Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 83
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 83Cuối cùng, sau một lúc bàn bạc, họ đã quyết định chuyển nhà ra ngoài ngoại ô. Làm vậy thứ nhất sẽ không ảnh hưởng tới hàng xóm, đối địch cũng thoái mái hơn. Thứ hai là có thể kéo dài thời gian, vì Kiều Ba sẽ phải mất thêm một khoảng thời gian thì mới tìm thấy họ.Bây giờ, Ngô Bình thật sự rất cần thêm thời gian. Trong Thiên Địa Huyền Hoàng Quyết có một môn võ kỹ tên là Kim Cương Chỉ, nó có thể khắc chế được Thiết Sa Chưởng. Nhưng nếu muốn tu luyện môn võ kỹ này thì ít nhất anh cũng phải đả thông kinh mạch cấp hai trên một cánh tay, cho nên anh cần thêm một chút thời gian nữa.Chu Truyền Võ nhanh chóng tìm được một ngôi nhà ở ngoại ô để mọi người ở tạm.Vì bệnh tình của Trương Lệ cũng cần tiếp tục được điều trị nên Ngô Bình phải gọi cho bà rồi nói mình đã tìm được một công việc ở tỉnh, nhưng không có ai cơm nước cho nên muốn bà lên ở cùng mấy ngày, còn Ngô Mi thì ở tạm bên nhà ông bà ngoại.Trương Lệ khăn gói lên tỉnh ngay, Ngô Bình thuê cho bà một căn nhà gần đó để tiện cho việc qua lại chữa trị.Thời gian còn lại, anh chuyên tâm vào việc đả thông kinh mạch cấp hai, anh đoán chỉ cần hai, ba hôm nữa là mình sẽ hoàn thành xong và có thể tu luyện Kim Cương Chỉ được.Trời tối dần, vì là vùng ngoại ô nên không có đèn đường, cả thôn làng đều tối om, thi thoảng mới nghe thấy tiếng chó sủa.Tối nay, Ngô Bình tập trung tu luyện nên tiến bộ rất nhanh, kinh mạch trên cánh tay phải của anh đã được đả thông hết, sau này tiến hành với cánh tay còn lại sẽ dễ dàng hơn, chắc trong ngày mai là xong.Sáng sớm hôm sau, Ngô Bình đi mua đồ ăn sáng rồi mang đến ngôi nhà gần đó để điều trị cho mẹ mình. Nhờ châm cứu cùng thuốc thang mà tế bào ung thư trong người Trương Lệ đã được kiểm soát. Nhưng đây là căn bệnh không thể chữa khỏi trong ngày một ngày hai được.Điều trị cho mẹ mình xong, Ngô Bình lại vội vã chạy về nhà họ Chu. Cứ thế cho đến giữa ngày hôm sau, cuối cùng anh cũng đả thông hết kinh mạch cấp hai ở cánh tay phải, miễn cưỡng có thể tu luyện Kim Cương Chỉ được rồi.Kim Cương Chỉ là một môn chỉ công có đường lối vận khí riêng biệt, mỗi ngón tay đều có một lối đánh riêng. Ví dụ như ngón tay cái sẽ có tên là Kim Cương Ấn và uy lực thì vô cùng mạnh. Ngón trỏ là Điểm Long Chỉ, vì đây là ngón linh hoạt nhất nên thích hợp để điểm huyệt. Ngón giữa là Thần Chỉ, thường xuyên có những đòn tấn công bất ngờ.Khi sử dụng cả năm ngón tay thì gọi là Kim Cương Long Trảo Thủ, uy lực của nó mạnh hơn Ưng Trảo Công rất nhiều.Lúc luyện võ, Ngô Bình sẽ luyện công trước, luyện kỹ năng sau. Nội công của anh rất thâm hậu nên luyện Kim Cương Chỉ khá nhanh, chỉ cần vài tiếng là đã luyện xong rồi.Tiếp theo, anh cần luyện các chỉ pháp thật thuần thục cho quen tay nữa là xong.Khi trời sắp tối, người nhà họ Chu đều về phòng nghỉ ngơi. Ngô Bình điều trị cho Chu Viễn Sơn xong thì ngồi ở phòng khách luyện khí.
