Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 53
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 53Một lát sau, có một cô gái xinh đẹp tóc ngắn ăn mặc sành điệu tới, cô ấy tươi cười nói: “Anh Ngô, tôi kiếm được mấy bộ này, anh mặc thử đi xem hợp bộ nào”.Ngô Bình có thể thấy cô gái này rấy chuyên nghiệp, chắc là trợ lý chuyên lo việc riêng cho Nhậm Thiên Thắng nên khá am hiểu về thời trang.Cô ấy lấy một chiếc áo sơ mi trắng ra cho Ngô Bình thay, sau đó đến những bộ đồ khác, cuối cùng đã chọn một cái áo vest thoải mái màu tím nhạt kết hợp với một chiếc quần màu xám.Sau đó, cô gái lại lôi ra mấy cái hộp có khuyên tai, nhẫn và đồng hồ cùng các món đồ sa sỉ phẩm khác, cô ấy lại chọn cho Ngô Bình một chiếc đồng hồ màu vàng và một chiếc vòng cổ màu trắng.Tiếp nữa là tới giày da, cà vạt… tính sơ sơ thì những thứ Ngô Bình đeo và mặc trên người phải có tổng giá hai đến ba triệu, đây là lần đầu tiên Ngô Bình trải nghiệm cảm giác ăn mặc như người giàu có.Khi anh thay đồ xong, cô gái xinh đẹp tóc ngắn cười nói: “Anh Ngô đẹp trai quá, tôi thấy được rồi đấy, à quên để tôi chỉnh lại đầu tóc cho anh”.Cuối cùng cũng xong, Ngô Bình đứng trước gương, cảm giác mình như biến thành một người khác.Cô gái tóc ngắn cầm một tập tài liệu đưa cho Ngô Bình: “Anh Ngô, đây là thông tin của cô chủ nhà tôi và nội dung mà anh cần phải nói chuyện với cô ấy lần này, anh cứ nhớ qua qua thôi là được”.Ngô Bình nhìn thấy bức ảnh của một cô gái với đôi mắt lạnh lùng, tóc ngắn, mặc đồ công sở màu trắng, cô ấy cho người nhìn cảm giác là một cô gái trưởng thành và đơn giản. Song, trái ngược với gương mặt xinh đẹp không chỗ chê là vóc dáng gầy gò, ngực còn nhỏ hơn Lâm Băng Tiên một size.Cô gái đẹp này là bệnh nhân mà anh sắp gặp, cô ấy tên là Nhậm San San – con gái của Nhậm Thiên Thắng. Trông cô ấy rất có khí chất, thật sự phù hợp với đặc điểm của một loại thể chất đặc biệt nào đó.Trong tài liệu về cô ấy có viết lần này, Ngô Bình sẽ gặp Nhậm San San với tư cách là một khách hàng lớn, anh vẫn được dùng tên thât của mình, còn nội dung nói chuyện với cô ấy thì cực kỳ đơn giản, xem ra anh chỉ có vài phút để chẩn đoán bệnh của cô gái này thôi.Đọc sơ qua xong, Ngô Bình gật đầu: “Ừm”.“Được, mời anh Ngô đi theo tôi”.Cô gái tóc ngắn đi trước dẫn đường cho Ngô Bình đi tới quán cà phê trên tầng năm. Đây là một quán cà phê mang phong cách cổ điển, không quá đông người, chỗ của anh ở trong một phòng riêng, xung quanh có đầy hoa thuỷ tiên.Lúc này, có một cô gái tóc dài đang ngồi đánh đàn, tạo ra những nhịp điệu du dương.Ngô Bình liếc mắc nhìn menu thì thấy giá một tách cà phê ở đây lên đến mấy trăm, anh đã chọn loại đắt nhất để uống thử, quả nhiên mùi vị rất ngon.Sau khi chờ khoảng mười phút, một bóng dáng màu trắng đã bước tới, theo ảnh thì đó chính là Nhậm San San.Cô ấy cầm một tập tài liệu rồi mỉm cười: “Chào giám đốc Ngô!”Ngô Bình đứng dậy rồi mỉm cười chào lại: “Chào giám đốc Nhậm!”“Mời ngồi!”
