Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 100

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 100Những người khác há hốc miệng ngạc nhiên vì thấy anh ra tay quá nhanh.Anh Mễ vội kéo Ngô Bình lại: “Chú em, đừng manh động!”, Ngô Bình mới ra tù, anh ta không muốn anh lại phạm tội.Đám kia không dám xông lên, mà cũng không dám bỏ đi, hai bên cứ giùng giằng một lúc… Không lâu sau, Hà Tất Sĩ đã dẫn người tới, ông ấy hỏi Ngô Bình mấy câu rồi lập tức xua tay: “Còng hết tay lại!”“Ai dám?”, tên tóc dài trợn mắt nói: “Anh tôi là đội phó của đội tuần tra đấy, các người thử còng tay tôi xem?”Đội tuần tra vừa thuộc quân đội vừa thuộc cảnh sát, họ chuyên đối phó với những tội phạm gian ác hay phần tử kh ủng bố, hoặc những việc cấp bách. Đội phó là một nhân vật khá có tầm ảnh hưởng, Hà Tất Sĩ quả nhiên đã hơi do dự.Nhưng sự thật chứng minh rõ ràng nhóm này đã đánh người bị thương là đã phạm tội, ông ấy có quyền bắt họ.Ông ấy hừ một tiếng rồi nói: “Đội phó cũng không giúp được các người đâu, phạm tội rồi thì đều bị bắt hết”.Các cảnh sát xông lên rồi bắt hết đám lưu manh ấy lại.Hà Tất Sĩ cười lớn nói: “Cậu Ngô, cậu cũng là một công dân gương mẫu chuyên làm việc nghĩa, cậu lại giúp chúng tôi thêm lần nữa rồi”.Ngô Bình: “Việc nên làm thôi. À, đây là chủ quán, anh ấy đã bị gãy xương, là do nhóm kia gây ra, tôi có thể làm chứng”.Hà Tất Sĩ gật đầu: “Cậu yên tâm, họ sẽ bị trừng trị theo pháp luật”.Nhóm Hà Tất Sĩ lập tức áp giải nhóm người ấy đi, chủ quán cũng được đưa đi để giám định thương tích.Anh Mễ rất cảm kích Ngô Bình nên đã gọi nhân viên phục vụ lại và dặn đừng thu tiền bàn của Ngô Bình, ngoài ra còn mang thêm cho bàn anh hai bình Mao Đài.Khi thấy nhóm hổ báo kia bị tống lên xe cảnh sát, Ngô Bình mới quay lại phòng ăn. Anh vừa về thì thấy Lâm Băng Tiên đã say mềm, cô ấy đang ôm mẹ mình rồi khóc lớn.“Mẹ ơi, mẹ sẽ không sao đâu, anh Ngô sẽ chữa khỏi bệnh cho mẹ”.Lâm Mỹ Kiều khẽ thở dài: “Băng Tiên, con đừng tự làm khó mình như thế, ai mà chẳng phải chết, mẹ không sợ đâu”.Ngô Bình vội nói: “Cô ơi, bệnh của cô không có vấn đề gì đâu, cháu có thể chữa được”.Lâm Băng Tiên thật sự đã say nên ôm chầm lấy tay của Ngô Bình rồi nói: “Anh Ngô, anh là người tốt, em cảm ơn anh, nhất định em sẽ báo đáp anh”.Sau đó, cô ấy bắt đầu kể lại chuyện xưa. Ngày trước, cô ấy rất có năng khiếu với âm nhạc, thậm chí còn giành được thành tích đứng đầu toàn tỉnh và thi đỗ vào học viên âm nhạc Vân Kinh.Học viện âm nhạc Vân Kinh là nhạc viện đứng trong tốp ba của cả nước, ai học ở đó cũng có tương lai tươi sáng. Tiếc là khi ấy Lâm Mỹ Kiều đã nghỉ việc vì bị ông chủ quấy rối, sau nhiều lần đắn đó, Lâm Băng Tiên đã quyết định nghỉ học đi làm khi mới học được một tháng.Cô ấy cảm thấy vô cùng tiếc nuối, đó lẽ ra là cuộc đời mà cô ấy nên có, nhưng vận mệnh luôn thích trêu ngươi người ta, khiến cô ấy không còn sự lựa chọn nào khác.

