“Minh Nguyệt, con đồng ý thay Thùy Linh gả đến nhà họ Lâm đi. Con cũng biết Lâm Hoàng Phong kia là một tên ma ốm, nếu như Thùy Linh gả cho một tên ma ốm, con muốn nó sống kiểu gì chứ.” Đỗ Minh Nguyệt lạnh mặt nhìn bố mình, mắt đỏ hoe hét lên: “Vậy con thì sao? Ba không quan tâm đến con sao? Con không gả.” Thấy cô không nghe lời, sắc mặt Đỗ Chính Lâm cũng trầm xuống, thái độ mạnh mẽ: “Không gả cũng phải gả. Chuyện thay em gái mày gả đến nhà họ Lâm, mày không được chọn.” “Dựa vào cái gì chứ? Đỗ Thùy Linh là con gái ba, lẽ nào con không phải con gái ba sao? Tại sao ba phải đối xử với con như vậy chứ? Lúc đầu khi ba đón con về, rõ ràng đã nói sẽ cho con một cuộc sống tốt nhất.” “Mày xứng sao? Mày chẳng qua chỉ là một đứa con riêng của tao mà thôi. Tao chỉ là không muốn để con gái cục cưng Thùy Linh của tao gả đến nhà họ Lâm, cho nên tao mới đón mày về nhà, muốn mày gả thay.” Sự thật phũ phàng từ trong miệng Đỗ Chính Lâm nói ra, Đỗ Minh Nguyệt không thể tin nổi nhìn ông ta, hóa ra, mọi…
Chương 71: Chương 71
Lãnh Tâm Tổng Tài Cưng Vợ Tận XươngTác giả: 170Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Minh Nguyệt, con đồng ý thay Thùy Linh gả đến nhà họ Lâm đi. Con cũng biết Lâm Hoàng Phong kia là một tên ma ốm, nếu như Thùy Linh gả cho một tên ma ốm, con muốn nó sống kiểu gì chứ.” Đỗ Minh Nguyệt lạnh mặt nhìn bố mình, mắt đỏ hoe hét lên: “Vậy con thì sao? Ba không quan tâm đến con sao? Con không gả.” Thấy cô không nghe lời, sắc mặt Đỗ Chính Lâm cũng trầm xuống, thái độ mạnh mẽ: “Không gả cũng phải gả. Chuyện thay em gái mày gả đến nhà họ Lâm, mày không được chọn.” “Dựa vào cái gì chứ? Đỗ Thùy Linh là con gái ba, lẽ nào con không phải con gái ba sao? Tại sao ba phải đối xử với con như vậy chứ? Lúc đầu khi ba đón con về, rõ ràng đã nói sẽ cho con một cuộc sống tốt nhất.” “Mày xứng sao? Mày chẳng qua chỉ là một đứa con riêng của tao mà thôi. Tao chỉ là không muốn để con gái cục cưng Thùy Linh của tao gả đến nhà họ Lâm, cho nên tao mới đón mày về nhà, muốn mày gả thay.” Sự thật phũ phàng từ trong miệng Đỗ Chính Lâm nói ra, Đỗ Minh Nguyệt không thể tin nổi nhìn ông ta, hóa ra, mọi… Nghe được âm thanh này, Trương Văn Thành dừng chân một chút, đây không phải tiếng của Đỗ Minh Nguyệt sao? Sao cô lại ở chỗ này?Trong đầu vẫn chưa chắc chắn, Trương Văn Thành đi về phía Đỗ Minh Nguyệt, đúng như dự đoán, anh ta liền thấy Đỗ Minh Nguyệt đang mơ màng cười.Trương Văn Thành nhíu mày một cái, người phụ nữ này sao lại ở đây?Lâm Hoàng Phong đâu? Không lẽ Lâm Hoàng Phong không quản à?Anh ta cũng không biết tại sao mình lại gấp như vậy, lập tức bước nhanh hơn đến kéo cô xuống.Nhưng có giọng nói truyền tới từ một bên.“Cô gái này sao thế nhỉ? Sao lại may như thế chứ? Tối nay chúng ta phải “làm thịt” cô ta sao đây?”