Chương 53
Một lát sau, có một cô gái xinh đẹp tóc ngắn ăn mặc sành điệu tới, cô ấy tươi cười nói: “Anh Ngô, tôi kiếm được mấy bộ này, anh mặc thử đi xem hợp bộ nào”.
Ngô Bình có thể thấy cô gái này rấy chuyên nghiệp, chắc là trợ lý chuyên lo việc riêng cho Nhậm Thiên Thắng nên khá am hiểu về thời trang.
Cô ấy lấy một chiếc áo sơ mi trắng ra cho Ngô Bình thay, sau đó đến những bộ đồ khác, cuối cùng đã chọn một cái áo vest thoải mái màu tím nhạt kết hợp với một chiếc quần màu xám.
Sau đó, cô gái lại lôi ra mấy cái hộp có khuyên tai, nhẫn và đồng hồ cùng các món đồ sa sỉ phẩm khác, cô ấy lại chọn cho Ngô Bình một chiếc đồng hồ màu vàng và một chiếc vòng cổ màu trắng.
Tiếp nữa là tới giày da, cà vạt… tính sơ sơ thì những thứ Ngô Bình đeo và mặc trên người phải có tổng giá hai đến ba triệu, đây là lần đầu tiên Ngô Bình trải nghiệm cảm giác ăn mặc như người giàu có.
Khi anh thay đồ xong, cô gái xinh đẹp tóc ngắn cười nói: “Anh Ngô đẹp trai quá, tôi thấy được rồi đấy, à quên để tôi chỉnh lại đầu tóc cho anh”.
Cuối cùng cũng xong, Ngô Bình đứng trước gương, cảm giác mình như biến thành một người khác.
Cô gái tóc ngắn cầm một tập tài liệu đưa cho Ngô Bình: “Anh Ngô, đây là thông tin của cô chủ nhà tôi và nội dung mà anh cần phải nói chuyện với cô ấy lần này, anh cứ nhớ qua qua thôi là được”.
Ngô Bình nhìn thấy bức ảnh của một cô gái với đôi mắt lạnh lùng, tóc ngắn, mặc đồ công sở màu trắng, cô ấy cho người nhìn cảm giác là một cô gái trưởng thành và đơn giản. Song, trái ngược với gương mặt xinh đẹp không chỗ chê là vóc dáng gầy gò, ngực còn nhỏ hơn Lâm Băng Tiên một size.
Cô gái đẹp này là bệnh nhân mà anh sắp gặp, cô ấy tên là Nhậm San San – con gái của Nhậm Thiên Thắng. Trông cô ấy rất có khí chất, thật sự phù hợp với đặc điểm của một loại thể chất đặc biệt nào đó.
Trong tài liệu về cô ấy có viết lần này, Ngô Bình sẽ gặp Nhậm San San với tư cách là một khách hàng lớn, anh vẫn được dùng tên thât của mình, còn nội dung nói chuyện với cô ấy thì cực kỳ đơn giản, xem ra anh chỉ có vài phút để chẩn đoán bệnh của cô gái này thôi.
Đọc sơ qua xong, Ngô Bình gật đầu: “Ừm”.
“Được, mời anh Ngô đi theo tôi”.
Cô gái tóc ngắn đi trước dẫn đường cho Ngô Bình đi tới quán cà phê trên tầng năm. Đây là một quán cà phê mang phong cách cổ điển, không quá đông người, chỗ của anh ở trong một phòng riêng, xung quanh có đầy hoa thuỷ tiên.
Lúc này, có một cô gái tóc dài đang ngồi đánh đàn, tạo ra những nhịp điệu du dương.
Ngô Bình liếc mắc nhìn menu thì thấy giá một tách cà phê ở đây lên đến mấy trăm, anh đã chọn loại đắt nhất để uống thử, quả nhiên mùi vị rất ngon.
Sau khi chờ khoảng mười phút, một bóng dáng màu trắng đã bước tới, theo ảnh thì đó chính là Nhậm San San.
Cô ấy cầm một tập tài liệu rồi mỉm cười: “Chào giám đốc Ngô!”
Ngô Bình đứng dậy rồi mỉm cười chào lại: “Chào giám đốc Nhậm!”
