Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 117

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 117Ông ta mới nói một nửa thì người kia đã gọi lại, Ngô Bình bật ngay loa ngoài: “Đã tra được rồi, Vương Hiến Sâm là anh rể của Cục phó Cục Xây dựng, thế nên đã thông qua mối quan hệ đó để nhận thầu nhiều đơn đặt hàng vật liệu xây dựng, mấy năm nay kiếm được rất nhiều tiền”.Ngô Bình: “Thế là đủ rồi”, sau đó anh cúp máy.Vương Hiến Sâm vô cùng kinh hãi, người ở đầu dây bên kia là ai, sao lại biết ông ta là anh rể của Cục phó Cục xây dựng?Ngô Bình nhìn ông ta, nói: “Bây giờ ông quỳ xuống xin lỗi tôi, sau đó tự vả mặt mình mười lần thì tôi có thể tha thứ cho ông”.Vương Hiến Sâm liền hoảng loạn, nhưng ông ta đương nhiên không thể nào đồng ý với yêu cầu sỉ nhục bản thân như vậy, liền nói: “Tên nhóc kia, cậu đừng có dọa tôi…”Ngô Bình bật cười, sau đó bắt đầu gọi cuộc thứ hai, anh trực tiếp gọi cho thị trưởng Chu Truyền Võ.Chu Truyền Võ ở đầu dây bên kia vô cùng vui mừng: “Ngô Bình à, cháu có chuyện gì sao? Thanh Nghiên vẫn khỏe chứ?”Ngô Bình nói: “Chào chú ạ, Thanh Nghiên khỏe lắm, sức khỏe ông nội cũng dần tốt lên rồi ạ. Phải rồi, cháu có chuyện muốn hỏi chú, có phải có một cục Xây dựng ở huyện Minh Dương không ạ?”Chu Truyền Võ nói: “Đúng vậy, huyện nào cũng có, chủ yếu phụ trách xây dựng một số công trình kiến trúc công cộng”.Ngô Bình nói: “Phó Cục trưởng của cục Xây dựng huyện Minh Dương đã giao đấu thầu vật liệu xây dựng cho anh rể của mình, cả bộ máy đều mục nát. Cháu cảm thấy chú nên điều tra chuyện này”.Chu Truyền Võ nghe thấy tin này liền nghiêm nghị nói: “Có chuyện này sao? Chú sẽ lập tức bảo người điều tra, sau đó sẽ báo cho cháu kết quả”.“Được ạ. Cháu không còn chuyện gì khác, cứ thế đã chú nhé”.Sau khi cúp máy, sắc mặt Vương Hiến Sâm liền trắng bệch, ông ta hỏi: “Cậu gọi điện cho ai?”Ngô Bình nói: “Cũng chẳng có gì đâu, đó là thị trưởng của thành phố Vân Đỉnh – Chu Truyền Võ, chắc ông cũng từng nghe nói”.“Rầm!”Vương Hiến Sâm ngồi sụp xuống đất, nói với giọng run rẩy: “Cậu bạn à, xin lỗi, tôi sai rồi, xin cậu tha lỗi cho tôi”.Ông ta quỳ xuống đất, vẻ mặt đầy khẩn cầu.Ngô Bình cười lạnh: “Tôi đã cho ông cơ hội rồi nhưng ông không biết nắm lấy, bây giờ có quỳ cũng muộn rồi!”Nói xong anh liền quay đầu rời đi.Vương Tường thét lên: “Anh quay lại đây!”Ngô Bình đứng lại, anh nhìn cô nhóc này, lạnh lùng nói: “Cô muốn nói gì?”Vương Tường tức giận nói: “Anh đừng có uy hiếp tôi, tôi không sợ đâu…”

Chương 117

Ông ta mới nói một nửa thì người kia đã gọi lại, Ngô Bình bật ngay loa ngoài: “Đã tra được rồi, Vương Hiến Sâm là anh rể của Cục phó Cục Xây dựng, thế nên đã thông qua mối quan hệ đó để nhận thầu nhiều đơn đặt hàng vật liệu xây dựng, mấy năm nay kiếm được rất nhiều tiền”.

Ngô Bình: “Thế là đủ rồi”, sau đó anh cúp máy.

Vương Hiến Sâm vô cùng kinh hãi, người ở đầu dây bên kia là ai, sao lại biết ông ta là anh rể của Cục phó Cục xây dựng?

Ngô Bình nhìn ông ta, nói: “Bây giờ ông quỳ xuống xin lỗi tôi, sau đó tự vả mặt mình mười lần thì tôi có thể tha thứ cho ông”.

Vương Hiến Sâm liền hoảng loạn, nhưng ông ta đương nhiên không thể nào đồng ý với yêu cầu sỉ nhục bản thân như vậy, liền nói: “Tên nhóc kia, cậu đừng có dọa tôi…”

Ngô Bình bật cười, sau đó bắt đầu gọi cuộc thứ hai, anh trực tiếp gọi cho thị trưởng Chu Truyền Võ.

Chu Truyền Võ ở đầu dây bên kia vô cùng vui mừng: “Ngô Bình à, cháu có chuyện gì sao? Thanh Nghiên vẫn khỏe chứ?”

Ngô Bình nói: “Chào chú ạ, Thanh Nghiên khỏe lắm, sức khỏe ông nội cũng dần tốt lên rồi ạ. Phải rồi, cháu có chuyện muốn hỏi chú, có phải có một cục Xây dựng ở huyện Minh Dương không ạ?”

