Tác giả:

“Minh Nguyệt, con đồng ý thay Thùy Linh gả đến nhà họ Lâm đi. Con cũng biết Lâm Hoàng Phong kia là một tên ma ốm, nếu như Thùy Linh gả cho một tên ma ốm, con muốn nó sống kiểu gì chứ.” Đỗ Minh Nguyệt lạnh mặt nhìn bố mình, mắt đỏ hoe hét lên: “Vậy con thì sao? Ba không quan tâm đến con sao? Con không gả.” Thấy cô không nghe lời, sắc mặt Đỗ Chính Lâm cũng trầm xuống, thái độ mạnh mẽ: “Không gả cũng phải gả. Chuyện thay em gái mày gả đến nhà họ Lâm, mày không được chọn.” “Dựa vào cái gì chứ? Đỗ Thùy Linh là con gái ba, lẽ nào con không phải con gái ba sao? Tại sao ba phải đối xử với con như vậy chứ? Lúc đầu khi ba đón con về, rõ ràng đã nói sẽ cho con một cuộc sống tốt nhất.” “Mày xứng sao? Mày chẳng qua chỉ là một đứa con riêng của tao mà thôi. Tao chỉ là không muốn để con gái cục cưng Thùy Linh của tao gả đến nhà họ Lâm, cho nên tao mới đón mày về nhà, muốn mày gả thay.” Sự thật phũ phàng từ trong miệng Đỗ Chính Lâm nói ra, Đỗ Minh Nguyệt không thể tin nổi nhìn ông ta, hóa ra, mọi…

