Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 45
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 45Ông cụ nắm chặt tay Ngô Bình, “Cậu trai à, cảm ơn cậu, cậu đã cứu mạng tôi”.Ngô Bình đáp, “Chuyện nhỏ thôi, ông không cần khách sáo đâu. Ông nghỉ ngơi nhé. Nếu không còn chuyện gì thì tôi xin phép đi trước”.“Anh à, tôi có thể lưu số anh không?”, Vệ Thanh Ảnh vội lên tiếng, gương mặt thanh tú lộ vẻ khẩn khoản.Ngô Bình ngẫm nghĩ một lúc, bèn trao đổi tên và số điện thoại với đối phương.Anh vừa định rời đi thì Vệ Thanh Ảnh bỗng cất lời, “Anh Ngô à, tôi đã bao trọn khoang thương gia này rồi. Hay là anh cứ ngồi ở đây đi, cũng thoải mái hơn”.Ngô Bình không từ chối. Bên cạnh còn một chỗ trống, anh bèn ngồi xuống.Vệ Thanh Ảnh chăm sóc ông cụ một lúc rồi đi đến trò chuyện cùng anh. Cô ấy cười hỏi, “Anh Ngô này, cho hỏi anh đi đâu vậy?”Ngô Bình đáp, “Tôi đến Hải Thành khám bệnh”.Vệ Thanh Ảnh nghĩ bụng, quả nhiên là thần y, bèn nhân dịp này hỏi chuyện anh, “Anh Ngô à, gần đây tôi rất hay mất ngủ, dễ nổi cáu, kinh nguyệt lại không đều. Anh có thể khám giúp tôi không?”Ngô Bình gật đầu, “Được”.Anh bảo Vệ Thanh Ảnh đưa cổ tay ra, bắt đầu bắt mạch cho cô ấy. Lúc này anh vẫn chưa dùng năng lực nhìn thấu cơ thể của Vệ Thanh Ảnh, chỉ đơn giản bắt mạch để phán đoán tình trạng sức khoẻ của cô ấy thôi.Sau khi xem mạch, anh bảo, “Không quá đáng ngại, cần nghỉ ngơi nhiều hơn”.“Không có gì ư?”, Vệ Thanh Ảnh hơi khó hiểu, “Vậy tại sao tôi lại mất ngủ, tâm trạng cũng không ổn định nữa?”Ngô Bình ngẫm nghĩ một lát rồi bảo, “Cái này đơn giản thôi, cô Vệ chưa có bạn trai đúng không?”Vệ Thanh Ảnh đỏ mặt, “Tạm thời vẫn chưa có”.Ngô Bình đáp, “Vậy thì mau tìm thôi. Có bạn trai rồi, bệnh của cô sẽ khỏi”.Tình trạng của Vệ Thanh Ảnh thật ra là do thiếu đàn ông, cuộc sống không có đàn ông hoặc phụ nữ dễ dẫn đến rối loạn nội tiết tố, không phải chuyện gì nghiêm trọng.Gương mặt Vệ Thanh Ảnh càng đỏ hơn. Cô ho húng hắng, “Cảm ơn anh Ngô”.Lúc này Ngô Bình mới có thời gian quan sát người đẹp mặc Âu phục này kĩ hơn. Váy của cô ngắn đến đầu gối, để lộ đôi chân thon đẹp, đi tất lụa màu lam nhạt.Khi trò chuyện với Ngô Bình, cô ấy đã cởi áo khoác ra, bên trong là sơ mi trắng, nhưng cũng không che giấu được dáng người tuyệt đẹp. Từ cách ăn mặc cho thấy, tính cách của người đẹp này khá bảo thủ truyền thống.
Chương 45
Ông cụ nắm chặt tay Ngô Bình, “Cậu trai à, cảm ơn cậu, cậu đã cứu mạng tôi”.
Ngô Bình đáp, “Chuyện nhỏ thôi, ông không cần khách sáo đâu. Ông nghỉ ngơi nhé. Nếu không còn chuyện gì thì tôi xin phép đi trước”.
“Anh à, tôi có thể lưu số anh không?”, Vệ Thanh Ảnh vội lên tiếng, gương mặt thanh tú lộ vẻ khẩn khoản.
Ngô Bình ngẫm nghĩ một lúc, bèn trao đổi tên và số điện thoại với đối phương.
Anh vừa định rời đi thì Vệ Thanh Ảnh bỗng cất lời, “Anh Ngô à, tôi đã bao trọn khoang thương gia này rồi. Hay là anh cứ ngồi ở đây đi, cũng thoải mái hơn”.
Ngô Bình không từ chối. Bên cạnh còn một chỗ trống, anh bèn ngồi xuống.
Vệ Thanh Ảnh chăm sóc ông cụ một lúc rồi đi đến trò chuyện cùng anh. Cô ấy cười hỏi, “Anh Ngô này, cho hỏi anh đi đâu vậy?”
Ngô Bình đáp, “Tôi đến Hải Thành khám bệnh”.
Vệ Thanh Ảnh nghĩ bụng, quả nhiên là thần y, bèn nhân dịp này hỏi chuyện anh, “Anh Ngô à, gần đây tôi rất hay mất ngủ, dễ nổi cáu, kinh nguyệt lại không đều. Anh có thể khám giúp tôi không?”
Ngô Bình gật đầu, “Được”.
