Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 77

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 77Hai người tập đến gần mười giờ thì Ngô Bình bảo Chu Thanh Nghiên về trước, còn mình thì đến bệnh viện.Lần này tới bệnh viện, Ngô Bình đã gặp lại hai người quen, đó chính là hai tên bắt cóc Ngô Mi và bị anh thi triển Ngũ Độc Âm Thuỷ, vì họ có ý đồ bất chính nên anh không nương tay chút nào.Hiện giờ, họ đang lâm vào tình trạng nguy kịch, mặt xám xịt, lưng thì còng, bệnh tật khắp người, đến bác sĩ cũng phải lắc đầu vì đã vô phương cứu chữa.Mấy ngày qua, họ gần như sống ở bệnh viện với hi vọng sống được ngày nào hay ngày ấy. Các cơn đau hành hạ khiến họ chỉ muốn chết quách đi cho xong, nhưng lại không dám.Khi chạm mặt Ngô Bình, hình như họ đã nhận ra anh, gã tên là Đại Hổ chỉ vào Ngô Bình rồi run giọng nói: “Mày!”Ngô Bình nhìn chằm chằm vào gã rồi nói: “Đau lắm đúng không? Cứ bình tĩnh, cơn đau khủng khiếp hơn còn chờ ở phía trước, giờ mới chỉ có thận với phổi hỏng thôi, mấy nữa còn tim nữa cơ”.Tên đó bật khóc: “Rốt cuộc mày đã làm gì bọn tao? Mày là ma…”Vì quá kích động nên gã bị đau tim, mắt trợn tròn rồi ngất xỉu.Ngô Bình không quan tâm mà đi tiếp, anh tới phòng bệnh của Tống Thế Kim, anh không muốn tên đó chết, vì như vậy thì quá dễ dàng cho gã.May là Tống Thế Kim vẫn còn sống, bà cụ hôm qua vẫn túc trực ở đây.Anh vừa xuất hiện là bà cụ đã nhìn thấy ngay rồi nói: “Cậu là Ngô Bình à!”Giọng điệu của bà cụ rất bình tĩnh, nhưng thái độ thì khá kênh kiệu.Ngô Bình: “Bà là mẹ của Tống Hồng Bân ư?”Bà cụ hừ một tiếng: “Hồng Bân đã kể cho tôi nghe chuyện của cậu rồi. Cậu bạn trẻ, tôi biết cậu có tài, nhưng cậu phải hiểu là đôi khi bản lĩnh của mình vừa không bảo vệ được người nhà mình, mà còn làm hại họ nữa đấy”.Ngô Bình sầm mặt, mụ già này đang đe doạ anh ư?Anh bật cười nói: “Bà cụ, tôi thấy bà sống hơi lâu rồi đấy, hay để tôi tiễn bà lên đường nhé”.Bà cụ cười lạnh nói: “Đúng là cái loại vô văn hoá, cậu tưởng nhà tôi chưa có chuẩn bị gì sao?”Đúng lúc này, Ngô Bình cảm thấy sau lưng mình có người, anh lách người sang một bên thì thấy một người đàn ông vừa đen vừa gầy lao tới, thoạt nhìn thì chắc đây là cao thủ Đông Nam Á.Đi phía sau cao thủ đó là Tống Hồng Bân đang đi khom lưng, có lẽ vì bị mất ngủ dài ngày nên trông ông ta rất uể oải, mắt ông ta hằn tia máu nhìn chằm chằm vào Ngô Bình.“Thằng khốn kia, tao biết ngay mày sẽ mò tới nên chuẩn bị sẵn chờ mày rồi đấy”.Ngô Bình vẫn bình tĩnh nói: “Tống Hồng Bân, có phải dạo này ông hay gặp ác mộng, thận thì đau rồi suốt ngày tiểu rắt không? Phổi cũng gặp vấn đề nên ho suốt ngày phải không? Ông mau đi khám đi, ông đang bị suy gan và thận đấy, nếu không chữa trị thì chết như chơi”.Tống Hồng Bân vừa kinh ngạc vừa hoảng hốt nói: “Thằng chó! Đại sư Chatchai, giết nó cho tôi!”Người đàn ông Đông Nam Á đó lập tức tăng tốc, sau đó nhảy lên cao rồi tấn công Ngô Bình. Anh thấy hắn dùng võ Muay Thái, một môn võ chuyên dùng đầu gối và khuỷu tay để tấn công đối thủ.