Chương 100

Những người khác há hốc miệng ngạc nhiên vì thấy anh ra tay quá nhanh.

Anh Mễ vội kéo Ngô Bình lại: “Chú em, đừng manh động!”, Ngô Bình mới ra tù, anh ta không muốn anh lại phạm tội.

Đám kia không dám xông lên, mà cũng không dám bỏ đi, hai bên cứ giùng giằng một lúc… Không lâu sau, Hà Tất Sĩ đã dẫn người tới, ông ấy hỏi Ngô Bình mấy câu rồi lập tức xua tay: “Còng hết tay lại!”

“Ai dám?”, tên tóc dài trợn mắt nói: “Anh tôi là đội phó của đội tuần tra đấy, các người thử còng tay tôi xem?”

Đội tuần tra vừa thuộc quân đội vừa thuộc cảnh sát, họ chuyên đối phó với những tội phạm gian ác hay phần tử kh ủng bố, hoặc những việc cấp bách. Đội phó là một nhân vật khá có tầm ảnh hưởng, Hà Tất Sĩ quả nhiên đã hơi do dự.

Nhưng sự thật chứng minh rõ ràng nhóm này đã đánh người bị thương là đã phạm tội, ông ấy có quyền bắt họ.

Ông ấy hừ một tiếng rồi nói: “Đội phó cũng không giúp được các người đâu, phạm tội rồi thì đều bị bắt hết”.

Các cảnh sát xông lên rồi bắt hết đám lưu manh ấy lại.

Hà Tất Sĩ cười lớn nói: “Cậu Ngô, cậu cũng là một công dân gương mẫu chuyên làm việc nghĩa, cậu lại giúp chúng tôi thêm lần nữa rồi”.

Ngô Bình: “Việc nên làm thôi. À, đây là chủ quán, anh ấy đã bị gãy xương, là do nhóm kia gây ra, tôi có thể làm chứng”.

Hà Tất Sĩ gật đầu: “Cậu yên tâm, họ sẽ bị trừng trị theo pháp luật”.

Nhóm Hà Tất Sĩ lập tức áp giải nhóm người ấy đi, chủ quán cũng được đưa đi để giám định thương tích.

Anh Mễ rất cảm kích Ngô Bình nên đã gọi nhân viên phục vụ lại và dặn đừng thu tiền bàn của Ngô Bình, ngoài ra còn mang thêm cho bàn anh hai bình Mao Đài.

Khi thấy nhóm hổ báo kia bị tống lên xe cảnh sát, Ngô Bình mới quay lại phòng ăn. Anh vừa về thì thấy Lâm Băng Tiên đã say mềm, cô ấy đang ôm mẹ mình rồi khóc lớn.

“Mẹ ơi, mẹ sẽ không sao đâu, anh Ngô sẽ chữa khỏi bệnh cho mẹ”.

Lâm Mỹ Kiều khẽ thở dài: “Băng Tiên, con đừng tự làm khó mình như thế, ai mà chẳng phải chết, mẹ không sợ đâu”.

Ngô Bình vội nói: “Cô ơi, bệnh của cô không có vấn đề gì đâu, cháu có thể chữa được”.

Lâm Băng Tiên thật sự đã say nên ôm chầm lấy tay của Ngô Bình rồi nói: “Anh Ngô, anh là người tốt, em cảm ơn anh, nhất định em sẽ báo đáp anh”.

Sau đó, cô ấy bắt đầu kể lại chuyện xưa. Ngày trước, cô ấy rất có năng khiếu với âm nhạc, thậm chí còn giành được thành tích đứng đầu toàn tỉnh và thi đỗ vào học viên âm nhạc Vân Kinh.

Học viện âm nhạc Vân Kinh là nhạc viện đứng trong tốp ba của cả nước, ai học ở đó cũng có tương lai tươi sáng. Tiếc là khi ấy Lâm Mỹ Kiều đã nghỉ việc vì bị ông chủ quấy rối, sau nhiều lần đắn đó, Lâm Băng Tiên đã quyết định nghỉ học đi làm khi mới học được một tháng.