“Mời ngồi!”
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 53Một lát sau, có một cô gái xinh đẹp tóc ngắn ăn mặc sành điệu tới, cô ấy tươi cười nói: “Anh Ngô, tôi kiếm được mấy bộ này, anh mặc thử đi xem hợp bộ nào”.Ngô Bình có thể thấy cô gái này rấy chuyên nghiệp, chắc là trợ lý chuyên lo việc riêng cho Nhậm Thiên Thắng nên khá am hiểu về thời trang.Cô ấy lấy một chiếc áo sơ mi trắng ra cho Ngô Bình thay, sau đó đến những bộ đồ khác, cuối cùng đã chọn một cái áo vest thoải mái màu tím nhạt kết hợp với một chiếc quần màu xám.Sau đó, cô gái lại lôi ra mấy cái hộp có khuyên tai, nhẫn và đồng hồ cùng các món đồ sa sỉ phẩm khác, cô ấy lại chọn cho Ngô Bình một chiếc đồng hồ màu vàng và một chiếc vòng cổ màu trắng.Tiếp nữa là tới giày da, cà vạt… tính sơ sơ thì những thứ Ngô Bình đeo và mặc trên người phải có tổng giá hai đến ba triệu, đây là lần đầu tiên Ngô Bình trải nghiệm cảm giác ăn mặc như người giàu có.Khi anh thay đồ xong, cô gái xinh đẹp tóc ngắn cười nói: “Anh Ngô đẹp trai quá, tôi thấy được rồi đấy, à quên để tôi chỉnh lại đầu tóc cho anh”.Cuối cùng cũng xong, Ngô Bình đứng trước gương, cảm giác mình như biến thành một người khác.Cô gái tóc ngắn cầm một tập tài liệu đưa cho Ngô Bình: “Anh Ngô, đây là thông tin của cô chủ nhà tôi và nội dung mà anh cần phải nói chuyện với cô ấy lần này, anh cứ nhớ qua qua thôi là được”.Ngô Bình nhìn thấy bức ảnh của một cô gái với đôi mắt lạnh lùng, tóc ngắn, mặc đồ công sở màu trắng, cô ấy cho người nhìn cảm giác là một cô gái trưởng thành và đơn giản. Song, trái ngược với gương mặt xinh đẹp không chỗ chê là vóc dáng gầy gò, ngực còn nhỏ hơn Lâm Băng Tiên một size.Cô gái đẹp này là bệnh nhân mà anh sắp gặp, cô ấy tên là Nhậm San San – con gái của Nhậm Thiên Thắng. Trông cô ấy rất có khí chất, thật sự phù hợp với đặc điểm của một loại thể chất đặc biệt nào đó.Trong tài liệu về cô ấy có viết lần này, Ngô Bình sẽ gặp Nhậm San San với tư cách là một khách hàng lớn, anh vẫn được dùng tên thât của mình, còn nội dung nói chuyện với cô ấy thì cực kỳ đơn giản, xem ra anh chỉ có vài phút để chẩn đoán bệnh của cô gái này thôi.Đọc sơ qua xong, Ngô Bình gật đầu: “Ừm”.“Được, mời anh Ngô đi theo tôi”.Cô gái tóc ngắn đi trước dẫn đường cho Ngô Bình đi tới quán cà phê trên tầng năm. Đây là một quán cà phê mang phong cách cổ điển, không quá đông người, chỗ của anh ở trong một phòng riêng, xung quanh có đầy hoa thuỷ tiên.Lúc này, có một cô gái tóc dài đang ngồi đánh đàn, tạo ra những nhịp điệu du dương.Ngô Bình liếc mắc nhìn menu thì thấy giá một tách cà phê ở đây lên đến mấy trăm, anh đã chọn loại đắt nhất để uống thử, quả nhiên mùi vị rất ngon.Sau khi chờ khoảng mười phút, một bóng dáng màu trắng đã bước tới, theo ảnh thì đó chính là Nhậm San San.Cô ấy cầm một tập tài liệu rồi mỉm cười: “Chào giám đốc Ngô!”Ngô Bình đứng dậy rồi mỉm cười chào lại: “Chào giám đốc Nhậm!”“Mời ngồi!”