Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 73

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 73Đường Tử Di mừng rỡ, cô ấy biết ngay mình đặt niềm tin đúng chỗ mà.Chỉ có Ngô Bình vẫn bình tĩnh như thường rồi nói tiếp: “Đục tiếp đi”.Vài phút sau, tảng đá đã xuất hiện hai lỗ thủng, ánh sáng chiếu vào khiến màu xanh mướt bên trong lộ ra, ngoài ra còn có tinh thể băng nữa.“Trời ơi! Tinh thể băng Đế Vương Lục!”, một chuyên gia chơi ngọc cảm thán, kích động đến mức toàn thân run rẩy.“Anh bạn, tôi muốn mua tảng này một triệu”.Đột nhiên có một người trung niên mặc vest đi giày da bước tới rồi cười nói với Sở Bắc.Người đó vừa nói dứt câu thì lại có một cô gái trẻ tới nói: “Tôi trả ba triệu”.Người trung niên kia cau mày rồi nói: “Tôi trả năm triệu”.“Tôi trả chín triệu”, một giọng nói nhẹ nhàng vang lên, rõ ràng mọi người rất có hứng thú với loại phỉ thuý này.“Tinh thể băng của Đế Vương Lục cơ mà, tôi chuyên kinh doanh trang sức, tôi trả mười triệu”.“Tôi trả cậu mười triệu năm trăm”.Đường Tử Di cười nói: “Chúng tôi không bán đâu, mọi người đừng tranh nhau nữa”.Ai nấy đều sững người, không bán ư?Đường Tử Di khoác tay Ngô Bình rồi cười nói: “Em bảo rồi mà, em sẽ mua hết đá của anh”.Ngô Bình im lặng, miễn bán có tiền thì ai mua cũng được nên gật đầu.Đường Tử Di nói với Kim Vĩnh Lợi: “Kim Vĩnh Lợi, anh thua rồi. Lúc cá cược tôi có ghi âm, nếu anh còn làm phiền tôi nữa thì tôi sẽ phát tán đoạn ghi âm ấy, để cả Vân Kinh biết trò cười của anh”.Kim Vĩnh Lợi cắn răng rồi lườm Ngô Bình, nhưng không biết phải làm thế nào.Ngô Bình mặc kệ anh ta rồi hỏi Đường Tử Di: “Cô xem đã dừng được chưa?”Đường Tử Di cười nói: “Chiến tích hôm nay quá ác liệt rồi, chúng ta về thôi”.Đường Tử Di khoác tay Ngô Bình rồi rời khỏi khu S, Kim Vĩnh Lợi ở phía sau thì sa sầm mặt rồi gằn giọng nói: “Họ Ngô kia, mày chết chắc rồi! Tao sẽ cho mày sống không bằng chết!”Đường Tử Di và Ngô Bình quay lại khu nghỉ ngơi, thấy vẻ mặt hớn hở của con gái mình, Đường Minh Huy mừng thầm rồi vội vàng đứng dậy hỏi: “Tiểu Ngô, Tử Di, chiến tích thế nào?”Đường Tử Di cười đáp: “Bọn con chọn được ba khối đá nhưng chỉ tốn chưa đến hai mươi nghìn, mọi người đoán xem ngọc ở bên trong có giá trị bao nhiêu?”Đường Minh Huy ngẩn ra, ông ấy thấy hơi thất vọng nên bèn hỏi: “Được nổi một trăm nghìn không?”“Mười một triệu, đấy là còn chưa tính ngọc ở bên trong đấy”, Đường Tử Di đáp.Tất cả mọi người đều bất ngờ, từ hai mươi nghìn biến thành mười một triệu ư? Lãi những năm trăm phần trăm luôn.“Thật không?”, Đường Minh Huy trố mắt ra hỏi.“Con đã mua hết đá mà anh Ngô chọn rồi, bố mau viết chi phiếu đi, tổng là mười một triệu năm trăm”.Đường Minh Huy không nhiều lời mà viết chi phiếu ngay rồi đưa cho Ngô Bình.