Chương 77

Hai người tập đến gần mười giờ thì Ngô Bình bảo Chu Thanh Nghiên về trước, còn mình thì đến bệnh viện.

Lần này tới bệnh viện, Ngô Bình đã gặp lại hai người quen, đó chính là hai tên bắt cóc Ngô Mi và bị anh thi triển Ngũ Độc Âm Thuỷ, vì họ có ý đồ bất chính nên anh không nương tay chút nào.

Hiện giờ, họ đang lâm vào tình trạng nguy kịch, mặt xám xịt, lưng thì còng, bệnh tật khắp người, đến bác sĩ cũng phải lắc đầu vì đã vô phương cứu chữa.

Mấy ngày qua, họ gần như sống ở bệnh viện với hi vọng sống được ngày nào hay ngày ấy. Các cơn đau hành hạ khiến họ chỉ muốn chết quách đi cho xong, nhưng lại không dám.

Khi chạm mặt Ngô Bình, hình như họ đã nhận ra anh, gã tên là Đại Hổ chỉ vào Ngô Bình rồi run giọng nói: “Mày!”

Ngô Bình nhìn chằm chằm vào gã rồi nói: “Đau lắm đúng không? Cứ bình tĩnh, cơn đau khủng khiếp hơn còn chờ ở phía trước, giờ mới chỉ có thận với phổi hỏng thôi, mấy nữa còn tim nữa cơ”.

Tên đó bật khóc: “Rốt cuộc mày đã làm gì bọn tao? Mày là ma…”

Vì quá kích động nên gã bị đau tim, mắt trợn tròn rồi ngất xỉu.

Ngô Bình không quan tâm mà đi tiếp, anh tới phòng bệnh của Tống Thế Kim, anh không muốn tên đó chết, vì như vậy thì quá dễ dàng cho gã.

May là Tống Thế Kim vẫn còn sống, bà cụ hôm qua vẫn túc trực ở đây.

Anh vừa xuất hiện là bà cụ đã nhìn thấy ngay rồi nói: “Cậu là Ngô Bình à!”

Giọng điệu của bà cụ rất bình tĩnh, nhưng thái độ thì khá kênh kiệu.

Ngô Bình: “Bà là mẹ của Tống Hồng Bân ư?”

Bà cụ hừ một tiếng: “Hồng Bân đã kể cho tôi nghe chuyện của cậu rồi. Cậu bạn trẻ, tôi biết cậu có tài, nhưng cậu phải hiểu là đôi khi bản lĩnh của mình vừa không bảo vệ được người nhà mình, mà còn làm hại họ nữa đấy”.

Ngô Bình sầm mặt, mụ già này đang đe doạ anh ư?

Anh bật cười nói: “Bà cụ, tôi thấy bà sống hơi lâu rồi đấy, hay để tôi tiễn bà lên đường nhé”.

Bà cụ cười lạnh nói: “Đúng là cái loại vô văn hoá, cậu tưởng nhà tôi chưa có chuẩn bị gì sao?”

Đúng lúc này, Ngô Bình cảm thấy sau lưng mình có người, anh lách người sang một bên thì thấy một người đàn ông vừa đen vừa gầy lao tới, thoạt nhìn thì chắc đây là cao thủ Đông Nam Á.

Đi phía sau cao thủ đó là Tống Hồng Bân đang đi khom lưng, có lẽ vì bị mất ngủ dài ngày nên trông ông ta rất uể oải, mắt ông ta hằn tia máu nhìn chằm chằm vào Ngô Bình.

“Thằng khốn kia, tao biết ngay mày sẽ mò tới nên chuẩn bị sẵn chờ mày rồi đấy”.

Ngô Bình vẫn bình tĩnh nói: “Tống Hồng Bân, có phải dạo này ông hay gặp ác mộng, thận thì đau rồi suốt ngày tiểu rắt không? Phổi cũng gặp vấn đề nên ho suốt ngày phải không? Ông mau đi khám đi, ông đang bị suy gan và thận đấy, nếu không chữa trị thì chết như chơi”.

Tống Hồng Bân vừa kinh ngạc vừa hoảng hốt nói: “Thằng chó! Đại sư Chatchai, giết nó cho tôi!”