Cô ấy cảm thấy vô cùng tiếc nuối, đó lẽ ra là cuộc đời mà cô ấy nên có, nhưng vận mệnh luôn thích trêu ngươi người ta, khiến cô ấy không còn sự lựa chọn nào khác.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 100Những người khác há hốc miệng ngạc nhiên vì thấy anh ra tay quá nhanh.Anh Mễ vội kéo Ngô Bình lại: “Chú em, đừng manh động!”, Ngô Bình mới ra tù, anh ta không muốn anh lại phạm tội.Đám kia không dám xông lên, mà cũng không dám bỏ đi, hai bên cứ giùng giằng một lúc… Không lâu sau, Hà Tất Sĩ đã dẫn người tới, ông ấy hỏi Ngô Bình mấy câu rồi lập tức xua tay: “Còng hết tay lại!”“Ai dám?”, tên tóc dài trợn mắt nói: “Anh tôi là đội phó của đội tuần tra đấy, các người thử còng tay tôi xem?”Đội tuần tra vừa thuộc quân đội vừa thuộc cảnh sát, họ chuyên đối phó với những tội phạm gian ác hay phần tử kh ủng bố, hoặc những việc cấp bách. Đội phó là một nhân vật khá có tầm ảnh hưởng, Hà Tất Sĩ quả nhiên đã hơi do dự.Nhưng sự thật chứng minh rõ ràng nhóm này đã đánh người bị thương là đã phạm tội, ông ấy có quyền bắt họ.Ông ấy hừ một tiếng rồi nói: “Đội phó cũng không giúp được các người đâu, phạm tội rồi thì đều bị bắt hết”.Các cảnh sát xông lên rồi bắt hết đám lưu manh ấy lại.Hà Tất Sĩ cười lớn nói: “Cậu Ngô, cậu cũng là một công dân gương mẫu chuyên làm việc nghĩa, cậu lại giúp chúng tôi thêm lần nữa rồi”.Ngô Bình: “Việc nên làm thôi. À, đây là chủ quán, anh ấy đã bị gãy xương, là do nhóm kia gây ra, tôi có thể làm chứng”.Hà Tất Sĩ gật đầu: “Cậu yên tâm, họ sẽ bị trừng trị theo pháp luật”.Nhóm Hà Tất Sĩ lập tức áp giải nhóm người ấy đi, chủ quán cũng được đưa đi để giám định thương tích.Anh Mễ rất cảm kích Ngô Bình nên đã gọi nhân viên phục vụ lại và dặn đừng thu tiền bàn của Ngô Bình, ngoài ra còn mang thêm cho bàn anh hai bình Mao Đài.Khi thấy nhóm hổ báo kia bị tống lên xe cảnh sát, Ngô Bình mới quay lại phòng ăn. Anh vừa về thì thấy Lâm Băng Tiên đã say mềm, cô ấy đang ôm mẹ mình rồi khóc lớn.“Mẹ ơi, mẹ sẽ không sao đâu, anh Ngô sẽ chữa khỏi bệnh cho mẹ”.Lâm Mỹ Kiều khẽ thở dài: “Băng Tiên, con đừng tự làm khó mình như thế, ai mà chẳng phải chết, mẹ không sợ đâu”.Ngô Bình vội nói: “Cô ơi, bệnh của cô không có vấn đề gì đâu, cháu có thể chữa được”.Lâm Băng Tiên thật sự đã say nên ôm chầm lấy tay của Ngô Bình rồi nói: “Anh Ngô, anh là người tốt, em cảm ơn anh, nhất định em sẽ báo đáp anh”.Sau đó, cô ấy bắt đầu kể lại chuyện xưa. Ngày trước, cô ấy rất có năng khiếu với âm nhạc, thậm chí còn giành được thành tích đứng đầu toàn tỉnh và thi đỗ vào học viên âm nhạc Vân Kinh.Học viện âm nhạc Vân Kinh là nhạc viện đứng trong tốp ba của cả nước, ai học ở đó cũng có tương lai tươi sáng. Tiếc là khi ấy Lâm Mỹ Kiều đã nghỉ việc vì bị ông chủ quấy rối, sau nhiều lần đắn đó, Lâm Băng Tiên đã quyết định nghỉ học đi làm khi mới học được một tháng.Cô ấy cảm thấy vô cùng tiếc nuối, đó lẽ ra là cuộc đời mà cô ấy nên có, nhưng vận mệnh luôn thích trêu ngươi người ta, khiến cô ấy không còn sự lựa chọn nào khác.

Chương 100