Chương 73

Đường Tử Di mừng rỡ, cô ấy biết ngay mình đặt niềm tin đúng chỗ mà.

Chỉ có Ngô Bình vẫn bình tĩnh như thường rồi nói tiếp: “Đục tiếp đi”.

Vài phút sau, tảng đá đã xuất hiện hai lỗ thủng, ánh sáng chiếu vào khiến màu xanh mướt bên trong lộ ra, ngoài ra còn có tinh thể băng nữa.

“Trời ơi! Tinh thể băng Đế Vương Lục!”, một chuyên gia chơi ngọc cảm thán, kích động đến mức toàn thân run rẩy.

“Anh bạn, tôi muốn mua tảng này một triệu”.

Đột nhiên có một người trung niên mặc vest đi giày da bước tới rồi cười nói với Sở Bắc.

Người đó vừa nói dứt câu thì lại có một cô gái trẻ tới nói: “Tôi trả ba triệu”.

Người trung niên kia cau mày rồi nói: “Tôi trả năm triệu”.

“Tôi trả chín triệu”, một giọng nói nhẹ nhàng vang lên, rõ ràng mọi người rất có hứng thú với loại phỉ thuý này.

“Tinh thể băng của Đế Vương Lục cơ mà, tôi chuyên kinh doanh trang sức, tôi trả mười triệu”.

“Tôi trả cậu mười triệu năm trăm”.

Đường Tử Di cười nói: “Chúng tôi không bán đâu, mọi người đừng tranh nhau nữa”.

Ai nấy đều sững người, không bán ư?

Đường Tử Di khoác tay Ngô Bình rồi cười nói: “Em bảo rồi mà, em sẽ mua hết đá của anh”.

Ngô Bình im lặng, miễn bán có tiền thì ai mua cũng được nên gật đầu.

Đường Tử Di nói với Kim Vĩnh Lợi: “Kim Vĩnh Lợi, anh thua rồi. Lúc cá cược tôi có ghi âm, nếu anh còn làm phiền tôi nữa thì tôi sẽ phát tán đoạn ghi âm ấy, để cả Vân Kinh biết trò cười của anh”.

Kim Vĩnh Lợi cắn răng rồi lườm Ngô Bình, nhưng không biết phải làm thế nào.

Ngô Bình mặc kệ anh ta rồi hỏi Đường Tử Di: “Cô xem đã dừng được chưa?”

Đường Tử Di cười nói: “Chiến tích hôm nay quá ác liệt rồi, chúng ta về thôi”.

Đường Tử Di khoác tay Ngô Bình rồi rời khỏi khu S, Kim Vĩnh Lợi ở phía sau thì sa sầm mặt rồi gằn giọng nói: “Họ Ngô kia, mày chết chắc rồi! Tao sẽ cho mày sống không bằng chết!”

Đường Tử Di và Ngô Bình quay lại khu nghỉ ngơi, thấy vẻ mặt hớn hở của con gái mình, Đường Minh Huy mừng thầm rồi vội vàng đứng dậy hỏi: “Tiểu Ngô, Tử Di, chiến tích thế nào?”

Đường Tử Di cười đáp: “Bọn con chọn được ba khối đá nhưng chỉ tốn chưa đến hai mươi nghìn, mọi người đoán xem ngọc ở bên trong có giá trị bao nhiêu?”

Đường Minh Huy ngẩn ra, ông ấy thấy hơi thất vọng nên bèn hỏi: “Được nổi một trăm nghìn không?”

“Mười một triệu, đấy là còn chưa tính ngọc ở bên trong đấy”, Đường Tử Di đáp.

Tất cả mọi người đều bất ngờ, từ hai mươi nghìn biến thành mười một triệu ư? Lãi những năm trăm phần trăm luôn.

“Thật không?”, Đường Minh Huy trố mắt ra hỏi.

“Con đã mua hết đá mà anh Ngô chọn rồi, bố mau viết chi phiếu đi, tổng là mười một triệu năm trăm”.