Anh bảo Vệ Thanh Ảnh đưa cổ tay ra, bắt đầu bắt mạch cho cô ấy. Lúc này anh vẫn chưa dùng năng lực nhìn thấu cơ thể của Vệ Thanh Ảnh, chỉ đơn giản bắt mạch để phán đoán tình trạng sức khoẻ của cô ấy thôi.
Sau khi xem mạch, anh bảo, “Không quá đáng ngại, cần nghỉ ngơi nhiều hơn”.
“Không có gì ư?”, Vệ Thanh Ảnh hơi khó hiểu, “Vậy tại sao tôi lại mất ngủ, tâm trạng cũng không ổn định nữa?”
Ngô Bình ngẫm nghĩ một lát rồi bảo, “Cái này đơn giản thôi, cô Vệ chưa có bạn trai đúng không?”
Vệ Thanh Ảnh đỏ mặt, “Tạm thời vẫn chưa có”.
Ngô Bình đáp, “Vậy thì mau tìm thôi. Có bạn trai rồi, bệnh của cô sẽ khỏi”.
Tình trạng của Vệ Thanh Ảnh thật ra là do thiếu đàn ông, cuộc sống không có đàn ông hoặc phụ nữ dễ dẫn đến rối loạn nội tiết tố, không phải chuyện gì nghiêm trọng.
Gương mặt Vệ Thanh Ảnh càng đỏ hơn. Cô ho húng hắng, “Cảm ơn anh Ngô”.
Lúc này Ngô Bình mới có thời gian quan sát người đẹp mặc Âu phục này kĩ hơn. Váy của cô ngắn đến đầu gối, để lộ đôi chân thon đẹp, đi tất lụa màu lam nhạt.
Khi trò chuyện với Ngô Bình, cô ấy đã cởi áo khoác ra, bên trong là sơ mi trắng, nhưng cũng không che giấu được dáng người tuyệt đẹp. Từ cách ăn mặc cho thấy, tính cách của người đẹp này khá bảo thủ truyền thống.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 45Ông cụ nắm chặt tay Ngô Bình, “Cậu trai à, cảm ơn cậu, cậu đã cứu mạng tôi”.Ngô Bình đáp, “Chuyện nhỏ thôi, ông không cần khách sáo đâu. Ông nghỉ ngơi nhé. Nếu không còn chuyện gì thì tôi xin phép đi trước”.“Anh à, tôi có thể lưu số anh không?”, Vệ Thanh Ảnh vội lên tiếng, gương mặt thanh tú lộ vẻ khẩn khoản.Ngô Bình ngẫm nghĩ một lúc, bèn trao đổi tên và số điện thoại với đối phương.Anh vừa định rời đi thì Vệ Thanh Ảnh bỗng cất lời, “Anh Ngô à, tôi đã bao trọn khoang thương gia này rồi. Hay là anh cứ ngồi ở đây đi, cũng thoải mái hơn”.Ngô Bình không từ chối. Bên cạnh còn một chỗ trống, anh bèn ngồi xuống.Vệ Thanh Ảnh chăm sóc ông cụ một lúc rồi đi đến trò chuyện cùng anh. Cô ấy cười hỏi, “Anh Ngô này, cho hỏi anh đi đâu vậy?”Ngô Bình đáp, “Tôi đến Hải Thành khám bệnh”.Vệ Thanh Ảnh nghĩ bụng, quả nhiên là thần y, bèn nhân dịp này hỏi chuyện anh, “Anh Ngô à, gần đây tôi rất hay mất ngủ, dễ nổi cáu, kinh nguyệt lại không đều. Anh có thể khám giúp tôi không?”Ngô Bình gật đầu, “Được”.Anh bảo Vệ Thanh Ảnh đưa cổ tay ra, bắt đầu bắt mạch cho cô ấy. Lúc này anh vẫn chưa dùng năng lực nhìn thấu cơ thể của Vệ Thanh Ảnh, chỉ đơn giản bắt mạch để phán đoán tình trạng sức khoẻ của cô ấy thôi.Sau khi xem mạch, anh bảo, “Không quá đáng ngại, cần nghỉ ngơi nhiều hơn”.“Không có gì ư?”, Vệ Thanh Ảnh hơi khó hiểu, “Vậy tại sao tôi lại mất ngủ, tâm trạng cũng không ổn định nữa?”Ngô Bình ngẫm nghĩ một lát rồi bảo, “Cái này đơn giản thôi, cô Vệ chưa có bạn trai đúng không?”Vệ Thanh Ảnh đỏ mặt, “Tạm thời vẫn chưa có”.Ngô Bình đáp, “Vậy thì mau tìm thôi. Có bạn trai rồi, bệnh của cô sẽ khỏi”.Tình trạng của Vệ Thanh Ảnh thật ra là do thiếu đàn ông, cuộc sống không có đàn ông hoặc phụ nữ dễ dẫn đến rối loạn nội tiết tố, không phải chuyện gì nghiêm trọng.Gương mặt Vệ Thanh Ảnh càng đỏ hơn. Cô ho húng hắng, “Cảm ơn anh Ngô”.Lúc này Ngô Bình mới có thời gian quan sát người đẹp mặc Âu phục này kĩ hơn. Váy của cô ngắn đến đầu gối, để lộ đôi chân thon đẹp, đi tất lụa màu lam nhạt.Khi trò chuyện với Ngô Bình, cô ấy đã cởi áo khoác ra, bên trong là sơ mi trắng, nhưng cũng không che giấu được dáng người tuyệt đẹp. Từ cách ăn mặc cho thấy, tính cách của người đẹp này khá bảo thủ truyền thống.