Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 10

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 10Trương Lệ xua tay, “Không sao, đau dạ dày, bệnh cũ thôi”.Ngô Bình không yên lòng, bèn dùng năng lực nhìn thấu vạn vật để kiểm tra. Vừa xem thử, anh lập tức kinh ngạc, không ngờ có tế bào ung thư ở môn vị dạ dày của Trương Lệ!Tuy rất sốc nhưng anh không quá sợ hãi, y thuật hiện giờ của anh đủ để chữa trị ung thư dạ dày!Nhưng anh không nói cho Trương Lệ biết chuyện này, chỉ bảo rằng, “Mẹ à, con có học đôi chút y thuật trong tù, lát nữa sẽ chữa cho mẹ ạ”.Trương Lệ cười đáp, “Ừ”.Chờ Trương Lệ xong việc, Ngô Bình bắt đầu điều trị cho bà. Anh châm cứu trước, sau đó lái xe điện đến nhà thuốc để mua vài gói thuốc về sắc.Ung thư cần điều trị từ từ, ngoài châm cứu ra buộc phải uống thuốc. Bên cạnh đó, anh còn phải dùng chân khí để đả thông kinh mạch cho Trương Lệ.Anh dốc hết sức để trị liệu, chớp mắt một cái đã đến xế chiều.Vừa cho Trương Lệ uống thuốc xong thì bên ngoài đột nhiên có tiếng người ồn ào, Ngô Bình vội mở cửa ra xem.Anh thấy đám người ban sáng lại xuất hiện, bọn họ dám tiếp tục phá dỡ tường nhà anh! Thấy Ngô Bình ló ra xem, đám người ấy còn hung dữ trợn mắt nhìn anh như thể đang muốn nói rằng, cậu ngoan ngoãn một tí đi, không là không xong với chúng tôi đâu!Ngô Bình khoanh tay, lạnh lùng cất lời, “Tôi đã bảo rồi, cây hoè này rất linh, đó là bảo gia tiên của chúng tôi. Dám dỡ nhà của chúng tôi, cẩn thận kẻo cây hoè tiên này gây rắc rối cho các người đấy”.Nghe anh nói vậy, bọn họ đều thấp thỏm trong lòng. Nên biết rằng đám Mãn Tòng Hổ còn đang nằm viện, đến giờ vẫn chưa trở lại trạng thái bình thường.Nhưng nghĩ tái nghĩ hồi, họ lại cảm thấy Ngô Bình chỉ đang hù doạ thôi. Bảo gia tiên thì bọn họ biết, chứ làm gì có hoè tiên kia chứ, rõ ràng là nói vớ vẩn!Thế là đám người nọ phớt lờ Ngô Bình, tiếp tục dỡ tường nhà anh. Một người trong số họ vừa đập búa xuống thì bỗng dưng kêu “á” lên, toàn thân co giật, còn sùi bọt mép, triệu chứng giống hệt Mãn Tòng Hổ trước đó.Ngô Bình lắc đầu nói, “Thấy chưa, cây hoè tiên nhà chúng tôi lại thể hiện uy lực rồi, các người còn không mau đưa anh ta đến bệnh viện?”Bọn họ vừa hoảng hốt vừa sợ hãi, vứt luôn dụng cụ, kéo người kia chạy đến bệnh viện. Đến rất nhanh, mà đi còn nhanh hơn!Hàng xóm xung quanh đến hóng chuyện đều hiếu kỳ vô cùng. Không lẽ cây hoè tiên ấy linh nghiệm thật ư? Chẳng bao lâu sau, bỗng có người mang bát hương ra quỳ lạy trước cây hoè, miệng còn lẩm bẩm khấn cầu gì đó.Ngô Bình cũng mặc kệ họ. Đến tối, anh tiếp tục trị liệu cho mẹ, cho bà uống bát thuốc sắc rồi vào phòng nghỉ ngơi.Đường Tử Di mới sáng sớm đã chạy về phòng, chẳng biết đang làm gì, Ngô Bình cũng lười bận tâm đ ến đối phương.Ngô Mi đang làm bài tập trong phòng đọc sách. Thành tích của Ngô Mi rất tốt, học ở trường trung học số một của huyện với đầy ắp nhân tài, mà cô bé vẫn vững vàng ở tốp hai mươi, giỏi hơn Ngô Bình ngày xưa nhiều.