Chu Truyền Võ nói: “Đúng vậy, huyện nào cũng có, chủ yếu phụ trách xây dựng một số công trình kiến trúc công cộng”.

Ngô Bình nói: “Phó Cục trưởng của cục Xây dựng huyện Minh Dương đã giao đấu thầu vật liệu xây dựng cho anh rể của mình, cả bộ máy đều mục nát. Cháu cảm thấy chú nên điều tra chuyện này”.

Chu Truyền Võ nghe thấy tin này liền nghiêm nghị nói: “Có chuyện này sao? Chú sẽ lập tức bảo người điều tra, sau đó sẽ báo cho cháu kết quả”.

“Được ạ. Cháu không còn chuyện gì khác, cứ thế đã chú nhé”.

Sau khi cúp máy, sắc mặt Vương Hiến Sâm liền trắng bệch, ông ta hỏi: “Cậu gọi điện cho ai?”

Ngô Bình nói: “Cũng chẳng có gì đâu, đó là thị trưởng của thành phố Vân Đỉnh – Chu Truyền Võ, chắc ông cũng từng nghe nói”.

“Rầm!”

Vương Hiến Sâm ngồi sụp xuống đất, nói với giọng run rẩy: “Cậu bạn à, xin lỗi, tôi sai rồi, xin cậu tha lỗi cho tôi”.

Ông ta quỳ xuống đất, vẻ mặt đầy khẩn cầu.

Ngô Bình cười lạnh: “Tôi đã cho ông cơ hội rồi nhưng ông không biết nắm lấy, bây giờ có quỳ cũng muộn rồi!”

Nói xong anh liền quay đầu rời đi.

Vương Tường thét lên: “Anh quay lại đây!”

Ngô Bình đứng lại, anh nhìn cô nhóc này, lạnh lùng nói: “Cô muốn nói gì?”

Vương Tường tức giận nói: “Anh đừng có uy hiếp tôi, tôi không sợ đâu…”

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 117Ông ta mới nói một nửa thì người kia đã gọi lại, Ngô Bình bật ngay loa ngoài: “Đã tra được rồi, Vương Hiến Sâm là anh rể của Cục phó Cục Xây dựng, thế nên đã thông qua mối quan hệ đó để nhận thầu nhiều đơn đặt hàng vật liệu xây dựng, mấy năm nay kiếm được rất nhiều tiền”.Ngô Bình: “Thế là đủ rồi”, sau đó anh cúp máy.Vương Hiến Sâm vô cùng kinh hãi, người ở đầu dây bên kia là ai, sao lại biết ông ta là anh rể của Cục phó Cục xây dựng?Ngô Bình nhìn ông ta, nói: “Bây giờ ông quỳ xuống xin lỗi tôi, sau đó tự vả mặt mình mười lần thì tôi có thể tha thứ cho ông”.Vương Hiến Sâm liền hoảng loạn, nhưng ông ta đương nhiên không thể nào đồng ý với yêu cầu sỉ nhục bản thân như vậy, liền nói: “Tên nhóc kia, cậu đừng có dọa tôi…”Ngô Bình bật cười, sau đó bắt đầu gọi cuộc thứ hai, anh trực tiếp gọi cho thị trưởng Chu Truyền Võ.Chu Truyền Võ ở đầu dây bên kia vô cùng vui mừng: “Ngô Bình à, cháu có chuyện gì sao? Thanh Nghiên vẫn khỏe chứ?”Ngô Bình nói: “Chào chú ạ, Thanh Nghiên khỏe lắm, sức khỏe ông nội cũng dần tốt lên rồi ạ. Phải rồi, cháu có chuyện muốn hỏi chú, có phải có một cục Xây dựng ở huyện Minh Dương không ạ?”Chu Truyền Võ nói: “Đúng vậy, huyện nào cũng có, chủ yếu phụ trách xây dựng một số công trình kiến trúc công cộng”.Ngô Bình nói: “Phó Cục trưởng của cục Xây dựng huyện Minh Dương đã giao đấu thầu vật liệu xây dựng cho anh rể của mình, cả bộ máy đều mục nát. Cháu cảm thấy chú nên điều tra chuyện này”.Chu Truyền Võ nghe thấy tin này liền nghiêm nghị nói: “Có chuyện này sao? Chú sẽ lập tức bảo người điều tra, sau đó sẽ báo cho cháu kết quả”.“Được ạ. Cháu không còn chuyện gì khác, cứ thế đã chú nhé”.Sau khi cúp máy, sắc mặt Vương Hiến Sâm liền trắng bệch, ông ta hỏi: “Cậu gọi điện cho ai?”Ngô Bình nói: “Cũng chẳng có gì đâu, đó là thị trưởng của thành phố Vân Đỉnh – Chu Truyền Võ, chắc ông cũng từng nghe nói”.“Rầm!”Vương Hiến Sâm ngồi sụp xuống đất, nói với giọng run rẩy: “Cậu bạn à, xin lỗi, tôi sai rồi, xin cậu tha lỗi cho tôi”.Ông ta quỳ xuống đất, vẻ mặt đầy khẩn cầu.Ngô Bình cười lạnh: “Tôi đã cho ông cơ hội rồi nhưng ông không biết nắm lấy, bây giờ có quỳ cũng muộn rồi!”Nói xong anh liền quay đầu rời đi.Vương Tường thét lên: “Anh quay lại đây!”Ngô Bình đứng lại, anh nhìn cô nhóc này, lạnh lùng nói: “Cô muốn nói gì?”Vương Tường tức giận nói: “Anh đừng có uy hiếp tôi, tôi không sợ đâu…”

Chương 117