Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 51
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 51Cô gái ngẩn ra hỏi: “Anh là bác sĩ ư?”Ngô Bình đáp: “Ừ, vì thế tôi có thể giúp cô”.Sau đó, Ngô Bình ngồi xổm xuống rồi giơ tay tát vài cái vào mặt của gã đàn ông kia, gã dần tỉnh lại nhưng không thể cử động.Gã hoảng hốt nhìn Ngô Bình: “Cậu là ai? Cậu định làm gì?”Ngô Bình lạnh lùng nói: “Dám động vào bạn gái của tôi, có phải anh chán sống rồi không?”“Không không!”, gã đàn ông tái mặt rồi chối bay chối biến.“Không? Thế tự cô ấy xé rách quần áo của mình à?”, Ngô Bình cười lạnh: “Tôi nói cho anh biết, tôi đã lắp camera trong phòng rồi, anh chối cũng không sao, giờ tôi sẽ báo cảnh sát. Với tội danh này thì chắc anh được ăn cơm nhà nước nuôi ba năm đấy”.Gã đàn ông hoảng loạn nói: “Đừng đừng, cậu em, tôi sai rồi, tôi nhất thời hồ đồ, xin cậu tha cho tôi, tôi sẽ đền tiền”.Ngô Bình nhìn cô gái thì thấy cô ấy vẫn ngồi ngây ra tại chỗ, không biết phải nói gì.Ngô Bình vỗ vào mặt gã đàn ông rồi nói: “Ai thèm mấy đồng tiền dơ bẩn của anh hả! Nhớ cho kỹ đây, trả tiền lương cho bạn gái tôi đi, cô ấy sẽ nghỉ việc luôn, nghe rõ chưa?”“Rồi, tôi rõ rồi”, gã đàn ông vội đáp.Ngô Bình đập vào người đàn ông một cái là gã có thể cử động lại ngay. Như được đại xá, gã cắm đầu chạy vì sợ Ngô Bình đổi ý.Cô gái quấn người trong chiếc thảm rồi cắn môi nói: “Cảm ơn anh, không có anh thì tôi không biết sẽ như thế nào nữa”.Ngô Bình nói: “Tôi không quấy rầy cô nữa, nghỉ ngơi đi”, dứt lời, anh bỏ đi.“Khoan đã!”, cô gái chợt gọi Ngô Bình lại: “Anh tên là gì? Tôi có thể xin số điện thoại của anh được không?”Ngô Bình đáp: “Tôi là Ngô Bình”, sau đó anh đã cho cô ấy số điện thoại.Cô gái lưu số rồi nói: “Anh Ngô, tôi là Lâm Băng Tiên”.Tiếng anh Ngô đầy dịu dàng của cô gái khiến Ngô Bình suýt có suy nghĩ muốn làm bậy, vì thế anh đẩy cửa đi về luôn.Ngô Bình đi thang máy xuống tầng của mình, sau đó anh ngẩng đầu lên nhìn qua trần nhà thì thấy Lâm Băng Tiên đang ngồi ngây ngẩn trên sofa, như thể đang thấy tương lai mờ mịt.Vài phút sau, cô ấy mới đi tắm, sau đó mặc đồ rồi rời khỏi khách sạn.Không còn người đẹp để ngắm nữa, Ngô Bình thấy chán nên quyết định tịnh tâm để tu luyện Thiên Địa Huyền Hoàng Quyết. Hiện giờ, anh đang ở cảnh giới Luyện Khí, chân khí đã đả thông hai mươi kinh mạch rồi, anh chuẩn bị đả thông kinh mạch cấp hai.
Chương 51
Cô gái ngẩn ra hỏi: “Anh là bác sĩ ư?”
Ngô Bình đáp: “Ừ, vì thế tôi có thể giúp cô”.
Sau đó, Ngô Bình ngồi xổm xuống rồi giơ tay tát vài cái vào mặt của gã đàn ông kia, gã dần tỉnh lại nhưng không thể cử động.
Gã hoảng hốt nhìn Ngô Bình: “Cậu là ai? Cậu định làm gì?”
Ngô Bình lạnh lùng nói: “Dám động vào bạn gái của tôi, có phải anh chán sống rồi không?”
“Không không!”, gã đàn ông tái mặt rồi chối bay chối biến.
“Không? Thế tự cô ấy xé rách quần áo của mình à?”, Ngô Bình cười lạnh: “Tôi nói cho anh biết, tôi đã lắp camera trong phòng rồi, anh chối cũng không sao, giờ tôi sẽ báo cảnh sát. Với tội danh này thì chắc anh được ăn cơm nhà nước nuôi ba năm đấy”.
Gã đàn ông hoảng loạn nói: “Đừng đừng, cậu em, tôi sai rồi, tôi nhất thời hồ đồ, xin cậu tha cho tôi, tôi sẽ đền tiền”.
Ngô Bình nhìn cô gái thì thấy cô ấy vẫn ngồi ngây ra tại chỗ, không biết phải nói gì.
Ngô Bình vỗ vào mặt gã đàn ông rồi nói: “Ai thèm mấy đồng tiền dơ bẩn của anh hả! Nhớ cho kỹ đây, trả tiền lương cho bạn gái tôi đi, cô ấy sẽ nghỉ việc luôn, nghe rõ chưa?”
“Rồi, tôi rõ rồi”, gã đàn ông vội đáp.
