Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 138

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 138Ả dẫn Ngô Bình tới một góc trống, sau đó đưa cho anh một điếu thuốc, Ngô Bình nhận lấy mà vẫn thấy hơi lạ. Hồi còn đi học, Tô Văn chẳng bao giờ để mắt đến anh, không biết hôm nay ả kéo anh ra đây là có ý đồ gì.“Này, lát cậu giúp tôi một việc nhé?”, Tô Văn thì thầm.Ngô Bình cười đáp: “Được thôi, cần tôi giúp gì?”Tô Văn: “Cậu còn nhớ Đinh Sâm không?”Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi đáp: “Có, cậu ấm trong lớp mình, nhà siêu giàu đấy”.Tô Văn: “Đúng rồi, tên dở ấy dạo này đang tán tôi, làm tôi phiền muốn chết. Lát nữa, cậu ta đến thì cậu cứ nói cậu là bạn trai tôi nhé. Cậu từng đi tù, chắc cậu ta sẽ sợ lắm”.Ngô Bình phát hoảng, hoá ra Tô Văn định nhờ anh đóng giả bạn trai, mục đích là dùng chuyện anh từng đi tù để doạ Đinh Sâm.“Có cần thiết không?”, anh nói: “Cậu không thích thì cứ từ chối thôi”.Tô Văn: “Sắp tốt nghiệp rồi mà, nhưng cậu ta bám tôi như keo dán ý, không thể dứt ra được. Xin cậu đấy, xong việc tôi sẽ mời cậu đi uống rượu”.Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi đành gật đầu: “Được rồi”.Tô Văn tươi cười: “Cảm ơn”.Đúng lúc này, đã có ba người đàn ông bước vào rồi ngồi xuống phía đối diện họ. Ngô Bình chỉ quen một người trong số này, đó chính là bạn học cũ của anh, tên là Vương Kiêu Đằng.Hồi học đại học, Ngô Bình có khá nhiều bạn, nhưng kẻ thù chỉ có một, đó chính là Vương Kiêu Đằng này. Ngày xưa, họ cùng theo đuổi Tôn Tinh, cuối cùng thì Ngô Bình thắng.Từ đó trở đi, Vương Kiêu Đằng luôn ghét Ngô Bình, thường xuyên gây sự với anh. Nay thì bảo anh trộm đồ, mai thì kêu anh nhìn lén nhà vệ sinh nữ.Sau vài lần, Ngô Bình không nhịn được nữa mà đánh cho hắn một trận tơi bời khói lửa, từ đó hắn mới yên phận.“Oa, đây không phải phạm nhân Ngô Bình hay sao? Ra tù khi nào thế?”, Vương Kiêu Đằng lớn giọng nói, cố ý để những người khác nghe thấy.Quả nhiên, mọi người ở xung quanh đã chú ý tới phía này.“Là Ngô Bình kìa, sao cậu ta lại đến đây? Đang ngồi tù cơ mà?”“Không lẽ được thả rồi?”“Cậu Lư thật là, mời cậu ta đến đây làm gì cơ chứ!”Mọi người bắt đầu bàn tán và dùng ánh mắt kỳ thị nhìn Ngô Bình.Ngô Bình biết Vương Kiêu Đằng đang cố ý gây sự, nhưng bây giờ anh không còn là cậu sinh viên ngây ngô năm nào nữa: “Vương Kiêu Đằng, tôi với cậu không thân thiết nên không cần chào hỏi với tôi đâu”.Vương Kiêu Đằng cười khẩy nói: “Chào hỏi á? Cậu nghĩ nhiều rồi, tôi đến nói chuyện với người đẹp Tô đấy chứ, ải rảnh để mắt đến cậu”.

Chương 138

Ả dẫn Ngô Bình tới một góc trống, sau đó đưa cho anh một điếu thuốc, Ngô Bình nhận lấy mà vẫn thấy hơi lạ. Hồi còn đi học, Tô Văn chẳng bao giờ để mắt đến anh, không biết hôm nay ả kéo anh ra đây là có ý đồ gì.