Chương 10

Trương Lệ xua tay, “Không sao, đau dạ dày, bệnh cũ thôi”.

Ngô Bình không yên lòng, bèn dùng năng lực nhìn thấu vạn vật để kiểm tra. Vừa xem thử, anh lập tức kinh ngạc, không ngờ có tế bào ung thư ở môn vị dạ dày của Trương Lệ!

Tuy rất sốc nhưng anh không quá sợ hãi, y thuật hiện giờ của anh đủ để chữa trị ung thư dạ dày!

Nhưng anh không nói cho Trương Lệ biết chuyện này, chỉ bảo rằng, “Mẹ à, con có học đôi chút y thuật trong tù, lát nữa sẽ chữa cho mẹ ạ”.

Trương Lệ cười đáp, “Ừ”.

Chờ Trương Lệ xong việc, Ngô Bình bắt đầu điều trị cho bà. Anh châm cứu trước, sau đó lái xe điện đến nhà thuốc để mua vài gói thuốc về sắc.

Ung thư cần điều trị từ từ, ngoài châm cứu ra buộc phải uống thuốc. Bên cạnh đó, anh còn phải dùng chân khí để đả thông kinh mạch cho Trương Lệ.

Anh dốc hết sức để trị liệu, chớp mắt một cái đã đến xế chiều.

Vừa cho Trương Lệ uống thuốc xong thì bên ngoài đột nhiên có tiếng người ồn ào, Ngô Bình vội mở cửa ra xem.

Anh thấy đám người ban sáng lại xuất hiện, bọn họ dám tiếp tục phá dỡ tường nhà anh! Thấy Ngô Bình ló ra xem, đám người ấy còn hung dữ trợn mắt nhìn anh như thể đang muốn nói rằng, cậu ngoan ngoãn một tí đi, không là không xong với chúng tôi đâu!

Ngô Bình khoanh tay, lạnh lùng cất lời, “Tôi đã bảo rồi, cây hoè này rất linh, đó là bảo gia tiên của chúng tôi. Dám dỡ nhà của chúng tôi, cẩn thận kẻo cây hoè tiên này gây rắc rối cho các người đấy”.

Nghe anh nói vậy, bọn họ đều thấp thỏm trong lòng. Nên biết rằng đám Mãn Tòng Hổ còn đang nằm viện, đến giờ vẫn chưa trở lại trạng thái bình thường.

Nhưng nghĩ tái nghĩ hồi, họ lại cảm thấy Ngô Bình chỉ đang hù doạ thôi. Bảo gia tiên thì bọn họ biết, chứ làm gì có hoè tiên kia chứ, rõ ràng là nói vớ vẩn!

Thế là đám người nọ phớt lờ Ngô Bình, tiếp tục dỡ tường nhà anh. Một người trong số họ vừa đập búa xuống thì bỗng dưng kêu “á” lên, toàn thân co giật, còn sùi bọt mép, triệu chứng giống hệt Mãn Tòng Hổ trước đó.

Ngô Bình lắc đầu nói, “Thấy chưa, cây hoè tiên nhà chúng tôi lại thể hiện uy lực rồi, các người còn không mau đưa anh ta đến bệnh viện?”

Bọn họ vừa hoảng hốt vừa sợ hãi, vứt luôn dụng cụ, kéo người kia chạy đến bệnh viện. Đến rất nhanh, mà đi còn nhanh hơn!

Hàng xóm xung quanh đến hóng chuyện đều hiếu kỳ vô cùng. Không lẽ cây hoè tiên ấy linh nghiệm thật ư? Chẳng bao lâu sau, bỗng có người mang bát hương ra quỳ lạy trước cây hoè, miệng còn lẩm bẩm khấn cầu gì đó.

Ngô Bình cũng mặc kệ họ. Đến tối, anh tiếp tục trị liệu cho mẹ, cho bà uống bát thuốc sắc rồi vào phòng nghỉ ngơi.

Đường Tử Di mới sáng sớm đã chạy về phòng, chẳng biết đang làm gì, Ngô Bình cũng lười bận tâm đ ến đối phương.

