Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 79
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 79Ngô Bình chưa về nhà ngay, quảng trường này rất rộng, lại không có ai quấy rầy nên anh định ở lại đả thông kinh mạch cấp hai trên cánh tay.Đến năm giờ sáng ngày hôm sau, khi mặt trời dần ló dạng, anh mới đi về.Trương Lệ đã dậy, đang chuẩn bị làm đồ ăn sáng.Ngô Bình đang đánh răng thì Chu Thanh Nghiên vừa đi ra vừa nghe điện thoại, vừa nói chuyện được dăm ba câu thì cô ấy đã biến sắc mặt rồi nói: “Ở đâu? Được, con đến ngay!”Ngô Bình lo lắng hỏi: “Có chuyện gì thế?”Chu Thanh Nghiên oà khóc nói: “Ông tôi đang bị thương nặng”.Ngô Bình hỏi: “Ông ấy đang ở đâu?”“Ở tỉnh”, Chu Thanh Nghiên đáp: “Bố tôi đang đến đó rồi”.Ngô Bình: “Cô chuẩn bị rồi chúng ta đi”.Chu Thanh Nghiên lau nước mắt nói: “Bố tôi không cho tôi đến, bảo chứ chờ ở nhà thôi”.Ngô Bình híp mắt lại, xem ra chuyện này còn phức tạp hơn anh nghĩ: “Không sao, tôi đi cùng cô, nhanh lên!”Ngô Bình lái chiếc S5 của Chu Thanh Nghiên lên tỉnh.“Chuyện xảy ra thế nào? Cô có biết gì không?”, anh hỏi.Chu Thanh Nghiên suy nghĩ rồi đáp: “Nói đúng ra thì tôi cũng có một chút ấn tượng. Hồi tôi còn nhỏ, cứ lâu lâu, nhà tôi lại chuyển nhà một lần. Hơn nữa, ông nội tôi đã đổi tên nhiều lần rồi, bố tôi cũng đổi một, hai lần gì đó”.Ngô Bình: “Vậy là nhà cô luôn trốn ai đó ư?”Chu Thanh Nghiên lắc đầu: “Tôi cũng không rõ nữa, tôi chỉ nhớ ông bắt tôi học võ từ bé. Thật ra ban đầu, tôi ghét lắm, nhưng vẫn phải học nên mới quen dần”.Ngô Bình trầm mặc một lúc rồi nói: “Cô gọi điện cho bố cô đi, hỏi xem ông cô bị thương thế nào, bảo là tôi có thể chữa được”.Chu Thanh Nghiên gật mạnh đầu rồi gọi cho bố mình. Ngay sau đó, đã có một giọng nói uy nghiêm của đàn ông vang lên: “Thanh Nghiên, con đừng lo, có bố chăm sóc cho ông rồi”.Chu Thanh Nghiên: “Bố, ông có bị thương nặng lắm không ạ?”Bố cô ấy: “Bị người ta đánh cho một chưởng, bố đang nghĩ cách chữa trị”.“Chưởng gì vậy ạ?”, Chu Thanh Nghiên hỏi ngay.Người đàn ông trầm mặc chốc lát rồi khẽ thở dài đáp: “Thiết Sa Chưởng!”Ngô Bình có thể nghe thấy rõ ràng, anh lập tức đọc một đơn thuốc rồi bảo bố Chu Thanh Nghiên ghi lại, sau đó cho người đi mua về ngay. Nghe thấy thế, bố Chu Thanh Nghiên vội hỏi: “Cậu là?”Chu Thanh Nghiên đáp: “Bố, đây là anh Ngô, người đã cứu con và ông nội một mạng”.
Chương 79
Ngô Bình chưa về nhà ngay, quảng trường này rất rộng, lại không có ai quấy rầy nên anh định ở lại đả thông kinh mạch cấp hai trên cánh tay.
Đến năm giờ sáng ngày hôm sau, khi mặt trời dần ló dạng, anh mới đi về.
Trương Lệ đã dậy, đang chuẩn bị làm đồ ăn sáng.
Ngô Bình đang đánh răng thì Chu Thanh Nghiên vừa đi ra vừa nghe điện thoại, vừa nói chuyện được dăm ba câu thì cô ấy đã biến sắc mặt rồi nói: “Ở đâu? Được, con đến ngay!”
Ngô Bình lo lắng hỏi: “Có chuyện gì thế?”
Chu Thanh Nghiên oà khóc nói: “Ông tôi đang bị thương nặng”.
Ngô Bình hỏi: “Ông ấy đang ở đâu?”
“Ở tỉnh”, Chu Thanh Nghiên đáp: “Bố tôi đang đến đó rồi”.
Ngô Bình: “Cô chuẩn bị rồi chúng ta đi”.
Chu Thanh Nghiên lau nước mắt nói: “Bố tôi không cho tôi đến, bảo chứ chờ ở nhà thôi”.
Ngô Bình híp mắt lại, xem ra chuyện này còn phức tạp hơn anh nghĩ: “Không sao, tôi đi cùng cô, nhanh lên!”
Ngô Bình lái chiếc S5 của Chu Thanh Nghiên lên tỉnh.
“Chuyện xảy ra thế nào? Cô có biết gì không?”, anh hỏi.
Chu Thanh Nghiên suy nghĩ rồi đáp: “Nói đúng ra thì tôi cũng có một chút ấn tượng. Hồi tôi còn nhỏ, cứ lâu lâu, nhà tôi lại chuyển nhà một lần. Hơn nữa, ông nội tôi đã đổi tên nhiều lần rồi, bố tôi cũng đổi một, hai lần gì đó”.
