Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 39

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 39Trước đó anh đã yêu cầu Lư Tuấn Phi tìm hai mươi công nhân, còn yêu cầu họ mang theo dụng cụ khai quật để đào cái bình dưới đất kia lên.Lư Chấn Sơn đáp: “Họ sắp tới rồi!”Ngô Bình gật đầu, tiếp tục vẽ bùa. Không lâu sau anh đã hoàn thành hai mươi lá bùa. Lúc này mặt Ngô Bình đã trắng nhợt, hoá ra việc vẽ bùa hao tổn rất nhiều tinh lực. Ngô Bình còn một lúc vẽ nhiều bùa như vậy nên đã kiệt sức.“Cậu không sao chứ?”, Lư Tuấn Phi vội vã hỏi.Ngô Bình xua tay đáp: “Không sao, mình nghỉ ngơi một lát là ổn thôi”.Nhân lúc công nhân chưa tới, Ngô Bình hỏi: “Chú Lư, nhà họ Lư các chú có từng đắc tội với nhân vật lợi hại nào không?”Lư Chấn Sơn cười khổ đáp: “Làm ăn khó tránh đắc tội với người khác, nhưng mâu thuẫn không quá lớn”.Ngô Bình hỏi tiếp: “Vậy chú có từng tiếp xúc với ai biết dùng tà thuật không?”Lư Chấn Sơn suy nghĩ một hồi rồi đáp: “Không, trước kia chú không tin những thứ này. Sau này biệt thự Thái Khang xảy ra chuyện, chú đã tìm không ít cao nhân, tiêu tốn không ít tiền của nhưng không ai giải quyết được vấn đề này”.Nói đến đây, Lư Chấn Sơn lập tức nói: “Tiểu Ngô, cháu yên tâm. Cháu giúp đỡ chú như vậy, chú chắc chắn sẽ không bạc đãi cháu”.Ngô Bình xua tay đáp: “Việc nhỏ thôi mà, Tuấn Phi là anh em của cháu. Cháu giúp cậu ấy là điều đương nhiên”.Đúng lúc này thì công nhân tới. Ngô Bình bảo Lư Tuấn Phi phát hai mươi lá bùa cho họ, bảo họ để nó trước ngực.Sau đó, anh lại vẽ thêm hai lá bùa nữa cho Lư Tuấn Phi và Lư Chấn Sơn.Loại bùa này có tác dụng hộ thần, bảo vệ hồn thể không bị tà khí xâm nhập.Đoàn người có bùa bảo vệ, lập tức bắt tay vào việc. Thứ đầu tiên cần khai quật là cái bình lớn ở biệt thự trên đỉnh núi, bên trong chiếc bình đó đựng xương cốt của Quỷ Mẫu.Đoàn người đi lên đ ỉnh núi, dùng máy móc thăm dò còn Ngô Bình đứng ở phía xa canh chừng. Lúc này Lư Tuấn Phi bước tới, thái độ của anh ấy đối với Ngô Bình đã thay đổi rõ rệt, không còn gọi Ngô Bình như trước mà chuyển sang gọi là “anh Bình”. Ngô Bình cũng không hề khách sáo mà nhận là “anh” luôn.“Anh, hôm qua em đã nói chuyện với Đường Tử Di rồi, nhà họ Đường đồng ý hợp tác với nhà họ Lư. Họ sẽ rót vốn hai tỷ tệ, đồng thời sẽ dùng mạng lưới quan hệ của họ giúp nhà họ Lư khởi động lại dự án biệt thự Thái Khang”.Ngô Bình đáp: “Được đấy, chỉ cần dự án này được lên sàn trở lại, nhà cậu không chỉ trả được nợ mà còn kiếm được một khoản lớn”.Lư Tuấn Phi nói bằng giọng đầy cảm kích: “Em đâu có ngờ rằng anh Bình của em lại là một cao nhân cơ chứ!”