Ngô Mi đang làm bài tập trong phòng đọc sách. Thành tích của Ngô Mi rất tốt, học ở trường trung học số một của huyện với đầy ắp nhân tài, mà cô bé vẫn vững vàng ở tốp hai mươi, giỏi hơn Ngô Bình ngày xưa nhiều.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 10Trương Lệ xua tay, “Không sao, đau dạ dày, bệnh cũ thôi”.Ngô Bình không yên lòng, bèn dùng năng lực nhìn thấu vạn vật để kiểm tra. Vừa xem thử, anh lập tức kinh ngạc, không ngờ có tế bào ung thư ở môn vị dạ dày của Trương Lệ!Tuy rất sốc nhưng anh không quá sợ hãi, y thuật hiện giờ của anh đủ để chữa trị ung thư dạ dày!Nhưng anh không nói cho Trương Lệ biết chuyện này, chỉ bảo rằng, “Mẹ à, con có học đôi chút y thuật trong tù, lát nữa sẽ chữa cho mẹ ạ”.Trương Lệ cười đáp, “Ừ”.Chờ Trương Lệ xong việc, Ngô Bình bắt đầu điều trị cho bà. Anh châm cứu trước, sau đó lái xe điện đến nhà thuốc để mua vài gói thuốc về sắc.Ung thư cần điều trị từ từ, ngoài châm cứu ra buộc phải uống thuốc. Bên cạnh đó, anh còn phải dùng chân khí để đả thông kinh mạch cho Trương Lệ.Anh dốc hết sức để trị liệu, chớp mắt một cái đã đến xế chiều.Vừa cho Trương Lệ uống thuốc xong thì bên ngoài đột nhiên có tiếng người ồn ào, Ngô Bình vội mở cửa ra xem.Anh thấy đám người ban sáng lại xuất hiện, bọn họ dám tiếp tục phá dỡ tường nhà anh! Thấy Ngô Bình ló ra xem, đám người ấy còn hung dữ trợn mắt nhìn anh như thể đang muốn nói rằng, cậu ngoan ngoãn một tí đi, không là không xong với chúng tôi đâu!Ngô Bình khoanh tay, lạnh lùng cất lời, “Tôi đã bảo rồi, cây hoè này rất linh, đó là bảo gia tiên của chúng tôi. Dám dỡ nhà của chúng tôi, cẩn thận kẻo cây hoè tiên này gây rắc rối cho các người đấy”.Nghe anh nói vậy, bọn họ đều thấp thỏm trong lòng. Nên biết rằng đám Mãn Tòng Hổ còn đang nằm viện, đến giờ vẫn chưa trở lại trạng thái bình thường.Nhưng nghĩ tái nghĩ hồi, họ lại cảm thấy Ngô Bình chỉ đang hù doạ thôi. Bảo gia tiên thì bọn họ biết, chứ làm gì có hoè tiên kia chứ, rõ ràng là nói vớ vẩn!Thế là đám người nọ phớt lờ Ngô Bình, tiếp tục dỡ tường nhà anh. Một người trong số họ vừa đập búa xuống thì bỗng dưng kêu “á” lên, toàn thân co giật, còn sùi bọt mép, triệu chứng giống hệt Mãn Tòng Hổ trước đó.Ngô Bình lắc đầu nói, “Thấy chưa, cây hoè tiên nhà chúng tôi lại thể hiện uy lực rồi, các người còn không mau đưa anh ta đến bệnh viện?”Bọn họ vừa hoảng hốt vừa sợ hãi, vứt luôn dụng cụ, kéo người kia chạy đến bệnh viện. Đến rất nhanh, mà đi còn nhanh hơn!Hàng xóm xung quanh đến hóng chuyện đều hiếu kỳ vô cùng. Không lẽ cây hoè tiên ấy linh nghiệm thật ư? Chẳng bao lâu sau, bỗng có người mang bát hương ra quỳ lạy trước cây hoè, miệng còn lẩm bẩm khấn cầu gì đó.Ngô Bình cũng mặc kệ họ. Đến tối, anh tiếp tục trị liệu cho mẹ, cho bà uống bát thuốc sắc rồi vào phòng nghỉ ngơi.Đường Tử Di mới sáng sớm đã chạy về phòng, chẳng biết đang làm gì, Ngô Bình cũng lười bận tâm đ ến đối phương.Ngô Mi đang làm bài tập trong phòng đọc sách. Thành tích của Ngô Mi rất tốt, học ở trường trung học số một của huyện với đầy ắp nhân tài, mà cô bé vẫn vững vàng ở tốp hai mươi, giỏi hơn Ngô Bình ngày xưa nhiều.

Chương 10