Chương 83
Cuối cùng, sau một lúc bàn bạc, họ đã quyết định chuyển nhà ra ngoài ngoại ô. Làm vậy thứ nhất sẽ không ảnh hưởng tới hàng xóm, đối địch cũng thoái mái hơn. Thứ hai là có thể kéo dài thời gian, vì Kiều Ba sẽ phải mất thêm một khoảng thời gian thì mới tìm thấy họ.
Bây giờ, Ngô Bình thật sự rất cần thêm thời gian. Trong Thiên Địa Huyền Hoàng Quyết có một môn võ kỹ tên là Kim Cương Chỉ, nó có thể khắc chế được Thiết Sa Chưởng. Nhưng nếu muốn tu luyện môn võ kỹ này thì ít nhất anh cũng phải đả thông kinh mạch cấp hai trên một cánh tay, cho nên anh cần thêm một chút thời gian nữa.
Chu Truyền Võ nhanh chóng tìm được một ngôi nhà ở ngoại ô để mọi người ở tạm.
Vì bệnh tình của Trương Lệ cũng cần tiếp tục được điều trị nên Ngô Bình phải gọi cho bà rồi nói mình đã tìm được một công việc ở tỉnh, nhưng không có ai cơm nước cho nên muốn bà lên ở cùng mấy ngày, còn Ngô Mi thì ở tạm bên nhà ông bà ngoại.
Trương Lệ khăn gói lên tỉnh ngay, Ngô Bình thuê cho bà một căn nhà gần đó để tiện cho việc qua lại chữa trị.
Thời gian còn lại, anh chuyên tâm vào việc đả thông kinh mạch cấp hai, anh đoán chỉ cần hai, ba hôm nữa là mình sẽ hoàn thành xong và có thể tu luyện Kim Cương Chỉ được.
Trời tối dần, vì là vùng ngoại ô nên không có đèn đường, cả thôn làng đều tối om, thi thoảng mới nghe thấy tiếng chó sủa.
Tối nay, Ngô Bình tập trung tu luyện nên tiến bộ rất nhanh, kinh mạch trên cánh tay phải của anh đã được đả thông hết, sau này tiến hành với cánh tay còn lại sẽ dễ dàng hơn, chắc trong ngày mai là xong.
Sáng sớm hôm sau, Ngô Bình đi mua đồ ăn sáng rồi mang đến ngôi nhà gần đó để điều trị cho mẹ mình. Nhờ châm cứu cùng thuốc thang mà tế bào ung thư trong người Trương Lệ đã được kiểm soát. Nhưng đây là căn bệnh không thể chữa khỏi trong ngày một ngày hai được.
Điều trị cho mẹ mình xong, Ngô Bình lại vội vã chạy về nhà họ Chu. Cứ thế cho đến giữa ngày hôm sau, cuối cùng anh cũng đả thông hết kinh mạch cấp hai ở cánh tay phải, miễn cưỡng có thể tu luyện Kim Cương Chỉ được rồi.
Kim Cương Chỉ là một môn chỉ công có đường lối vận khí riêng biệt, mỗi ngón tay đều có một lối đánh riêng. Ví dụ như ngón tay cái sẽ có tên là Kim Cương Ấn và uy lực thì vô cùng mạnh. Ngón trỏ là Điểm Long Chỉ, vì đây là ngón linh hoạt nhất nên thích hợp để điểm huyệt. Ngón giữa là Thần Chỉ, thường xuyên có những đòn tấn công bất ngờ.
Khi sử dụng cả năm ngón tay thì gọi là Kim Cương Long Trảo Thủ, uy lực của nó mạnh hơn Ưng Trảo Công rất nhiều.
Lúc luyện võ, Ngô Bình sẽ luyện công trước, luyện kỹ năng sau. Nội công của anh rất thâm hậu nên luyện Kim Cương Chỉ khá nhanh, chỉ cần vài tiếng là đã luyện xong rồi.
Tiếp theo, anh cần luyện các chỉ pháp thật thuần thục cho quen tay nữa là xong.
