“Minh Nguyệt, con đồng ý thay Thùy Linh gả đến nhà họ Lâm đi. Con cũng biết Lâm Hoàng Phong kia là một tên ma ốm, nếu như Thùy Linh gả cho một tên ma ốm, con muốn nó sống kiểu gì chứ.” Đỗ Minh Nguyệt lạnh mặt nhìn bố mình, mắt đỏ hoe hét lên: “Vậy con thì sao? Ba không quan tâm đến con sao? Con không gả.” Thấy cô không nghe lời, sắc mặt Đỗ Chính Lâm cũng trầm xuống, thái độ mạnh mẽ: “Không gả cũng phải gả. Chuyện thay em gái mày gả đến nhà họ Lâm, mày không được chọn.” “Dựa vào cái gì chứ? Đỗ Thùy Linh là con gái ba, lẽ nào con không phải con gái ba sao? Tại sao ba phải đối xử với con như vậy chứ? Lúc đầu khi ba đón con về, rõ ràng đã nói sẽ cho con một cuộc sống tốt nhất.” “Mày xứng sao? Mày chẳng qua chỉ là một đứa con riêng của tao mà thôi. Tao chỉ là không muốn để con gái cục cưng Thùy Linh của tao gả đến nhà họ Lâm, cho nên tao mới đón mày về nhà, muốn mày gả thay.” Sự thật phũ phàng từ trong miệng Đỗ Chính Lâm nói ra, Đỗ Minh Nguyệt không thể tin nổi nhìn ông ta, hóa ra, mọi…
Chương 68: Chương 68
Lãnh Tâm Tổng Tài Cưng Vợ Tận XươngTác giả: 170Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Minh Nguyệt, con đồng ý thay Thùy Linh gả đến nhà họ Lâm đi. Con cũng biết Lâm Hoàng Phong kia là một tên ma ốm, nếu như Thùy Linh gả cho một tên ma ốm, con muốn nó sống kiểu gì chứ.” Đỗ Minh Nguyệt lạnh mặt nhìn bố mình, mắt đỏ hoe hét lên: “Vậy con thì sao? Ba không quan tâm đến con sao? Con không gả.” Thấy cô không nghe lời, sắc mặt Đỗ Chính Lâm cũng trầm xuống, thái độ mạnh mẽ: “Không gả cũng phải gả. Chuyện thay em gái mày gả đến nhà họ Lâm, mày không được chọn.” “Dựa vào cái gì chứ? Đỗ Thùy Linh là con gái ba, lẽ nào con không phải con gái ba sao? Tại sao ba phải đối xử với con như vậy chứ? Lúc đầu khi ba đón con về, rõ ràng đã nói sẽ cho con một cuộc sống tốt nhất.” “Mày xứng sao? Mày chẳng qua chỉ là một đứa con riêng của tao mà thôi. Tao chỉ là không muốn để con gái cục cưng Thùy Linh của tao gả đến nhà họ Lâm, cho nên tao mới đón mày về nhà, muốn mày gả thay.” Sự thật phũ phàng từ trong miệng Đỗ Chính Lâm nói ra, Đỗ Minh Nguyệt không thể tin nổi nhìn ông ta, hóa ra, mọi… Lần đầu tiên thì không sao, nhưng chuyện này xảy ra mấy lần liên tiếp khiến cô cảm thấy hơi kỳ lạ.Sau đó tức giận, trực tiếp đối chất với bên tuyển dụng, dù sao thì cô cũng không phải người đuối lý.Hiển nhiên người nọ cũng là mới lần đầu tuyển nhân sự, khi nghe thấy Đỗ Minh Nguyệt chất vấn lại, cô ta cũng lập tức trả lời lại.“Đổ lỗi cho chúng tôi thì có ích lợi gì, tốt hơn là cô nên tự hỏi xem bản thân đã đắc tội với người nào, nếu không thì ông chủ của chúng tôi cũng không đột nhiên nói không muốn tuyển cô như vậy.”Nói xong, cô ta liền không chút lưu tình mà cúp máy.Trong lòng Đỗ Minh Nguyệt lập tức nổi lên nghi ngờ, cô đã đắc tội với người nào, chẳng lẽ là nhà họ Đỗ?Nhưng làm sao nhà họ Đỗ biết cô đang tìm việc? Không có khả năng, hẳn sẽ không phải là người nhà họ Đỗ.Như vậy, đáp án cũng chỉ có một, đó chính là nhà