Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 6
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 6Trương Lệ lắc đầu rồi liên tục nói mẹ không sao. Con trai bà mới ra tù, bà thật sự không muốn anh lại gây thêm chuyện gì nữa.Ngô Bình: “Tại sao Trương Lệ lại phá nhà mình vậy mẹ?”Trương Lệ thở dài nói: “Trước đó, họ bảo là phá nhà cũ để xây mới rồi bảo nhà mình chưa được cấp phép xây dựng nên bắt buộc phải đập đi để xây lại. Nhưng họ đòi nhà mình những năm trăm nghìn để con trai của trưởng thôn xây mới lại. Nhà mình lấy đâu ra nhiều tiền như thế chứ, hơn nữa xây nhà cũng không cần đến ngần ấy tiền, rõ ràng là họ bắt nạt người khác. Mẹ không đồng ý nên từ tháng trước, họ đã định phá nhà mình rồi, ông bà ngoại con đến ngăn cản thì bị họ đánh cho nhập viện luôn, mãi mấy hôm trước mới được ra viện đấy”.Ngô Bình tức đến mức run rẩy, thù mới hận cũ dồn đến một lúc, mắt anh loé lên tia lạnh lẽo rồi mắng nhiếc: “Lũ khốn nạn!”Ngày xưa, khi bố anh bị tai nạn qua đời, trưởng thôn còn phối hợp với nhà của Tống Thế Kim để chèn ép nhà anh. Hơn nữa, ông ta còn tham lam và phạm pháp, ỷ nhà mình đông anh em nên rất hống hách, coi trời bằng vung, ai gặp cũng phải sợ.Lúc này, Đường Tử Di cũng bước tới rồi mỉm cười nói: “Cháu chào bác ạ, cháu là Đường Tử Di, là bạn của Ngô Bình!”Trương Lệ lâp tức chuyển tầm nhìn sang Đường Tử Di rồi mừng thầm, cô gái này xinh quá!“Tiểu Bình, bạn gái con đây à? Mau giới thiệu cho mẹ đi!”Ngô Bình biết mẹ mình hiểu lầm nên vội giải thích: “Mẹ ơi, đây là bạn con, chứ không phải người yêu đâu”.Trương Lệ có vẻ hơi thất vọng rồi lẩm bẩm: “Xinh thế này mà không phải bạn gái thì tiếc quá!”Sau đó, bà lại mỉm cười hỏi: “Cháu gái, cháu có bạn trai chưa?”Ngô Bình bó tay, đành nói: “Mẹ, chúng ta vào nhà đã”.Sau khi bọn họ vào nhà, Ngô Bình thấy trong sân bày kín các chậu hoa, đang đúng mùa hoa nở nên thơm ngào ngạt, từng ngóc ngách trong nhà đều được quét dọn sạch sẽ, tất cả đều là công của Trương Lệ.Sau khi chuyện trò vài câu với Đường Tử Di, Trương Lệ vội vàng đi nấu cơm.Nên chỉ còn Ngô Bình và Đường Tử Di ở trong nhà.Cô ấy nhìn Ngô Bình rồi chợt hỏi: “Tôi nhìn ra anh là cao thủ võ lâm rồi đấy nhé”.Ngô Bình ngạc nhiên nói: “Cái gì? Tôi là cao thủ á?”Đường Tử Di gật đầu: “Trước đó, anh xử lý đám lưu manh ở trạm xe còn thuần thục hơn cả vệ sĩ của ông tôi. Rồi còn chuyện ban nãy nữa, chắc không phải do con ma trên cây đâu, mà là anh đã giở trò gì đó, có đúng không?”Ngô Bình ngạc nhiên nhìn Đường Tử Di, khả năng quan sát của cô ấy rất tốt: “Cô có thể nhận ra những điều đó chứng tỏ cũng không phải người đơn giản, nói đi, cô rốt cuộc là ai? Tại sao lại đi theo tôi?”Đường Tử Di thở dài một hơi rồi nói: “Tôi là một người phiền phức, cực phiền luôn”.Ngô Bình nhìn cô ấy rồi nói: “Cô nói vậy là sao? Tôi không hiểu”.Đường Tử Di: “Hôm này là ngày cưới của tôi đấy, nhưng chú rể không phải người tôi thích, vì thế tôi đã trốn đi”.