Khi trời sắp tối, người nhà họ Chu đều về phòng nghỉ ngơi. Ngô Bình điều trị cho Chu Viễn Sơn xong thì ngồi ở phòng khách luyện khí.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 83Cuối cùng, sau một lúc bàn bạc, họ đã quyết định chuyển nhà ra ngoài ngoại ô. Làm vậy thứ nhất sẽ không ảnh hưởng tới hàng xóm, đối địch cũng thoái mái hơn. Thứ hai là có thể kéo dài thời gian, vì Kiều Ba sẽ phải mất thêm một khoảng thời gian thì mới tìm thấy họ.Bây giờ, Ngô Bình thật sự rất cần thêm thời gian. Trong Thiên Địa Huyền Hoàng Quyết có một môn võ kỹ tên là Kim Cương Chỉ, nó có thể khắc chế được Thiết Sa Chưởng. Nhưng nếu muốn tu luyện môn võ kỹ này thì ít nhất anh cũng phải đả thông kinh mạch cấp hai trên một cánh tay, cho nên anh cần thêm một chút thời gian nữa.Chu Truyền Võ nhanh chóng tìm được một ngôi nhà ở ngoại ô để mọi người ở tạm.Vì bệnh tình của Trương Lệ cũng cần tiếp tục được điều trị nên Ngô Bình phải gọi cho bà rồi nói mình đã tìm được một công việc ở tỉnh, nhưng không có ai cơm nước cho nên muốn bà lên ở cùng mấy ngày, còn Ngô Mi thì ở tạm bên nhà ông bà ngoại.Trương Lệ khăn gói lên tỉnh ngay, Ngô Bình thuê cho bà một căn nhà gần đó để tiện cho việc qua lại chữa trị.Thời gian còn lại, anh chuyên tâm vào việc đả thông kinh mạch cấp hai, anh đoán chỉ cần hai, ba hôm nữa là mình sẽ hoàn thành xong và có thể tu luyện Kim Cương Chỉ được.Trời tối dần, vì là vùng ngoại ô nên không có đèn đường, cả thôn làng đều tối om, thi thoảng mới nghe thấy tiếng chó sủa.Tối nay, Ngô Bình tập trung tu luyện nên tiến bộ rất nhanh, kinh mạch trên cánh tay phải của anh đã được đả thông hết, sau này tiến hành với cánh tay còn lại sẽ dễ dàng hơn, chắc trong ngày mai là xong.Sáng sớm hôm sau, Ngô Bình đi mua đồ ăn sáng rồi mang đến ngôi nhà gần đó để điều trị cho mẹ mình. Nhờ châm cứu cùng thuốc thang mà tế bào ung thư trong người Trương Lệ đã được kiểm soát. Nhưng đây là căn bệnh không thể chữa khỏi trong ngày một ngày hai được.Điều trị cho mẹ mình xong, Ngô Bình lại vội vã chạy về nhà họ Chu. Cứ thế cho đến giữa ngày hôm sau, cuối cùng anh cũng đả thông hết kinh mạch cấp hai ở cánh tay phải, miễn cưỡng có thể tu luyện Kim Cương Chỉ được rồi.Kim Cương Chỉ là một môn chỉ công có đường lối vận khí riêng biệt, mỗi ngón tay đều có một lối đánh riêng. Ví dụ như ngón tay cái sẽ có tên là Kim Cương Ấn và uy lực thì vô cùng mạnh. Ngón trỏ là Điểm Long Chỉ, vì đây là ngón linh hoạt nhất nên thích hợp để điểm huyệt. Ngón giữa là Thần Chỉ, thường xuyên có những đòn tấn công bất ngờ.Khi sử dụng cả năm ngón tay thì gọi là Kim Cương Long Trảo Thủ, uy lực của nó mạnh hơn Ưng Trảo Công rất nhiều.Lúc luyện võ, Ngô Bình sẽ luyện công trước, luyện kỹ năng sau. Nội công của anh rất thâm hậu nên luyện Kim Cương Chỉ khá nhanh, chỉ cần vài tiếng là đã luyện xong rồi.Tiếp theo, anh cần luyện các chỉ pháp thật thuần thục cho quen tay nữa là xong.Khi trời sắp tối, người nhà họ Chu đều về phòng nghỉ ngơi. Ngô Bình điều trị cho Chu Viễn Sơn xong thì ngồi ở phòng khách luyện khí.