họ Lâm.Ngoại trừ Lâm Hoàng Phong, thật đúng là không nghĩ ra được là ai làm như vậy.Nghĩ đến điều này, trong lòng Đỗ Minh Nguyệt đột nhiên cảm thấy vô cùng tức giận, lập tức không hề nghĩ ngợi mà quyết định đi đến tập đoàn Lâm thị.Mặc kệ thế nào, cô muốn Lâm Hoàng Phong phải cho cô một lời giải thích.Lái xe đến tập đoàn Lâm thị rồi trực tiếp xông vào bất chấp sự ngăn cản của an ninh.Khi cô lên đến tầng cao nhất, nhóm nhân viên bảo vệ vẫn ngăn cô lại.“Đừng động vào tôi, tôi tới đây để tìm anh Phong, các người ai dám động vào tôi.”Cô lạnh giọng mắng, biểu cảm lạnh lùng, vài phần khí thế này khiến đám bảo vệ có chút kinh sợ.“Chủ tịch Lâm đang ở đâu? Tôi cần gặp anh ấy.”Hoàng Thành Trung lại tới quấy rối Lâm Hoàng Phong lúc này đang nhàn nhã uống cà phê trong phòng làm việc, đột nhiên bị âm thanh đột ngột làm cho chấn động, cà phê rơi vãi trên sàn.Lâm Hoàng Phong bày ra vẻ mặt ghét bỏ mà nhìn anh ta, nhàn nhạt nói: “Xem ra lần này cậu Trung phải làm người dọn vệ sinh rồi.”Hoàng Thành Trung: “…”Hoàng Thành Trung không ngờ anh lại bình tĩnh như vậy, một lúc sau, cánh cửa bị đẩy ra, Đỗ Minh Nguyệt nhìn thấy Lâm Hoàng Phong đang mím môi.“Lâm Hoàng Phong, anh phải giải thích với tôi, vì sao anh lại muốn ngăn cản tôi tìm việc?”Vẻ mặt của những nhân viên an ninh phía sau Đỗ Minh Nguyệt tràn ngập áy náy, không ngờ cô gái nhỏ này lại dám xông vào đến đây.Lâm Hoàng Phong ngước mắt lên, liếc nhìn những nhân viên bảo vệ bằng ánh mắt sắc bén.“Tiền lương tháng này bị trừ hết, mau đi ra ngoài.”Nhóm nhân viên bảo vệ nghe thấy vậy thì run rẩy bỏ đi.Lâm Hoàng Phong lúc này mới nhìn về phía Đỗ Minh Nguyệt, hỏi ngược lại: “Tôi cần giải thích gì với cô à?”Đỗ Minh Nguyệt bị câu nói này của anh cả người càng thêm tức giận: “Giải thích đi chứ? Lâm Hoàng Phong, tại sao anh không để tôi tìm việc?”Lâm Hoàng Phong cười lạnh: “Bà chủ của tập đoàn Lâm thị đi ra ngoài tìm việc, nhà họ Lâm không thể chấp nhận nổi chuyện mất thể diện như vậy.”Đỗ Minh Nguyệt có chút áy náy: “Chỉ cần tôi không nói sẽ không có người biết.”
Lần đầu tiên thì không sao, nhưng chuyện này xảy ra mấy lần liên tiếp khiến cô cảm thấy hơi kỳ lạ.
Sau đó tức giận, trực tiếp đối chất với bên tuyển dụng, dù sao thì cô cũng không phải người đuối lý.
Hiển nhiên người nọ cũng là mới lần đầu tuyển nhân sự, khi nghe thấy Đỗ Minh Nguyệt chất vấn lại, cô ta cũng lập tức trả lời lại.
“Đổ lỗi cho chúng tôi thì có ích lợi gì, tốt hơn là cô nên tự hỏi xem bản thân đã đắc tội với người nào, nếu không thì ông chủ của chúng tôi cũng không đột nhiên nói không muốn tuyển cô như vậy.
”
Nói xong, cô ta liền không chút lưu tình mà cúp máy.
Trong lòng Đỗ Minh Nguyệt lập tức nổi lên nghi ngờ, cô đã đắc tội với người nào, chẳng lẽ là nhà họ Đỗ?
Nhưng làm sao nhà họ Đỗ biết cô đang tìm việc? Không có khả năng, hẳn sẽ không phải là người nhà họ Đỗ.
Như vậy, đáp án cũng chỉ có một, đó chính là nhà họ Lâm.
Ngoại trừ Lâm Hoàng Phong, thật đúng là không nghĩ ra được là ai làm như vậy.