Chương 75: Chương 75

Lãnh Tâm Tổng Tài Cưng Vợ Tận XươngTác giả: 170Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Minh Nguyệt, con đồng ý thay Thùy Linh gả đến nhà họ Lâm đi. Con cũng biết Lâm Hoàng Phong kia là một tên ma ốm, nếu như Thùy Linh gả cho một tên ma ốm, con muốn nó sống kiểu gì chứ.” Đỗ Minh Nguyệt lạnh mặt nhìn bố mình, mắt đỏ hoe hét lên: “Vậy con thì sao? Ba không quan tâm đến con sao? Con không gả.” Thấy cô không nghe lời, sắc mặt Đỗ Chính Lâm cũng trầm xuống, thái độ mạnh mẽ: “Không gả cũng phải gả. Chuyện thay em gái mày gả đến nhà họ Lâm, mày không được chọn.” “Dựa vào cái gì chứ? Đỗ Thùy Linh là con gái ba, lẽ nào con không phải con gái ba sao? Tại sao ba phải đối xử với con như vậy chứ? Lúc đầu khi ba đón con về, rõ ràng đã nói sẽ cho con một cuộc sống tốt nhất.” “Mày xứng sao? Mày chẳng qua chỉ là một đứa con riêng của tao mà thôi. Tao chỉ là không muốn để con gái cục cưng Thùy Linh của tao gả đến nhà họ Lâm, cho nên tao mới đón mày về nhà, muốn mày gả thay.” Sự thật phũ phàng từ trong miệng Đỗ Chính Lâm nói ra, Đỗ Minh Nguyệt không thể tin nổi nhìn ông ta, hóa ra, mọi… Vừa nói chuyện, bác sĩ vừa đưa thuốc ra, anh cũng không muốn uống mà nghiêng đầu sang một bên.Nhìn tình cảnh này, Đỗ Minh Nguyệt cũng có chút khó hiểu, chẳng lẽ Lâm Hoàng Phong sợ uống thuốc.Bác sĩ dường như đã coi đó là điều đương nhiên: “Cậu phải uống thuốc vào, nó tốt cho cơ thể cậu”Lâm Hoàng Phong vẫn không đáp lại, má Ngô cũng lo lắng: “Cậu chủ, cứ nghe bác sĩ Allen nói đi.Nếu cậu như thế này, bà nội sẽ lo lắng lắm.”Nói xong, bà ấy nhìn Đỗ Minh Nguyệt với ánh mắt cầu xin.Đỗ Minh Nguyệt nhìn trán Lâm Hoàng Phong lấm tấm mồ hôi, cuối cùng giật lấy thuốc từ tay bác sĩ rồi bỏ vào miệng.Không biết sức từ đâu mà trực tiếp hôn lên.Vốn dĩ cô muốn dùng lưỡi đẩy thuốc vào, ai biết Lâm Hoàng Phong còn chủ động hơn, vì vậy anh trực tiếp vươn đầu lưỡi ra, cuộn cả lưỡi vào trong miệng cô.Đỗ Minh Nguyệt vừa tức giận vừa lo lắng, mặt cô đỏ bừng, nhưng người đàn ông không chịu để cô đi.Cô không thể không nghi ngờ rằng người đàn ông này cố tình làm vậy để cô nhìn.Hơn nữa vẫn có người ở đây, má Ngô và bác sĩ Allen hiển nhiên coi họ như không khí.Sau khi thu dọn đồ đạc, họ cùng má Ngô bước xuống.Cuối cùng má Ngô vẫn cười nói: “Người trẻ chính là như vậy.”Đỗ Minh Nguyệt tức giận trừng mắt nhìn anh, sau đó Lâm Hoàng Phong mới buông cô ra, liếm môi một cái.“Lần này thuốc có chút ngọt.” Dáng vẻ anh lại có chút giống trẻ con.Nhìn anh thế này, rõ ràng là anh đã ổn rồi.Đỗ Minh Nguyệt giận dữ ném thuốc trong tay về phía anh.“Đồ lưu manh.”Cô dậm chân, trên mặt ửng hồng rồi xoay người bước xuống lầu.Sau khi bước xuống lầu, Đỗ Minh Nguyệt nhìn thấy một hàng người hầu đang đứng ngay ngắn, trong không khí đầy hơi thở nghiêm nghị.Trong lòng cô có dự cảm không lành, quả nhiên cô nhìn thấy một người phụ nữ xuất hiện ở cửa.Và người phụ nữ đó không phải ai khác mà là là bà chủ nhà họ Lâm.Đỗ Minh Nguyệt hơi ngạc nhiên, nhưng không dám lơ ​​là, vội bước nhanh xuống.“Bà… Sao bà lại ở đây?”Cô không dám gọi bà ta là bà nội, sợ bà này không coi mình là cháu dâu.Ngay khi bà chủ nhà họ Lâm nhìn thấy Đỗ Minh Nguyệt, ánh mắt bà ta lạnh đi, sau đó bà ta giơ tay hung hãn tát Đỗ Minh Nguyệt một bạt tai.“Bốp.”Trong đại sảnh tất cả người hầu đều hít một hơi, thân thể càng ngày càng thẳng.Đỗ Minh Nguyệt bị tát đến mặt cũng nghiêng sang một bên, cô cảm thấy đau khổ, nhưng cô không đủ tư cách để chống trả.“Cô chăm sóc cháu trai tôi như thế đấy à? Tôi nói cho cô biết, nếu không phải cháu tôi cầu xin, bây giờ cô đã chết rồi.”Lời nói của bà chủ sắc bén đến nỗi Đỗ Minh Nguyệt không có cơ hội phản bác, cả phòng khách không ai dám nói lời nào.

Vừa nói chuyện, bác sĩ vừa đưa thuốc ra, anh cũng không muốn uống mà nghiêng đầu sang một bên.

Nhìn tình cảnh này, Đỗ Minh Nguyệt cũng có chút khó hiểu, chẳng lẽ Lâm Hoàng Phong sợ uống thuốc.

Bác sĩ dường như đã coi đó là điều đương nhiên: “Cậu phải uống thuốc vào, nó tốt cho cơ thể cậu”

Lâm Hoàng Phong vẫn không đáp lại, má Ngô cũng lo lắng: “Cậu chủ, cứ nghe bác sĩ Allen nói đi.

Nếu cậu như thế này, bà nội sẽ lo lắng lắm.

Nói xong, bà ấy nhìn Đỗ Minh Nguyệt với ánh mắt cầu xin.

Đỗ Minh Nguyệt nhìn trán Lâm Hoàng Phong lấm tấm mồ hôi, cuối cùng giật lấy thuốc từ tay bác sĩ rồi bỏ vào miệng.

Không biết sức từ đâu mà trực tiếp hôn lên.

Vốn dĩ cô muốn dùng lưỡi đẩy thuốc vào, ai biết Lâm Hoàng Phong còn chủ động hơn, vì vậy anh trực tiếp vươn đầu lưỡi ra, cuộn cả lưỡi vào trong miệng cô.