Đường Minh Huy không nhiều lời mà viết chi phiếu ngay rồi đưa cho Ngô Bình.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 73Đường Tử Di mừng rỡ, cô ấy biết ngay mình đặt niềm tin đúng chỗ mà.Chỉ có Ngô Bình vẫn bình tĩnh như thường rồi nói tiếp: “Đục tiếp đi”.Vài phút sau, tảng đá đã xuất hiện hai lỗ thủng, ánh sáng chiếu vào khiến màu xanh mướt bên trong lộ ra, ngoài ra còn có tinh thể băng nữa.“Trời ơi! Tinh thể băng Đế Vương Lục!”, một chuyên gia chơi ngọc cảm thán, kích động đến mức toàn thân run rẩy.“Anh bạn, tôi muốn mua tảng này một triệu”.Đột nhiên có một người trung niên mặc vest đi giày da bước tới rồi cười nói với Sở Bắc.Người đó vừa nói dứt câu thì lại có một cô gái trẻ tới nói: “Tôi trả ba triệu”.Người trung niên kia cau mày rồi nói: “Tôi trả năm triệu”.“Tôi trả chín triệu”, một giọng nói nhẹ nhàng vang lên, rõ ràng mọi người rất có hứng thú với loại phỉ thuý này.“Tinh thể băng của Đế Vương Lục cơ mà, tôi chuyên kinh doanh trang sức, tôi trả mười triệu”.“Tôi trả cậu mười triệu năm trăm”.Đường Tử Di cười nói: “Chúng tôi không bán đâu, mọi người đừng tranh nhau nữa”.Ai nấy đều sững người, không bán ư?Đường Tử Di khoác tay Ngô Bình rồi cười nói: “Em bảo rồi mà, em sẽ mua hết đá của anh”.Ngô Bình im lặng, miễn bán có tiền thì ai mua cũng được nên gật đầu.Đường Tử Di nói với Kim Vĩnh Lợi: “Kim Vĩnh Lợi, anh thua rồi. Lúc cá cược tôi có ghi âm, nếu anh còn làm phiền tôi nữa thì tôi sẽ phát tán đoạn ghi âm ấy, để cả Vân Kinh biết trò cười của anh”.Kim Vĩnh Lợi cắn răng rồi lườm Ngô Bình, nhưng không biết phải làm thế nào.Ngô Bình mặc kệ anh ta rồi hỏi Đường Tử Di: “Cô xem đã dừng được chưa?”Đường Tử Di cười nói: “Chiến tích hôm nay quá ác liệt rồi, chúng ta về thôi”.Đường Tử Di khoác tay Ngô Bình rồi rời khỏi khu S, Kim Vĩnh Lợi ở phía sau thì sa sầm mặt rồi gằn giọng nói: “Họ Ngô kia, mày chết chắc rồi! Tao sẽ cho mày sống không bằng chết!”Đường Tử Di và Ngô Bình quay lại khu nghỉ ngơi, thấy vẻ mặt hớn hở của con gái mình, Đường Minh Huy mừng thầm rồi vội vàng đứng dậy hỏi: “Tiểu Ngô, Tử Di, chiến tích thế nào?”Đường Tử Di cười đáp: “Bọn con chọn được ba khối đá nhưng chỉ tốn chưa đến hai mươi nghìn, mọi người đoán xem ngọc ở bên trong có giá trị bao nhiêu?”Đường Minh Huy ngẩn ra, ông ấy thấy hơi thất vọng nên bèn hỏi: “Được nổi một trăm nghìn không?”“Mười một triệu, đấy là còn chưa tính ngọc ở bên trong đấy”, Đường Tử Di đáp.Tất cả mọi người đều bất ngờ, từ hai mươi nghìn biến thành mười một triệu ư? Lãi những năm trăm phần trăm luôn.“Thật không?”, Đường Minh Huy trố mắt ra hỏi.“Con đã mua hết đá mà anh Ngô chọn rồi, bố mau viết chi phiếu đi, tổng là mười một triệu năm trăm”.Đường Minh Huy không nhiều lời mà viết chi phiếu ngay rồi đưa cho Ngô Bình.

Chương 73