Nghĩ đến điều này, trong lòng Đỗ Minh Nguyệt đột nhiên cảm thấy vô cùng tức giận, lập tức không hề nghĩ ngợi mà quyết định đi đến tập đoàn Lâm thị.
Mặc kệ thế nào, cô muốn Lâm Hoàng Phong phải cho cô một lời giải thích.
Lái xe đến tập đoàn Lâm thị rồi trực tiếp xông vào bất chấp sự ngăn cản của an ninh.
Khi cô lên đến tầng cao nhất, nhóm nhân viên bảo vệ vẫn ngăn cô lại.
“Đừng động vào tôi, tôi tới đây để tìm anh Phong, các người ai dám động vào tôi.
”
Cô lạnh giọng mắng, biểu cảm lạnh lùng, vài phần khí thế này khiến đám bảo vệ có chút kinh sợ.
“Chủ tịch Lâm đang ở đâu? Tôi cần gặp anh ấy.
”
Hoàng Thành Trung lại tới quấy rối Lâm Hoàng Phong lúc này đang nhàn nhã uống cà phê trong phòng làm việc, đột nhiên bị âm thanh đột ngột làm cho chấn động, cà phê rơi vãi trên sàn.
Lâm Hoàng Phong bày ra vẻ mặt ghét bỏ mà nhìn anh ta, nhàn nhạt nói: “Xem ra lần này cậu Trung phải làm người dọn vệ sinh rồi.
”
Hoàng Thành Trung: “…”
Hoàng Thành Trung không ngờ anh lại bình tĩnh như vậy, một lúc sau, cánh cửa bị đẩy ra, Đỗ Minh Nguyệt nhìn thấy Lâm Hoàng Phong đang mím môi.
“Lâm Hoàng Phong, anh phải giải thích với tôi, vì sao anh lại muốn ngăn cản tôi tìm việc?”
Vẻ mặt của những nhân viên an ninh phía sau Đỗ Minh Nguyệt tràn ngập áy náy, không ngờ cô gái nhỏ này lại dám xông vào đến đây.
Lâm Hoàng Phong ngước mắt lên, liếc nhìn những nhân viên bảo vệ bằng ánh mắt sắc bén.
“Tiền lương tháng này bị trừ hết, mau đi ra ngoài.
”
Nhóm nhân viên bảo vệ nghe thấy vậy thì run rẩy bỏ đi.
Lâm Hoàng Phong lúc này mới nhìn về phía Đỗ Minh Nguyệt, hỏi ngược lại: “Tôi cần giải thích gì với cô à?”
Đỗ Minh Nguyệt bị câu nói này của anh cả người càng thêm tức giận: “Giải thích đi chứ? Lâm Hoàng Phong, tại sao anh không để tôi tìm việc?”
Lâm Hoàng Phong cười lạnh: “Bà chủ của tập đoàn Lâm thị đi ra ngoài tìm việc, nhà họ Lâm không thể chấp nhận nổi chuyện mất thể diện như vậy.
”
Đỗ Minh Nguyệt có chút áy náy: “Chỉ cần tôi không nói sẽ không có người biết.
”
Lãnh Tâm Tổng Tài Cưng Vợ Tận XươngTác giả: 170Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Minh Nguyệt, con đồng ý thay Thùy Linh gả đến nhà họ Lâm đi. Con cũng biết Lâm Hoàng Phong kia là một tên ma ốm, nếu như Thùy Linh gả cho một tên ma ốm, con muốn nó sống kiểu gì chứ.” Đỗ Minh Nguyệt lạnh mặt nhìn bố mình, mắt đỏ hoe hét lên: “Vậy con thì sao? Ba không quan tâm đến con sao? Con không gả.” Thấy cô không nghe lời, sắc mặt Đỗ Chính Lâm cũng trầm xuống, thái độ mạnh mẽ: “Không gả cũng phải gả. Chuyện thay em gái mày gả đến nhà họ Lâm, mày không được chọn.” “Dựa vào cái gì chứ? Đỗ Thùy Linh là con gái ba, lẽ nào con không phải con gái ba sao? Tại sao ba phải đối xử với con như vậy chứ? Lúc đầu khi ba đón con về, rõ ràng đã nói sẽ cho con một cuộc sống tốt nhất.” “Mày xứng sao? Mày chẳng qua chỉ là một đứa con riêng của tao mà thôi. Tao chỉ là không muốn để con gái cục cưng Thùy Linh của tao gả đến nhà họ Lâm, cho nên tao mới đón mày về nhà, muốn mày gả thay.” Sự thật phũ phàng từ trong miệng Đỗ Chính Lâm nói ra, Đỗ Minh Nguyệt không thể tin nổi nhìn ông ta, hóa ra, mọi… Lần đầu tiên thì không sao, nhưng chuyện này xảy ra mấy lần liên tiếp khiến cô cảm thấy hơi kỳ lạ.Sau đó tức giận, trực tiếp đối chất với bên tuyển dụng, dù sao thì cô cũng không phải người đuối lý.Hiển nhiên người nọ cũng là mới lần đầu tuyển nhân sự, khi nghe thấy Đỗ Minh Nguyệt chất vấn lại, cô ta cũng lập tức trả lời lại.