Người đàn ông Đông Nam Á đó lập tức tăng tốc, sau đó nhảy lên cao rồi tấn công Ngô Bình. Anh thấy hắn dùng võ Muay Thái, một môn võ chuyên dùng đầu gối và khuỷu tay để tấn công đối thủ.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 77Hai người tập đến gần mười giờ thì Ngô Bình bảo Chu Thanh Nghiên về trước, còn mình thì đến bệnh viện.Lần này tới bệnh viện, Ngô Bình đã gặp lại hai người quen, đó chính là hai tên bắt cóc Ngô Mi và bị anh thi triển Ngũ Độc Âm Thuỷ, vì họ có ý đồ bất chính nên anh không nương tay chút nào.Hiện giờ, họ đang lâm vào tình trạng nguy kịch, mặt xám xịt, lưng thì còng, bệnh tật khắp người, đến bác sĩ cũng phải lắc đầu vì đã vô phương cứu chữa.Mấy ngày qua, họ gần như sống ở bệnh viện với hi vọng sống được ngày nào hay ngày ấy. Các cơn đau hành hạ khiến họ chỉ muốn chết quách đi cho xong, nhưng lại không dám.Khi chạm mặt Ngô Bình, hình như họ đã nhận ra anh, gã tên là Đại Hổ chỉ vào Ngô Bình rồi run giọng nói: “Mày!”Ngô Bình nhìn chằm chằm vào gã rồi nói: “Đau lắm đúng không? Cứ bình tĩnh, cơn đau khủng khiếp hơn còn chờ ở phía trước, giờ mới chỉ có thận với phổi hỏng thôi, mấy nữa còn tim nữa cơ”.Tên đó bật khóc: “Rốt cuộc mày đã làm gì bọn tao? Mày là ma…”Vì quá kích động nên gã bị đau tim, mắt trợn tròn rồi ngất xỉu.Ngô Bình không quan tâm mà đi tiếp, anh tới phòng bệnh của Tống Thế Kim, anh không muốn tên đó chết, vì như vậy thì quá dễ dàng cho gã.May là Tống Thế Kim vẫn còn sống, bà cụ hôm qua vẫn túc trực ở đây.Anh vừa xuất hiện là bà cụ đã nhìn thấy ngay rồi nói: “Cậu là Ngô Bình à!”Giọng điệu của bà cụ rất bình tĩnh, nhưng thái độ thì khá kênh kiệu.Ngô Bình: “Bà là mẹ của Tống Hồng Bân ư?”Bà cụ hừ một tiếng: “Hồng Bân đã kể cho tôi nghe chuyện của cậu rồi. Cậu bạn trẻ, tôi biết cậu có tài, nhưng cậu phải hiểu là đôi khi bản lĩnh của mình vừa không bảo vệ được người nhà mình, mà còn làm hại họ nữa đấy”.Ngô Bình sầm mặt, mụ già này đang đe doạ anh ư?Anh bật cười nói: “Bà cụ, tôi thấy bà sống hơi lâu rồi đấy, hay để tôi tiễn bà lên đường nhé”.Bà cụ cười lạnh nói: “Đúng là cái loại vô văn hoá, cậu tưởng nhà tôi chưa có chuẩn bị gì sao?”Đúng lúc này, Ngô Bình cảm thấy sau lưng mình có người, anh lách người sang một bên thì thấy một người đàn ông vừa đen vừa gầy lao tới, thoạt nhìn thì chắc đây là cao thủ Đông Nam Á.Đi phía sau cao thủ đó là Tống Hồng Bân đang đi khom lưng, có lẽ vì bị mất ngủ dài ngày nên trông ông ta rất uể oải, mắt ông ta hằn tia máu nhìn chằm chằm vào Ngô Bình.“Thằng khốn kia, tao biết ngay mày sẽ mò tới nên chuẩn bị sẵn chờ mày rồi đấy”.Ngô Bình vẫn bình tĩnh nói: “Tống Hồng Bân, có phải dạo này ông hay gặp ác mộng, thận thì đau rồi suốt ngày tiểu rắt không? Phổi cũng gặp vấn đề nên ho suốt ngày phải không? Ông mau đi khám đi, ông đang bị suy gan và thận đấy, nếu không chữa trị thì chết như chơi”.Tống Hồng Bân vừa kinh ngạc vừa hoảng hốt nói: “Thằng chó! Đại sư Chatchai, giết nó cho tôi!”Người đàn ông Đông Nam Á đó lập tức tăng tốc, sau đó nhảy lên cao rồi tấn công Ngô Bình. Anh thấy hắn dùng võ Muay Thái, một môn võ chuyên dùng đầu gối và khuỷu tay để tấn công đối thủ.

Chương 77