Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 41
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 41Ngô Bình cũng mặc kệ họ, tiếp tục trị liệu cho mẹ và đả thông kinh lạc cho Tiểu Mi. Lúc anh làm xong mọi chuyện thì đã hơn một giờ sáng.Một lát sau, thấy tiếng dập đầu của hai kẻ ngoài kia quá ồn ào, anh bèn ra đó, bảo rằng hoè tiên đã tha thứ cho họ, họ có thể về rồi.Hai người họ như được đại xá, cảm ơn rối rít rồi rời đi. Kể từ đó, họ rất tôn kính nhà họ Ngô, không dám gây sự nữa.Ngô Bình đã vất vả cả ngày, mệt mỏi vô cùng, thậm chí còn chưa tập quyền thì đã ngủ thiếp đi.Anh bị một cú điện thoại đánh thức, là hiệu trưởng trường Trung học Số 1 của huyện gọi đến. Hiệu trưởng rất khách sáo, đầu tiên là khen ngợi Ngô Mi thông minh và học giỏi, sau đó thì hy vọng rằng Ngô Mi có thể vào lớp tăng cường tốt nhất của trường Số 1.Lớp tăng cường chỉ có hai mươi học sinh, do các giáo viên giỏi nhất của trường Số 1 phụ trách. Học sinh được vào lớp tăng cường đều có hy vọng thi vào năm trường đại học tốt nhất cả nước.Ngô Bình tỏ ý cảm ơn, nói rằng mấy ngày nay Ngô Mi không khoẻ, một thời gian nữa mới có thể quay về trường. Hiệu trưởng vội vàng nói không sao, khi nào đến trường cũng được.Vừa cúp điện thoại, Ngô Bình ngửi thấy mùi cơm. Anh nhìn đồng hồ, không ngờ đã mười hai giờ trưa rồi.“Anh ơi, ăn cơm thôi ạ”, Ngô Mi gọi vọng vào từ ngoài cửa.“Anh ra ngay”, Ngô Bình vội thay đồ và đi ra phòng khách.Quả nhiên Ngô Mi không đi học. Có điều cô bé không hề lãng phí thời gian, từ sáu giờ sáng đã thức dậy luyện đề, đến giờ đã làm xong sáu đề thi toán quốc gia.“Anh này, em làm xong mấy bộ đề thi thử rồi”, Ngô Mi nói, vẻ mặt hơi kỳ lạ.Ngô Bình hỏi, “Sao rồi, thành tích ổn chứ?”Ngô Mi đáp, “Đề thi tối đa là một trăm điểm. Đề đầu tiên em làm được bảy mươi hai điểm, sau đó điểm tăng dần lên, đến đề thứ năm thì em đạt điểm tối đa, đề thứ sáu cũng thế ạ”.Ngô Bình mừng rỡ, “Thật ư? Giỏi lắm, tiếp tục cố gắng nhé”.Ngô Mi chợt hỏi, “Anh có dự định gì chưa ạ?”Bị em gái hỏi như vậy khiến Ngô Bình ngây ra một lúc. Anh thật sự chưa có dự định gì đặc biệt, ngẫm nghĩ giây lát rồi đáp, “Em thấy anh làm bác sĩ có được không?”“Được chứ ạ!”, Ngô Mi vội vã gật đầu, “Chắc chắn anh sẽ trở thành bác sĩ ưu tú nhất”.Nghe xong câu hỏi của Ngô Mi, Ngô Bình mới bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ về tương lai của mình. Bản thân anh tuy có võ công cao siêu, nhưng võ thì chẳng kiếm ăn được, còn y thuật thì có thể chữa bệnh cứu người, nuôi gia đình.Nhưng nếu muốn hành nghề y thì anh phải có chứng chỉ y tế, chứng chỉ này yêu cầu phải có bằng cử nhân trở lên và hơn một năm kinh nghiệm thực tập.Nhưng anh cũng không vội, có thể lên kế hoạch lâu dài.Ăn cơm xong, Ngô Bình nói với người nhà một tiếng rồi lại ra ngoài. Chuyến đi này, anh phải đến vùng khác.