“Đừng gấp đừng gấp, tao có cách, ra “Thiên Khai”, không phải không thể đâu.”“Mày giỏi đấy, nhanh nhanh nhanh, nếu ăn được, nhất định phải làm cho cô ta tới khóc luôn.”Sau đó hai kẻ này mập mờ cười, cô gái trong lời bọn họ chính là Đỗ Minh Nguyệt.Mắt Trương Văn Thành lạnh đi, xem ra cô đang gặp nguy hiểm.Vừa nghĩ thế, anh ta đã không kìm được vội vã đi về phía cô.Nhưng những kẻ đó hình như cố ý không cho anh ta đến gần Đỗ Minh Nguyệt, rất nhanh anh ta đã bị đẩy đi hướng khác.Lại thêm một ván nữa, có điều lần này người lắc chung không phải là Đỗ Minh Nguyệt mà là người đàn ông bảo mình sẽ ra được “Thiên Khai” lúc nãy.“Cô em xinh đẹp à, lần này chúng ta cá thế nào đây, cô em mà thua thì cởi luôn đồ lót ra có được không nào?”Đỗ Minh Nguyệt đã mơ màng, cũng tự tin rằng mình sẽ không thua, nên cô khôn khéo gật đầu: “Được được, vậy nếu anh thua thì tính sao đây hả?Người đàn ông đối diện cười ha ha, sảng khoái đáp: “Cô em xinh đẹp nói gì thì anh đây làm cái đó.”“Được, vậy tôi chọn lớn.” Đỗ Minh Nguyệt nói trong cơn say.Người đàn ông kia vừa nghe, lập tức nhướng môi, chuẩn bị táy máy tay chân thì bị một bàn tay nắm lại cổ tay.Người đến là Trương Văn Thành.“Ra ‘Thiên Khai’ cũng không tính nhỉ?”Nói xong, anh ta hơi dùng lực một chút, cái chung lắc trên tay gã ta lập tức rơi xuống.Đỗ Minh Nguyệt bĩu môi, rồi cầm lên nhìn một chút, sau đó chỉ vào lỗ mũi gã ta: “Anh lại ra ‘Thiên Khai’ à?”Người đàn ông kia thấy chuyện bại lộ, không thể làm gì ngoài nghiến răng nghiến lợi nhìn Trương Văn Thành: “Tốt nhất là mày đừng có xen vào chuyện của người khác.”Trương Văn Thành cười một tiếng, trong mắt lại không hề có ý cười: “Vậy thì tôi càng muốn xen vào đấy.”“Vậy đừng nói sao tao vô tình, anh em đâu, đánh nó cho tao.”Vừa dứt lời, một đám người đã nhanh chóng vọt ra từ phía sau.Đỗ Minh Nguyệt nhìn bọn họ đánh nhau, còn ngồi một bên vỗ tay khen hay: “Đánh nhau kìa, đánh nhau luôn.”Trương Văn Thành có hơi bất đắc dĩ đỡ trán, nhìn bộ dạng này của cô rõ ràng là đã uống quá nhiều rồi.
Nghe được âm thanh này, Trương Văn Thành dừng chân một chút, đây không phải tiếng của Đỗ Minh Nguyệt sao? Sao cô lại ở chỗ này?
Trong đầu vẫn chưa chắc chắn, Trương Văn Thành đi về phía Đỗ Minh Nguyệt, đúng như dự đoán, anh ta liền thấy Đỗ Minh Nguyệt đang mơ màng cười.
Trương Văn Thành nhíu mày một cái, người phụ nữ này sao lại ở đây?
Lâm Hoàng Phong đâu? Không lẽ Lâm Hoàng Phong không quản à?
Anh ta cũng không biết tại sao mình lại gấp như vậy, lập tức bước nhanh hơn đến kéo cô xuống.
Nhưng có giọng nói truyền tới từ một bên.
“Cô gái này sao thế nhỉ? Sao lại may như thế chứ? Tối nay chúng ta phải “làm thịt” cô ta sao đây?”
“Đừng gấp đừng gấp, tao có cách, ra “Thiên Khai”, không phải không thể đâu.
”
“Mày giỏi đấy, nhanh nhanh nhanh, nếu ăn được, nhất định phải làm cho cô ta tới khóc luôn.