Đỗ Minh Nguyệt vừa tức giận vừa lo lắng, mặt cô đỏ bừng, nhưng người đàn ông không chịu để cô đi.

Cô không thể không nghi ngờ rằng người đàn ông này cố tình làm vậy để cô nhìn.

Hơn nữa vẫn có người ở đây, má Ngô và bác sĩ Allen hiển nhiên coi họ như không khí.

Sau khi thu dọn đồ đạc, họ cùng má Ngô bước xuống.

Cuối cùng má Ngô vẫn cười nói: “Người trẻ chính là như vậy.

Đỗ Minh Nguyệt tức giận trừng mắt nhìn anh, sau đó Lâm Hoàng Phong mới buông cô ra, liếm môi một cái.

“Lần này thuốc có chút ngọt.

” Dáng vẻ anh lại có chút giống trẻ con.

Nhìn anh thế này, rõ ràng là anh đã ổn rồi.

Đỗ Minh Nguyệt giận dữ ném thuốc trong tay về phía anh.

“Đồ lưu manh.

Cô dậm chân, trên mặt ửng hồng rồi xoay người bước xuống lầu.

Sau khi bước xuống lầu, Đỗ Minh Nguyệt nhìn thấy một hàng người hầu đang đứng ngay ngắn, trong không khí đầy hơi thở nghiêm nghị.

Trong lòng cô có dự cảm không lành, quả nhiên cô nhìn thấy một người phụ nữ xuất hiện ở cửa.

Và người phụ nữ đó không phải ai khác mà là là bà chủ nhà họ Lâm.

Đỗ Minh Nguyệt hơi ngạc nhiên, nhưng không dám lơ ​​là, vội bước nhanh xuống.

“Bà… Sao bà lại ở đây?”

Cô không dám gọi bà ta là bà nội, sợ bà này không coi mình là cháu dâu.

Ngay khi bà chủ nhà họ Lâm nhìn thấy Đỗ Minh Nguyệt, ánh mắt bà ta lạnh đi, sau đó bà ta giơ tay hung hãn tát Đỗ Minh Nguyệt một bạt tai.

“Bốp.

Trong đại sảnh tất cả người hầu đều hít một hơi, thân thể càng ngày càng thẳng.

Đỗ Minh Nguyệt bị tát đến mặt cũng nghiêng sang một bên, cô cảm thấy đau khổ, nhưng cô không đủ tư cách để chống trả.

“Cô chăm sóc cháu trai tôi như thế đấy à? Tôi nói cho cô biết, nếu không phải cháu tôi cầu xin, bây giờ cô đã chết rồi.

Lời nói của bà chủ sắc bén đến nỗi Đỗ Minh Nguyệt không có cơ hội phản bác, cả phòng khách không ai dám nói lời nào.