Chương 41
Ngô Bình cũng mặc kệ họ, tiếp tục trị liệu cho mẹ và đả thông kinh lạc cho Tiểu Mi. Lúc anh làm xong mọi chuyện thì đã hơn một giờ sáng.
Một lát sau, thấy tiếng dập đầu của hai kẻ ngoài kia quá ồn ào, anh bèn ra đó, bảo rằng hoè tiên đã tha thứ cho họ, họ có thể về rồi.
Hai người họ như được đại xá, cảm ơn rối rít rồi rời đi. Kể từ đó, họ rất tôn kính nhà họ Ngô, không dám gây sự nữa.
Ngô Bình đã vất vả cả ngày, mệt mỏi vô cùng, thậm chí còn chưa tập quyền thì đã ngủ thiếp đi.
Anh bị một cú điện thoại đánh thức, là hiệu trưởng trường Trung học Số 1 của huyện gọi đến. Hiệu trưởng rất khách sáo, đầu tiên là khen ngợi Ngô Mi thông minh và học giỏi, sau đó thì hy vọng rằng Ngô Mi có thể vào lớp tăng cường tốt nhất của trường Số 1.
Lớp tăng cường chỉ có hai mươi học sinh, do các giáo viên giỏi nhất của trường Số 1 phụ trách. Học sinh được vào lớp tăng cường đều có hy vọng thi vào năm trường đại học tốt nhất cả nước.
Ngô Bình tỏ ý cảm ơn, nói rằng mấy ngày nay Ngô Mi không khoẻ, một thời gian nữa mới có thể quay về trường. Hiệu trưởng vội vàng nói không sao, khi nào đến trường cũng được.
Vừa cúp điện thoại, Ngô Bình ngửi thấy mùi cơm. Anh nhìn đồng hồ, không ngờ đã mười hai giờ trưa rồi.
“Anh ơi, ăn cơm thôi ạ”, Ngô Mi gọi vọng vào từ ngoài cửa.
“Anh ra ngay”, Ngô Bình vội thay đồ và đi ra phòng khách.
Quả nhiên Ngô Mi không đi học. Có điều cô bé không hề lãng phí thời gian, từ sáu giờ sáng đã thức dậy luyện đề, đến giờ đã làm xong sáu đề thi toán quốc gia.
“Anh này, em làm xong mấy bộ đề thi thử rồi”, Ngô Mi nói, vẻ mặt hơi kỳ lạ.
Ngô Bình hỏi, “Sao rồi, thành tích ổn chứ?”
Ngô Mi đáp, “Đề thi tối đa là một trăm điểm. Đề đầu tiên em làm được bảy mươi hai điểm, sau đó điểm tăng dần lên, đến đề thứ năm thì em đạt điểm tối đa, đề thứ sáu cũng thế ạ”.
Ngô Bình mừng rỡ, “Thật ư? Giỏi lắm, tiếp tục cố gắng nhé”.
Ngô Mi chợt hỏi, “Anh có dự định gì chưa ạ?”
Bị em gái hỏi như vậy khiến Ngô Bình ngây ra một lúc. Anh thật sự chưa có dự định gì đặc biệt, ngẫm nghĩ giây lát rồi đáp, “Em thấy anh làm bác sĩ có được không?”
“Được chứ ạ!”, Ngô Mi vội vã gật đầu, “Chắc chắn anh sẽ trở thành bác sĩ ưu tú nhất”.
Nghe xong câu hỏi của Ngô Mi, Ngô Bình mới bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ về tương lai của mình. Bản thân anh tuy có võ công cao siêu, nhưng võ thì chẳng kiếm ăn được, còn y thuật thì có thể chữa bệnh cứu người, nuôi gia đình.
Nhưng nếu muốn hành nghề y thì anh phải có chứng chỉ y tế, chứng chỉ này yêu cầu phải có bằng cử nhân trở lên và hơn một năm kinh nghiệm thực tập.
Nhưng anh cũng không vội, có thể lên kế hoạch lâu dài.
