứ, đương nhiên phải về.Chồng em tới đón em như thế này lẽ nào lại không về?” Cô cười hạnh phúc, còn cố ý tiến lên cầm tay anh.Chiêu này hiển nhiên Lâm Hoàng Phong rất thích thú.Tuy so với vẻ mặt trước kia không thay đổi nhưng ánh mắt rõ ràng ôn nhu hơn rất nhiều.Tiêu Hồng Quang đi theo bên cạnh Lâm Hoàng Phong nhiều năm như vậy, tự nhiên thấy biểu cảm trên mặt Lâm Hoàng Phong liền ho khan một tiếng.Ông chủ đây là rất vui vẻ sao?Đối với Tiêu Hồng Quang, Đỗ Minh Nguyệt cũng có chút tò mò.Nói anh ta là lái xe thì cũng không giống, có quan hệ rất tốt với Lâm Hoàng Phong.Hiếm khi thấy Lâm Hoàng Phong kiên nhẫn nói chuyện phiếm cùng một người như vậy.Nhưng cũng chỉ nói chuyện công việc, Đỗ Minh Nguyệt nghe không hiểu, đành phải ngồi dựa vào ghế nghỉ ngơi một lúc.Kết quả là lại ngủ luôn một giấc.Đầu lại gật qua gật lại, bộ dạng thật đáng yêu.Lúc Lâm Hoàng Phong phát hiện, vốn không định quan tâm, ai ngờ đầu Đỗ Minh Nguyệt dường như tự chuyển hướng dựa vào vai anh.Trên vai anh, đầu Đỗ Minh Nguyệt khẽ cọ cọ vài cái, tìm một vị trí thoải mái, rồi mới yên tâm ngủ tiếp.Thân hình Lâm Hoàng Phong có chút cứng ngắc, quay đầu nhìn cô một cái, lại nhìn thấy khuôn mặt cô đang ngủ say.Trông giống như đứa trẻ, đôi môi hồng hơi mở, như muốn câu dẫn anh.