Chương 39

Trước đó anh đã yêu cầu Lư Tuấn Phi tìm hai mươi công nhân, còn yêu cầu họ mang theo dụng cụ khai quật để đào cái bình dưới đất kia lên.

Lư Chấn Sơn đáp: “Họ sắp tới rồi!”

Ngô Bình gật đầu, tiếp tục vẽ bùa. Không lâu sau anh đã hoàn thành hai mươi lá bùa. Lúc này mặt Ngô Bình đã trắng nhợt, hoá ra việc vẽ bùa hao tổn rất nhiều tinh lực. Ngô Bình còn một lúc vẽ nhiều bùa như vậy nên đã kiệt sức.

“Cậu không sao chứ?”, Lư Tuấn Phi vội vã hỏi.

Ngô Bình xua tay đáp: “Không sao, mình nghỉ ngơi một lát là ổn thôi”.

Nhân lúc công nhân chưa tới, Ngô Bình hỏi: “Chú Lư, nhà họ Lư các chú có từng đắc tội với nhân vật lợi hại nào không?”

Lư Chấn Sơn cười khổ đáp: “Làm ăn khó tránh đắc tội với người khác, nhưng mâu thuẫn không quá lớn”.

Ngô Bình hỏi tiếp: “Vậy chú có từng tiếp xúc với ai biết dùng tà thuật không?”

Lư Chấn Sơn suy nghĩ một hồi rồi đáp: “Không, trước kia chú không tin những thứ này. Sau này biệt thự Thái Khang xảy ra chuyện, chú đã tìm không ít cao nhân, tiêu tốn không ít tiền của nhưng không ai giải quyết được vấn đề này”.

Nói đến đây, Lư Chấn Sơn lập tức nói: “Tiểu Ngô, cháu yên tâm. Cháu giúp đỡ chú như vậy, chú chắc chắn sẽ không bạc đãi cháu”.

Ngô Bình xua tay đáp: “Việc nhỏ thôi mà, Tuấn Phi là anh em của cháu. Cháu giúp cậu ấy là điều đương nhiên”.

Đúng lúc này thì công nhân tới. Ngô Bình bảo Lư Tuấn Phi phát hai mươi lá bùa cho họ, bảo họ để nó trước ngực.

Sau đó, anh lại vẽ thêm hai lá bùa nữa cho Lư Tuấn Phi và Lư Chấn Sơn.

Loại bùa này có tác dụng hộ thần, bảo vệ hồn thể không bị tà khí xâm nhập.

Đoàn người có bùa bảo vệ, lập tức bắt tay vào việc. Thứ đầu tiên cần khai quật là cái bình lớn ở biệt thự trên đỉnh núi, bên trong chiếc bình đó đựng xương cốt của Quỷ Mẫu.

Đoàn người đi lên đ ỉnh núi, dùng máy móc thăm dò còn Ngô Bình đứng ở phía xa canh chừng. Lúc này Lư Tuấn Phi bước tới, thái độ của anh ấy đối với Ngô Bình đã thay đổi rõ rệt, không còn gọi Ngô Bình như trước mà chuyển sang gọi là “anh Bình”. Ngô Bình cũng không hề khách sáo mà nhận là “anh” luôn.

“Anh, hôm qua em đã nói chuyện với Đường Tử Di rồi, nhà họ Đường đồng ý hợp tác với nhà họ Lư. Họ sẽ rót vốn hai tỷ tệ, đồng thời sẽ dùng mạng lưới quan hệ của họ giúp nhà họ Lư khởi động lại dự án biệt thự Thái Khang”.

Ngô Bình đáp: “Được đấy, chỉ cần dự án này được lên sàn trở lại, nhà cậu không chỉ trả được nợ mà còn kiếm được một khoản lớn”.

Lư Tuấn Phi nói bằng giọng đầy cảm kích: “Em đâu có ngờ rằng anh Bình của em lại là một cao nhân cơ chứ!”