Chương 6
Trương Lệ lắc đầu rồi liên tục nói mẹ không sao. Con trai bà mới ra tù, bà thật sự không muốn anh lại gây thêm chuyện gì nữa.
Ngô Bình: “Tại sao Trương Lệ lại phá nhà mình vậy mẹ?”
Trương Lệ thở dài nói: “Trước đó, họ bảo là phá nhà cũ để xây mới rồi bảo nhà mình chưa được cấp phép xây dựng nên bắt buộc phải đập đi để xây lại. Nhưng họ đòi nhà mình những năm trăm nghìn để con trai của trưởng thôn xây mới lại. Nhà mình lấy đâu ra nhiều tiền như thế chứ, hơn nữa xây nhà cũng không cần đến ngần ấy tiền, rõ ràng là họ bắt nạt người khác. Mẹ không đồng ý nên từ tháng trước, họ đã định phá nhà mình rồi, ông bà ngoại con đến ngăn cản thì bị họ đánh cho nhập viện luôn, mãi mấy hôm trước mới được ra viện đấy”.
Ngô Bình tức đến mức run rẩy, thù mới hận cũ dồn đến một lúc, mắt anh loé lên tia lạnh lẽo rồi mắng nhiếc: “Lũ khốn nạn!”
Ngày xưa, khi bố anh bị tai nạn qua đời, trưởng thôn còn phối hợp với nhà của Tống Thế Kim để chèn ép nhà anh. Hơn nữa, ông ta còn tham lam và phạm pháp, ỷ nhà mình đông anh em nên rất hống hách, coi trời bằng vung, ai gặp cũng phải sợ.
Lúc này, Đường Tử Di cũng bước tới rồi mỉm cười nói: “Cháu chào bác ạ, cháu là Đường Tử Di, là bạn của Ngô Bình!”
Trương Lệ lâp tức chuyển tầm nhìn sang Đường Tử Di rồi mừng thầm, cô gái này xinh quá!
“Tiểu Bình, bạn gái con đây à? Mau giới thiệu cho mẹ đi!”
Ngô Bình biết mẹ mình hiểu lầm nên vội giải thích: “Mẹ ơi, đây là bạn con, chứ không phải người yêu đâu”.
Trương Lệ có vẻ hơi thất vọng rồi lẩm bẩm: “Xinh thế này mà không phải bạn gái thì tiếc quá!”
Sau đó, bà lại mỉm cười hỏi: “Cháu gái, cháu có bạn trai chưa?”
Ngô Bình bó tay, đành nói: “Mẹ, chúng ta vào nhà đã”.
Sau khi bọn họ vào nhà, Ngô Bình thấy trong sân bày kín các chậu hoa, đang đúng mùa hoa nở nên thơm ngào ngạt, từng ngóc ngách trong nhà đều được quét dọn sạch sẽ, tất cả đều là công của Trương Lệ.
Sau khi chuyện trò vài câu với Đường Tử Di, Trương Lệ vội vàng đi nấu cơm.
Nên chỉ còn Ngô Bình và Đường Tử Di ở trong nhà.
Cô ấy nhìn Ngô Bình rồi chợt hỏi: “Tôi nhìn ra anh là cao thủ võ lâm rồi đấy nhé”.
Ngô Bình ngạc nhiên nói: “Cái gì? Tôi là cao thủ á?”
Đường Tử Di gật đầu: “Trước đó, anh xử lý đám lưu manh ở trạm xe còn thuần thục hơn cả vệ sĩ của ông tôi. Rồi còn chuyện ban nãy nữa, chắc không phải do con ma trên cây đâu, mà là anh đã giở trò gì đó, có đúng không?”
Ngô Bình ngạc nhiên nhìn Đường Tử Di, khả năng quan sát của cô ấy rất tốt: “Cô có thể nhận ra những điều đó chứng tỏ cũng không phải người đơn giản, nói đi, cô rốt cuộc là ai? Tại sao lại đi theo tôi?”
Đường Tử Di thở dài một hơi rồi nói: “Tôi là một người phiền phức, cực phiền luôn”.
Ngô Bình nhìn cô ấy rồi nói: “Cô nói vậy là sao? Tôi không hiểu”.
Đường Tử Di: “Hôm này là ngày cưới của tôi đấy, nhưng chú rể không phải người tôi thích, vì thế tôi đã trốn đi”.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 6Trương Lệ lắc đầu rồi liên tục nói mẹ không sao. Con trai bà mới ra tù, bà thật sự không muốn anh lại gây thêm chuyện gì nữa.Ngô Bình: “Tại sao Trương Lệ lại phá nhà mình vậy mẹ?”Trương Lệ thở dài nói: “Trước đó, họ bảo là phá nhà cũ để xây mới rồi bảo nhà mình chưa được cấp phép xây dựng nên bắt buộc phải đập đi để xây lại. Nhưng họ đòi nhà mình những năm trăm nghìn để con trai của trưởng thôn xây mới lại. Nhà mình lấy đâu ra nhiều tiền như thế chứ, hơn nữa xây nhà cũng không cần đến ngần ấy tiền, rõ ràng là họ bắt nạt người khác. Mẹ không đồng ý nên từ tháng trước, họ đã định phá nhà mình rồi, ông bà ngoại con đến ngăn cản thì bị họ đánh cho nhập viện luôn, mãi mấy hôm trước mới được ra viện đấy”.Ngô Bình tức đến mức run rẩy, thù mới hận cũ dồn đến một lúc, mắt anh loé lên tia lạnh lẽo rồi mắng nhiếc: “Lũ khốn nạn!”Ngày xưa, khi bố anh bị tai nạn qua đời, trưởng thôn còn phối hợp với nhà của Tống Thế Kim để chèn ép nhà anh. Hơn nữa, ông ta còn tham lam và phạm pháp, ỷ nhà mình đông anh em nên rất hống hách, coi trời bằng vung, ai gặp cũng phải sợ.Lúc này, Đường Tử Di cũng bước tới rồi mỉm cười nói: “Cháu chào bác ạ, cháu là Đường Tử Di, là bạn của Ngô Bình!”Trương Lệ lâp tức chuyển tầm nhìn sang Đường Tử Di rồi mừng thầm, cô gái này xinh quá!“Tiểu Bình, bạn gái con đây à? Mau giới thiệu cho mẹ đi!”Ngô Bình biết mẹ mình hiểu lầm nên vội giải thích: “Mẹ ơi, đây là bạn con, chứ không phải người yêu đâu”.Trương Lệ có vẻ hơi thất vọng rồi lẩm bẩm: “Xinh thế này mà không phải bạn gái thì tiếc quá!”Sau đó, bà lại mỉm cười hỏi: “Cháu gái, cháu có bạn trai chưa?”Ngô Bình bó tay, đành nói: “Mẹ, chúng ta vào nhà đã”.Sau khi bọn họ vào nhà, Ngô Bình thấy trong sân bày kín các chậu hoa, đang đúng mùa hoa nở nên thơm ngào ngạt, từng ngóc ngách trong nhà đều được quét dọn sạch sẽ, tất cả đều là công của Trương Lệ.Sau khi chuyện trò vài câu với Đường Tử Di, Trương Lệ vội vàng đi nấu cơm.Nên chỉ còn Ngô Bình và Đường Tử Di ở trong nhà.Cô ấy nhìn Ngô Bình rồi chợt hỏi: “Tôi nhìn ra anh là cao thủ võ lâm rồi đấy nhé”.Ngô Bình ngạc nhiên nói: “Cái gì? Tôi là cao thủ á?”Đường Tử Di gật đầu: “Trước đó, anh xử lý đám lưu manh ở trạm xe còn thuần thục hơn cả vệ sĩ của ông tôi. Rồi còn chuyện ban nãy nữa, chắc không phải do con ma trên cây đâu, mà là anh đã giở trò gì đó, có đúng không?”Ngô Bình ngạc nhiên nhìn Đường Tử Di, khả năng quan sát của cô ấy rất tốt: “Cô có thể nhận ra những điều đó chứng tỏ cũng không phải người đơn giản, nói đi, cô rốt cuộc là ai? Tại sao lại đi theo tôi?”Đường Tử Di thở dài một hơi rồi nói: “Tôi là một người phiền phức, cực phiền luôn”.Ngô Bình nhìn cô ấy rồi nói: “Cô nói vậy là sao? Tôi không hiểu”.Đường Tử Di: “Hôm này là ngày cưới của tôi đấy, nhưng chú rể không phải người tôi thích, vì thế tôi đã trốn đi”.