Lãnh Tâm Tổng Tài Cưng Vợ Tận XươngTác giả: 170Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Minh Nguyệt, con đồng ý thay Thùy Linh gả đến nhà họ Lâm đi. Con cũng biết Lâm Hoàng Phong kia là một tên ma ốm, nếu như Thùy Linh gả cho một tên ma ốm, con muốn nó sống kiểu gì chứ.” Đỗ Minh Nguyệt lạnh mặt nhìn bố mình, mắt đỏ hoe hét lên: “Vậy con thì sao? Ba không quan tâm đến con sao? Con không gả.” Thấy cô không nghe lời, sắc mặt Đỗ Chính Lâm cũng trầm xuống, thái độ mạnh mẽ: “Không gả cũng phải gả. Chuyện thay em gái mày gả đến nhà họ Lâm, mày không được chọn.” “Dựa vào cái gì chứ? Đỗ Thùy Linh là con gái ba, lẽ nào con không phải con gái ba sao? Tại sao ba phải đối xử với con như vậy chứ? Lúc đầu khi ba đón con về, rõ ràng đã nói sẽ cho con một cuộc sống tốt nhất.” “Mày xứng sao? Mày chẳng qua chỉ là một đứa con riêng của tao mà thôi. Tao chỉ là không muốn để con gái cục cưng Thùy Linh của tao gả đến nhà họ Lâm, cho nên tao mới đón mày về nhà, muốn mày gả thay.” Sự thật phũ phàng từ trong miệng Đỗ Chính Lâm nói ra, Đỗ Minh Nguyệt không thể tin nổi nhìn ông ta, hóa ra, mọi… Vừa nói chuyện, bác sĩ vừa đưa thuốc ra, anh cũng không muốn uống mà nghiêng đầu sang một bên.Nhìn tình cảnh này, Đỗ Minh Nguyệt cũng có chút khó hiểu, chẳng lẽ Lâm Hoàng Phong sợ uống thuốc.Bác sĩ dường như đã coi đó là điều đương nhiên: “Cậu phải uống thuốc vào, nó tốt cho cơ thể cậu”Lâm Hoàng Phong vẫn không đáp lại, má Ngô cũng lo lắng: “Cậu chủ, cứ nghe bác sĩ Allen nói đi.Nếu cậu như thế này, bà nội sẽ lo lắng lắm.”Nói xong, bà ấy nhìn Đỗ Minh Nguyệt với ánh mắt cầu xin.Đỗ Minh Nguyệt nhìn trán Lâm Hoàng Phong lấm tấm mồ hôi, cuối cùng giật lấy thuốc từ tay bác sĩ rồi bỏ vào miệng.Không biết sức từ đâu mà trực tiếp hôn lên.Vốn dĩ cô muốn dùng lưỡi đẩy thuốc vào, ai biết Lâm Hoàng Phong còn chủ động hơn, vì vậy anh trực tiếp vươn đầu lưỡi ra, cuộn cả lưỡi vào trong miệng cô.Đỗ Minh Nguyệt vừa tức giận vừa lo lắng, mặt cô đỏ bừng, nhưng người đàn ông không chịu để cô đi.Cô không thể không nghi ngờ rằng người đàn ông này cố tình làm vậy để cô nhìn.Hơn nữa vẫn có người ở đây, má Ngô và bác sĩ Allen hiển nhiên coi họ như không khí.Sau khi thu dọn đồ đạc, họ cùng má Ngô bước xuống.Cuối cùng má Ngô vẫn cười nói: “Người trẻ chính là như vậy.”Đỗ Minh Nguyệt tức giận trừng mắt nhìn anh, sau đó Lâm Hoàng Phong mới buông cô ra, liếm môi một cái.“Lần này thuốc có chút ngọt.” Dáng vẻ anh lại có chút giống trẻ con.Nhìn anh thế này, rõ ràng là anh đã ổn rồi.Đỗ Minh Nguyệt giận dữ ném thuốc trong tay về phía anh.“Đồ lưu manh.”Cô dậm chân, trên mặt ửng hồng rồi xoay người bước xuống lầu.Sau khi bước xuống lầu, Đỗ Minh Nguyệt nhìn thấy một hàng người hầu đang đứng ngay ngắn, trong không khí đầy hơi thở nghiêm nghị.Trong lòng cô có dự cảm không lành, quả nhiên cô nhìn thấy một người phụ nữ xuất hiện ở cửa.Và người phụ nữ đó không phải ai khác mà là là bà chủ nhà họ Lâm.Đỗ Minh Nguyệt hơi ngạc nhiên, nhưng không dám lơ ​​là, vội bước nhanh xuống.“Bà… Sao bà lại ở đây?”Cô không dám gọi bà ta là bà nội, sợ bà này không coi mình là cháu dâu.Ngay khi bà chủ nhà họ Lâm nhìn thấy Đỗ Minh Nguyệt, ánh mắt bà ta lạnh đi, sau đó bà ta giơ tay hung hãn tát Đỗ Minh Nguyệt một bạt tai.“Bốp.”Trong đại sảnh tất cả người hầu đều hít một hơi, thân thể càng ngày càng thẳng.Đỗ Minh Nguyệt bị tát đến mặt cũng nghiêng sang một bên, cô cảm thấy đau khổ, nhưng cô không đủ tư cách để chống trả.“Cô chăm sóc cháu trai tôi như thế đấy à? Tôi nói cho cô biết, nếu không phải cháu tôi cầu xin, bây giờ cô đã chết rồi.”Lời nói của bà chủ sắc bén đến nỗi Đỗ Minh Nguyệt không có cơ hội phản bác, cả phòng khách không ai dám nói lời nào.

Chương 75: Chương 75