“Đổ lỗi cho chúng tôi thì có ích lợi gì, tốt hơn là cô nên tự hỏi xem bản thân đã đắc tội với người nào, nếu không thì ông chủ của chúng tôi cũng không đột nhiên nói không muốn tuyển cô như vậy.”Nói xong, cô ta liền không chút lưu tình mà cúp máy.Trong lòng Đỗ Minh Nguyệt lập tức nổi lên nghi ngờ, cô đã đắc tội với người nào, chẳng lẽ là nhà họ Đỗ?Nhưng làm sao nhà họ Đỗ biết cô đang tìm việc? Không có khả năng, hẳn sẽ không phải là người nhà họ Đỗ.Như vậy, đáp án cũng chỉ có một, đó chính là nhà họ Lâm.Ngoại trừ Lâm Hoàng Phong, thật đúng là không nghĩ ra được là ai làm như vậy.Nghĩ đến điều này, trong lòng Đỗ Minh Nguyệt đột nhiên cảm thấy vô cùng tức giận, lập tức không hề nghĩ ngợi mà quyết định đi đến tập đoàn Lâm thị.Mặc kệ thế nào, cô muốn Lâm Hoàng Phong phải cho cô một lời giải thích.Lái xe đến tập đoàn Lâm thị rồi trực tiếp xông vào bất chấp sự ngăn cản của an ninh.Khi cô lên đến tầng cao nhất, nhóm nhân viên bảo vệ vẫn ngăn cô lại.“Đừng động vào tôi, tôi tới đây để tìm anh Phong, các người ai dám động vào tôi.”Cô lạnh giọng mắng, biểu cảm lạnh lùng, vài phần khí thế này khiến đám bảo vệ có chút kinh sợ.“Chủ tịch Lâm đang ở đâu? Tôi cần gặp anh ấy.”Hoàng Thành Trung lại tới quấy rối Lâm Hoàng Phong lúc này đang nhàn nhã uống cà phê trong phòng làm việc, đột nhiên bị âm thanh đột ngột làm cho chấn động, cà phê rơi vãi trên sàn.Lâm Hoàng Phong bày ra vẻ mặt ghét bỏ mà nhìn anh ta, nhàn nhạt nói: “Xem ra lần này cậu Trung phải làm người dọn vệ sinh rồi.”Hoàng Thành Trung: “…”Hoàng Thành Trung không ngờ anh lại bình tĩnh như vậy, một lúc sau, cánh cửa bị đẩy ra, Đỗ Minh Nguyệt nhìn thấy Lâm Hoàng Phong đang mím môi.“Lâm Hoàng Phong, anh phải giải thích với tôi, vì sao anh lại muốn ngăn cản tôi tìm việc?”Vẻ mặt của những nhân viên an ninh phía sau Đỗ Minh Nguyệt tràn ngập áy náy, không ngờ cô gái nhỏ này lại dám xông vào đến đây.Lâm Hoàng Phong ngước mắt lên, liếc nhìn những nhân viên bảo vệ bằng ánh mắt sắc bén.“Tiền lương tháng này bị trừ hết, mau đi ra ngoài.”Nhóm nhân viên bảo vệ nghe thấy vậy thì run rẩy bỏ đi.Lâm Hoàng Phong lúc này mới nhìn về phía Đỗ Minh Nguyệt, hỏi ngược lại: “Tôi cần giải thích gì với cô à?”Đỗ Minh Nguyệt bị câu nói này của anh cả người càng thêm tức giận: “Giải thích đi chứ? Lâm Hoàng Phong, tại sao anh không để tôi tìm việc?”Lâm Hoàng Phong cười lạnh: “Bà chủ của tập đoàn Lâm thị đi ra ngoài tìm việc, nhà họ Lâm không thể chấp nhận nổi chuyện mất thể diện như vậy.”Đỗ Minh Nguyệt có chút áy náy: “Chỉ cần tôi không nói sẽ không có người biết.”