Ngô Bình: “Vậy là nhà cô luôn trốn ai đó ư?”
Chu Thanh Nghiên lắc đầu: “Tôi cũng không rõ nữa, tôi chỉ nhớ ông bắt tôi học võ từ bé. Thật ra ban đầu, tôi ghét lắm, nhưng vẫn phải học nên mới quen dần”.
Ngô Bình trầm mặc một lúc rồi nói: “Cô gọi điện cho bố cô đi, hỏi xem ông cô bị thương thế nào, bảo là tôi có thể chữa được”.
Chu Thanh Nghiên gật mạnh đầu rồi gọi cho bố mình. Ngay sau đó, đã có một giọng nói uy nghiêm của đàn ông vang lên: “Thanh Nghiên, con đừng lo, có bố chăm sóc cho ông rồi”.
Chu Thanh Nghiên: “Bố, ông có bị thương nặng lắm không ạ?”
Bố cô ấy: “Bị người ta đánh cho một chưởng, bố đang nghĩ cách chữa trị”.
“Chưởng gì vậy ạ?”, Chu Thanh Nghiên hỏi ngay.
Người đàn ông trầm mặc chốc lát rồi khẽ thở dài đáp: “Thiết Sa Chưởng!”
Ngô Bình có thể nghe thấy rõ ràng, anh lập tức đọc một đơn thuốc rồi bảo bố Chu Thanh Nghiên ghi lại, sau đó cho người đi mua về ngay. Nghe thấy thế, bố Chu Thanh Nghiên vội hỏi: “Cậu là?”
Chu Thanh Nghiên đáp: “Bố, đây là anh Ngô, người đã cứu con và ông nội một mạng”.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 79Ngô Bình chưa về nhà ngay, quảng trường này rất rộng, lại không có ai quấy rầy nên anh định ở lại đả thông kinh mạch cấp hai trên cánh tay.Đến năm giờ sáng ngày hôm sau, khi mặt trời dần ló dạng, anh mới đi về.Trương Lệ đã dậy, đang chuẩn bị làm đồ ăn sáng.Ngô Bình đang đánh răng thì Chu Thanh Nghiên vừa đi ra vừa nghe điện thoại, vừa nói chuyện được dăm ba câu thì cô ấy đã biến sắc mặt rồi nói: “Ở đâu? Được, con đến ngay!”Ngô Bình lo lắng hỏi: “Có chuyện gì thế?”Chu Thanh Nghiên oà khóc nói: “Ông tôi đang bị thương nặng”.Ngô Bình hỏi: “Ông ấy đang ở đâu?”“Ở tỉnh”, Chu Thanh Nghiên đáp: “Bố tôi đang đến đó rồi”.Ngô Bình: “Cô chuẩn bị rồi chúng ta đi”.Chu Thanh Nghiên lau nước mắt nói: “Bố tôi không cho tôi đến, bảo chứ chờ ở nhà thôi”.Ngô Bình híp mắt lại, xem ra chuyện này còn phức tạp hơn anh nghĩ: “Không sao, tôi đi cùng cô, nhanh lên!”Ngô Bình lái chiếc S5 của Chu Thanh Nghiên lên tỉnh.“Chuyện xảy ra thế nào? Cô có biết gì không?”, anh hỏi.Chu Thanh Nghiên suy nghĩ rồi đáp: “Nói đúng ra thì tôi cũng có một chút ấn tượng. Hồi tôi còn nhỏ, cứ lâu lâu, nhà tôi lại chuyển nhà một lần. Hơn nữa, ông nội tôi đã đổi tên nhiều lần rồi, bố tôi cũng đổi một, hai lần gì đó”.Ngô Bình: “Vậy là nhà cô luôn trốn ai đó ư?”Chu Thanh Nghiên lắc đầu: “Tôi cũng không rõ nữa, tôi chỉ nhớ ông bắt tôi học võ từ bé. Thật ra ban đầu, tôi ghét lắm, nhưng vẫn phải học nên mới quen dần”.Ngô Bình trầm mặc một lúc rồi nói: “Cô gọi điện cho bố cô đi, hỏi xem ông cô bị thương thế nào, bảo là tôi có thể chữa được”.Chu Thanh Nghiên gật mạnh đầu rồi gọi cho bố mình. Ngay sau đó, đã có một giọng nói uy nghiêm của đàn ông vang lên: “Thanh Nghiên, con đừng lo, có bố chăm sóc cho ông rồi”.Chu Thanh Nghiên: “Bố, ông có bị thương nặng lắm không ạ?”Bố cô ấy: “Bị người ta đánh cho một chưởng, bố đang nghĩ cách chữa trị”.“Chưởng gì vậy ạ?”, Chu Thanh Nghiên hỏi ngay.Người đàn ông trầm mặc chốc lát rồi khẽ thở dài đáp: “Thiết Sa Chưởng!”Ngô Bình có thể nghe thấy rõ ràng, anh lập tức đọc một đơn thuốc rồi bảo bố Chu Thanh Nghiên ghi lại, sau đó cho người đi mua về ngay. Nghe thấy thế, bố Chu Thanh Nghiên vội hỏi: “Cậu là?”Chu Thanh Nghiên đáp: “Bố, đây là anh Ngô, người đã cứu con và ông nội một mạng”.