Ăn cơm xong, Ngô Bình nói với người nhà một tiếng rồi lại ra ngoài. Chuyến đi này, anh phải đến vùng khác.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 41Ngô Bình cũng mặc kệ họ, tiếp tục trị liệu cho mẹ và đả thông kinh lạc cho Tiểu Mi. Lúc anh làm xong mọi chuyện thì đã hơn một giờ sáng.Một lát sau, thấy tiếng dập đầu của hai kẻ ngoài kia quá ồn ào, anh bèn ra đó, bảo rằng hoè tiên đã tha thứ cho họ, họ có thể về rồi.Hai người họ như được đại xá, cảm ơn rối rít rồi rời đi. Kể từ đó, họ rất tôn kính nhà họ Ngô, không dám gây sự nữa.Ngô Bình đã vất vả cả ngày, mệt mỏi vô cùng, thậm chí còn chưa tập quyền thì đã ngủ thiếp đi.Anh bị một cú điện thoại đánh thức, là hiệu trưởng trường Trung học Số 1 của huyện gọi đến. Hiệu trưởng rất khách sáo, đầu tiên là khen ngợi Ngô Mi thông minh và học giỏi, sau đó thì hy vọng rằng Ngô Mi có thể vào lớp tăng cường tốt nhất của trường Số 1.Lớp tăng cường chỉ có hai mươi học sinh, do các giáo viên giỏi nhất của trường Số 1 phụ trách. Học sinh được vào lớp tăng cường đều có hy vọng thi vào năm trường đại học tốt nhất cả nước.Ngô Bình tỏ ý cảm ơn, nói rằng mấy ngày nay Ngô Mi không khoẻ, một thời gian nữa mới có thể quay về trường. Hiệu trưởng vội vàng nói không sao, khi nào đến trường cũng được.Vừa cúp điện thoại, Ngô Bình ngửi thấy mùi cơm. Anh nhìn đồng hồ, không ngờ đã mười hai giờ trưa rồi.“Anh ơi, ăn cơm thôi ạ”, Ngô Mi gọi vọng vào từ ngoài cửa.“Anh ra ngay”, Ngô Bình vội thay đồ và đi ra phòng khách.Quả nhiên Ngô Mi không đi học. Có điều cô bé không hề lãng phí thời gian, từ sáu giờ sáng đã thức dậy luyện đề, đến giờ đã làm xong sáu đề thi toán quốc gia.“Anh này, em làm xong mấy bộ đề thi thử rồi”, Ngô Mi nói, vẻ mặt hơi kỳ lạ.Ngô Bình hỏi, “Sao rồi, thành tích ổn chứ?”Ngô Mi đáp, “Đề thi tối đa là một trăm điểm. Đề đầu tiên em làm được bảy mươi hai điểm, sau đó điểm tăng dần lên, đến đề thứ năm thì em đạt điểm tối đa, đề thứ sáu cũng thế ạ”.Ngô Bình mừng rỡ, “Thật ư? Giỏi lắm, tiếp tục cố gắng nhé”.Ngô Mi chợt hỏi, “Anh có dự định gì chưa ạ?”Bị em gái hỏi như vậy khiến Ngô Bình ngây ra một lúc. Anh thật sự chưa có dự định gì đặc biệt, ngẫm nghĩ giây lát rồi đáp, “Em thấy anh làm bác sĩ có được không?”“Được chứ ạ!”, Ngô Mi vội vã gật đầu, “Chắc chắn anh sẽ trở thành bác sĩ ưu tú nhất”.Nghe xong câu hỏi của Ngô Mi, Ngô Bình mới bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ về tương lai của mình. Bản thân anh tuy có võ công cao siêu, nhưng võ thì chẳng kiếm ăn được, còn y thuật thì có thể chữa bệnh cứu người, nuôi gia đình.Nhưng nếu muốn hành nghề y thì anh phải có chứng chỉ y tế, chứng chỉ này yêu cầu phải có bằng cử nhân trở lên và hơn một năm kinh nghiệm thực tập.Nhưng anh cũng không vội, có thể lên kế hoạch lâu dài.Ăn cơm xong, Ngô Bình nói với người nhà một tiếng rồi lại ra ngoài. Chuyến đi này, anh phải đến vùng khác.