”
Sau đó hai kẻ này mập mờ cười, cô gái trong lời bọn họ chính là Đỗ Minh Nguyệt.
Mắt Trương Văn Thành lạnh đi, xem ra cô đang gặp nguy hiểm.
Vừa nghĩ thế, anh ta đã không kìm được vội vã đi về phía cô.
Nhưng những kẻ đó hình như cố ý không cho anh ta đến gần Đỗ Minh Nguyệt, rất nhanh anh ta đã bị đẩy đi hướng khác.
Lại thêm một ván nữa, có điều lần này người lắc chung không phải là Đỗ Minh Nguyệt mà là người đàn ông bảo mình sẽ ra được “Thiên Khai” lúc nãy.
“Cô em xinh đẹp à, lần này chúng ta cá thế nào đây, cô em mà thua thì cởi luôn đồ lót ra có được không nào?”
Đỗ Minh Nguyệt đã mơ màng, cũng tự tin rằng mình sẽ không thua, nên cô khôn khéo gật đầu: “Được được, vậy nếu anh thua thì tính sao đây hả?
Người đàn ông đối diện cười ha ha, sảng khoái đáp: “Cô em xinh đẹp nói gì thì anh đây làm cái đó.
”
“Được, vậy tôi chọn lớn.
” Đỗ Minh Nguyệt nói trong cơn say.
Người đàn ông kia vừa nghe, lập tức nhướng môi, chuẩn bị táy máy tay chân thì bị một bàn tay nắm lại cổ tay.
Người đến là Trương Văn Thành.
“Ra ‘Thiên Khai’ cũng không tính nhỉ?”
Nói xong, anh ta hơi dùng lực một chút, cái chung lắc trên tay gã ta lập tức rơi xuống.
Đỗ Minh Nguyệt bĩu môi, rồi cầm lên nhìn một chút, sau đó chỉ vào lỗ mũi gã ta: “Anh lại ra ‘Thiên Khai’ à?”
Người đàn ông kia thấy chuyện bại lộ, không thể làm gì ngoài nghiến răng nghiến lợi nhìn Trương Văn Thành: “Tốt nhất là mày đừng có xen vào chuyện của người khác.
”
Trương Văn Thành cười một tiếng, trong mắt lại không hề có ý cười: “Vậy thì tôi càng muốn xen vào đấy.
”
“Vậy đừng nói sao tao vô tình, anh em đâu, đánh nó cho tao.
”
Vừa dứt lời, một đám người đã nhanh chóng vọt ra từ phía sau.
Đỗ Minh Nguyệt nhìn bọn họ đánh nhau, còn ngồi một bên vỗ tay khen hay: “Đánh nhau kìa, đánh nhau luôn.
”
Trương Văn Thành có hơi bất đắc dĩ đỡ trán, nhìn bộ dạng này của cô rõ ràng là đã uống quá nhiều rồi.
Lãnh Tâm Tổng Tài Cưng Vợ Tận XươngTác giả: 170Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Minh Nguyệt, con đồng ý thay Thùy Linh gả đến nhà họ Lâm đi. Con cũng biết Lâm Hoàng Phong kia là một tên ma ốm, nếu như Thùy Linh gả cho một tên ma ốm, con muốn nó sống kiểu gì chứ.” Đỗ Minh Nguyệt lạnh mặt nhìn bố mình, mắt đỏ hoe hét lên: “Vậy con thì sao? Ba không quan tâm đến con sao? Con không gả.” Thấy cô không nghe lời, sắc mặt Đỗ Chính Lâm cũng trầm xuống, thái độ mạnh mẽ: “Không gả cũng phải gả. Chuyện thay em gái mày gả đến nhà họ Lâm, mày không được chọn.” “Dựa vào cái gì chứ? Đỗ Thùy Linh là con gái ba, lẽ nào con không phải con gái ba sao? Tại sao ba phải đối xử với con như vậy chứ? Lúc đầu khi ba đón con về, rõ ràng đã nói sẽ cho con một cuộc sống tốt nhất.” “Mày xứng sao? Mày chẳng qua chỉ là một đứa con riêng của tao mà thôi. Tao chỉ là không muốn để con gái cục cưng Thùy Linh của tao gả đến nhà họ Lâm, cho nên tao mới đón mày về nhà, muốn mày gả thay.” Sự thật phũ phàng từ trong miệng Đỗ Chính Lâm nói ra, Đỗ Minh Nguyệt không thể tin nổi nhìn ông ta, hóa ra, mọi… Nghe được âm thanh này, Trương Văn Thành dừng chân một chút, đây không phải tiếng của Đỗ Minh Nguyệt sao? Sao cô lại ở chỗ này?Trong đầu vẫn chưa chắc chắn, Trương Văn Thành đi về phía Đỗ Minh Nguyệt, đúng như dự đoán, anh ta liền thấy Đỗ Minh Nguyệt đang mơ màng cười.Trương Văn Thành nhíu mày một cái, người phụ nữ này sao lại ở đây?Lâm Hoàng Phong đâu? Không lẽ Lâm Hoàng Phong không quản à?Anh ta cũng không biết tại sao mình lại gấp như vậy, lập tức bước nhanh hơn đến kéo cô xuống.Nhưng có giọng nói truyền tới từ một bên.“Cô gái này sao thế nhỉ? Sao lại may như thế chứ? Tối nay chúng ta phải “làm thịt” cô ta sao đây?”“Đừng gấp đừng gấp, tao có cách, ra “Thiên Khai”, không phải không thể đâu.”“Mày giỏi đấy, nhanh nhanh nhanh, nếu ăn được, nhất định phải làm cho cô ta tới khóc luôn.”Sau đó hai kẻ này mập mờ cười, cô gái trong lời bọn họ chính là Đỗ Minh Nguyệt.Mắt Trương Văn Thành lạnh đi, xem ra cô đang gặp nguy hiểm.Vừa nghĩ thế, anh ta đã không kìm được vội vã đi về phía cô.Nhưng những kẻ đó hình như cố ý không cho anh ta đến gần Đỗ Minh Nguyệt, rất nhanh anh ta đã bị đẩy đi hướng khác.Lại thêm một ván nữa, có điều lần này người lắc chung không phải là Đỗ Minh Nguyệt mà là người đàn ông bảo mình sẽ ra được “Thiên Khai” lúc nãy.“Cô em xinh đẹp à, lần này chúng ta cá thế nào đây, cô em mà thua thì cởi luôn đồ lót ra có được không nào?”Đỗ Minh Nguyệt đã mơ màng, cũng tự tin rằng mình sẽ không thua, nên cô khôn khéo gật đầu: “Được được, vậy nếu anh thua thì tính sao đây hả?Người đàn ông đối diện cười ha ha, sảng khoái đáp: “Cô em xinh đẹp nói gì thì anh đây làm cái đó.”“Được, vậy tôi chọn lớn.” Đỗ Minh Nguyệt nói trong cơn say.Người đàn ông kia vừa nghe, lập tức nhướng môi, chuẩn bị táy máy tay chân thì bị một bàn tay nắm lại cổ tay.Người đến là Trương Văn Thành.“Ra ‘Thiên Khai’ cũng không tính nhỉ?”Nói xong, anh ta hơi dùng lực một chút, cái chung lắc trên tay gã ta lập tức rơi xuống.Đỗ Minh Nguyệt bĩu môi, rồi cầm lên nhìn một chút, sau đó chỉ vào lỗ mũi gã ta: “Anh lại ra ‘Thiên Khai’ à?”Người đàn ông kia thấy chuyện bại lộ, không thể làm gì ngoài nghiến răng nghiến lợi nhìn Trương Văn Thành: “Tốt nhất là mày đừng có xen vào chuyện của người khác.”Trương Văn Thành cười một tiếng, trong mắt lại không hề có ý cười: “Vậy thì tôi càng muốn xen vào đấy.”“Vậy đừng nói sao tao vô tình, anh em đâu, đánh nó cho tao.”Vừa dứt lời, một đám người đã nhanh chóng vọt ra từ phía sau.Đỗ Minh Nguyệt nhìn bọn họ đánh nhau, còn ngồi một bên vỗ tay khen hay: “Đánh nhau kìa, đánh nhau luôn.”Trương Văn Thành có hơi bất đắc dĩ đỡ trán, nhìn bộ dạng này của cô rõ ràng là đã uống quá nhiều rồi.