Ngô Bình đập vào người đàn ông một cái là gã có thể cử động lại ngay. Như được đại xá, gã cắm đầu chạy vì sợ Ngô Bình đổi ý.
Cô gái quấn người trong chiếc thảm rồi cắn môi nói: “Cảm ơn anh, không có anh thì tôi không biết sẽ như thế nào nữa”.
Ngô Bình nói: “Tôi không quấy rầy cô nữa, nghỉ ngơi đi”, dứt lời, anh bỏ đi.
“Khoan đã!”, cô gái chợt gọi Ngô Bình lại: “Anh tên là gì? Tôi có thể xin số điện thoại của anh được không?”
Ngô Bình đáp: “Tôi là Ngô Bình”, sau đó anh đã cho cô ấy số điện thoại.
Cô gái lưu số rồi nói: “Anh Ngô, tôi là Lâm Băng Tiên”.
Tiếng anh Ngô đầy dịu dàng của cô gái khiến Ngô Bình suýt có suy nghĩ muốn làm bậy, vì thế anh đẩy cửa đi về luôn.
Ngô Bình đi thang máy xuống tầng của mình, sau đó anh ngẩng đầu lên nhìn qua trần nhà thì thấy Lâm Băng Tiên đang ngồi ngây ngẩn trên sofa, như thể đang thấy tương lai mờ mịt.
Vài phút sau, cô ấy mới đi tắm, sau đó mặc đồ rồi rời khỏi khách sạn.
Không còn người đẹp để ngắm nữa, Ngô Bình thấy chán nên quyết định tịnh tâm để tu luyện Thiên Địa Huyền Hoàng Quyết. Hiện giờ, anh đang ở cảnh giới Luyện Khí, chân khí đã đả thông hai mươi kinh mạch rồi, anh chuẩn bị đả thông kinh mạch cấp hai.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 51Cô gái ngẩn ra hỏi: “Anh là bác sĩ ư?”Ngô Bình đáp: “Ừ, vì thế tôi có thể giúp cô”.Sau đó, Ngô Bình ngồi xổm xuống rồi giơ tay tát vài cái vào mặt của gã đàn ông kia, gã dần tỉnh lại nhưng không thể cử động.Gã hoảng hốt nhìn Ngô Bình: “Cậu là ai? Cậu định làm gì?”Ngô Bình lạnh lùng nói: “Dám động vào bạn gái của tôi, có phải anh chán sống rồi không?”“Không không!”, gã đàn ông tái mặt rồi chối bay chối biến.“Không? Thế tự cô ấy xé rách quần áo của mình à?”, Ngô Bình cười lạnh: “Tôi nói cho anh biết, tôi đã lắp camera trong phòng rồi, anh chối cũng không sao, giờ tôi sẽ báo cảnh sát. Với tội danh này thì chắc anh được ăn cơm nhà nước nuôi ba năm đấy”.Gã đàn ông hoảng loạn nói: “Đừng đừng, cậu em, tôi sai rồi, tôi nhất thời hồ đồ, xin cậu tha cho tôi, tôi sẽ đền tiền”.Ngô Bình nhìn cô gái thì thấy cô ấy vẫn ngồi ngây ra tại chỗ, không biết phải nói gì.Ngô Bình vỗ vào mặt gã đàn ông rồi nói: “Ai thèm mấy đồng tiền dơ bẩn của anh hả! Nhớ cho kỹ đây, trả tiền lương cho bạn gái tôi đi, cô ấy sẽ nghỉ việc luôn, nghe rõ chưa?”“Rồi, tôi rõ rồi”, gã đàn ông vội đáp.Ngô Bình đập vào người đàn ông một cái là gã có thể cử động lại ngay. Như được đại xá, gã cắm đầu chạy vì sợ Ngô Bình đổi ý.Cô gái quấn người trong chiếc thảm rồi cắn môi nói: “Cảm ơn anh, không có anh thì tôi không biết sẽ như thế nào nữa”.Ngô Bình nói: “Tôi không quấy rầy cô nữa, nghỉ ngơi đi”, dứt lời, anh bỏ đi.“Khoan đã!”, cô gái chợt gọi Ngô Bình lại: “Anh tên là gì? Tôi có thể xin số điện thoại của anh được không?”Ngô Bình đáp: “Tôi là Ngô Bình”, sau đó anh đã cho cô ấy số điện thoại.Cô gái lưu số rồi nói: “Anh Ngô, tôi là Lâm Băng Tiên”.Tiếng anh Ngô đầy dịu dàng của cô gái khiến Ngô Bình suýt có suy nghĩ muốn làm bậy, vì thế anh đẩy cửa đi về luôn.Ngô Bình đi thang máy xuống tầng của mình, sau đó anh ngẩng đầu lên nhìn qua trần nhà thì thấy Lâm Băng Tiên đang ngồi ngây ngẩn trên sofa, như thể đang thấy tương lai mờ mịt.Vài phút sau, cô ấy mới đi tắm, sau đó mặc đồ rồi rời khỏi khách sạn.Không còn người đẹp để ngắm nữa, Ngô Bình thấy chán nên quyết định tịnh tâm để tu luyện Thiên Địa Huyền Hoàng Quyết. Hiện giờ, anh đang ở cảnh giới Luyện Khí, chân khí đã đả thông hai mươi kinh mạch rồi, anh chuẩn bị đả thông kinh mạch cấp hai.