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 39Trước đó anh đã yêu cầu Lư Tuấn Phi tìm hai mươi công nhân, còn yêu cầu họ mang theo dụng cụ khai quật để đào cái bình dưới đất kia lên.Lư Chấn Sơn đáp: “Họ sắp tới rồi!”Ngô Bình gật đầu, tiếp tục vẽ bùa. Không lâu sau anh đã hoàn thành hai mươi lá bùa. Lúc này mặt Ngô Bình đã trắng nhợt, hoá ra việc vẽ bùa hao tổn rất nhiều tinh lực. Ngô Bình còn một lúc vẽ nhiều bùa như vậy nên đã kiệt sức.“Cậu không sao chứ?”, Lư Tuấn Phi vội vã hỏi.Ngô Bình xua tay đáp: “Không sao, mình nghỉ ngơi một lát là ổn thôi”.Nhân lúc công nhân chưa tới, Ngô Bình hỏi: “Chú Lư, nhà họ Lư các chú có từng đắc tội với nhân vật lợi hại nào không?”Lư Chấn Sơn cười khổ đáp: “Làm ăn khó tránh đắc tội với người khác, nhưng mâu thuẫn không quá lớn”.Ngô Bình hỏi tiếp: “Vậy chú có từng tiếp xúc với ai biết dùng tà thuật không?”Lư Chấn Sơn suy nghĩ một hồi rồi đáp: “Không, trước kia chú không tin những thứ này. Sau này biệt thự Thái Khang xảy ra chuyện, chú đã tìm không ít cao nhân, tiêu tốn không ít tiền của nhưng không ai giải quyết được vấn đề này”.Nói đến đây, Lư Chấn Sơn lập tức nói: “Tiểu Ngô, cháu yên tâm. Cháu giúp đỡ chú như vậy, chú chắc chắn sẽ không bạc đãi cháu”.Ngô Bình xua tay đáp: “Việc nhỏ thôi mà, Tuấn Phi là anh em của cháu. Cháu giúp cậu ấy là điều đương nhiên”.Đúng lúc này thì công nhân tới. Ngô Bình bảo Lư Tuấn Phi phát hai mươi lá bùa cho họ, bảo họ để nó trước ngực.Sau đó, anh lại vẽ thêm hai lá bùa nữa cho Lư Tuấn Phi và Lư Chấn Sơn.Loại bùa này có tác dụng hộ thần, bảo vệ hồn thể không bị tà khí xâm nhập.Đoàn người có bùa bảo vệ, lập tức bắt tay vào việc. Thứ đầu tiên cần khai quật là cái bình lớn ở biệt thự trên đỉnh núi, bên trong chiếc bình đó đựng xương cốt của Quỷ Mẫu.Đoàn người đi lên đ ỉnh núi, dùng máy móc thăm dò còn Ngô Bình đứng ở phía xa canh chừng. Lúc này Lư Tuấn Phi bước tới, thái độ của anh ấy đối với Ngô Bình đã thay đổi rõ rệt, không còn gọi Ngô Bình như trước mà chuyển sang gọi là “anh Bình”. Ngô Bình cũng không hề khách sáo mà nhận là “anh” luôn.“Anh, hôm qua em đã nói chuyện với Đường Tử Di rồi, nhà họ Đường đồng ý hợp tác với nhà họ Lư. Họ sẽ rót vốn hai tỷ tệ, đồng thời sẽ dùng mạng lưới quan hệ của họ giúp nhà họ Lư khởi động lại dự án biệt thự Thái Khang”.Ngô Bình đáp: “Được đấy, chỉ cần dự án này được lên sàn trở lại, nhà cậu không chỉ trả được nợ mà còn kiếm được một khoản lớn”.Lư Tuấn Phi nói bằng giọng đầy cảm kích: “Em đâu có ngờ rằng anh Bình của em lại là một cao nhân cơ chứ!”

Chương 39