“Này, lát cậu giúp tôi một việc nhé?”, Tô Văn thì thầm.

Ngô Bình cười đáp: “Được thôi, cần tôi giúp gì?”

Tô Văn: “Cậu còn nhớ Đinh Sâm không?”

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi đáp: “Có, cậu ấm trong lớp mình, nhà siêu giàu đấy”.

Tô Văn: “Đúng rồi, tên dở ấy dạo này đang tán tôi, làm tôi phiền muốn chết. Lát nữa, cậu ta đến thì cậu cứ nói cậu là bạn trai tôi nhé. Cậu từng đi tù, chắc cậu ta sẽ sợ lắm”.

Ngô Bình phát hoảng, hoá ra Tô Văn định nhờ anh đóng giả bạn trai, mục đích là dùng chuyện anh từng đi tù để doạ Đinh Sâm.

“Có cần thiết không?”, anh nói: “Cậu không thích thì cứ từ chối thôi”.

Tô Văn: “Sắp tốt nghiệp rồi mà, nhưng cậu ta bám tôi như keo dán ý, không thể dứt ra được. Xin cậu đấy, xong việc tôi sẽ mời cậu đi uống rượu”.

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi đành gật đầu: “Được rồi”.

Tô Văn tươi cười: “Cảm ơn”.

Đúng lúc này, đã có ba người đàn ông bước vào rồi ngồi xuống phía đối diện họ. Ngô Bình chỉ quen một người trong số này, đó chính là bạn học cũ của anh, tên là Vương Kiêu Đằng.

Hồi học đại học, Ngô Bình có khá nhiều bạn, nhưng kẻ thù chỉ có một, đó chính là Vương Kiêu Đằng này. Ngày xưa, họ cùng theo đuổi Tôn Tinh, cuối cùng thì Ngô Bình thắng.

Từ đó trở đi, Vương Kiêu Đằng luôn ghét Ngô Bình, thường xuyên gây sự với anh. Nay thì bảo anh trộm đồ, mai thì kêu anh nhìn lén nhà vệ sinh nữ.

Sau vài lần, Ngô Bình không nhịn được nữa mà đánh cho hắn một trận tơi bời khói lửa, từ đó hắn mới yên phận.

“Oa, đây không phải phạm nhân Ngô Bình hay sao? Ra tù khi nào thế?”, Vương Kiêu Đằng lớn giọng nói, cố ý để những người khác nghe thấy.

Quả nhiên, mọi người ở xung quanh đã chú ý tới phía này.

“Là Ngô Bình kìa, sao cậu ta lại đến đây? Đang ngồi tù cơ mà?”

“Không lẽ được thả rồi?”

“Cậu Lư thật là, mời cậu ta đến đây làm gì cơ chứ!”

Mọi người bắt đầu bàn tán và dùng ánh mắt kỳ thị nhìn Ngô Bình.

Ngô Bình biết Vương Kiêu Đằng đang cố ý gây sự, nhưng bây giờ anh không còn là cậu sinh viên ngây ngô năm nào nữa: “Vương Kiêu Đằng, tôi với cậu không thân thiết nên không cần chào hỏi với tôi đâu”.

Vương Kiêu Đằng cười khẩy nói: “Chào hỏi á? Cậu nghĩ nhiều rồi, tôi đến nói chuyện với người đẹp Tô đấy chứ, ải rảnh để mắt đến cậu”.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 138Ả dẫn Ngô Bình tới một góc trống, sau đó đưa cho anh một điếu thuốc, Ngô Bình nhận lấy mà vẫn thấy hơi lạ. Hồi còn đi học, Tô Văn chẳng bao giờ để mắt đến anh, không biết hôm nay ả kéo anh ra đây là có ý đồ gì.“Này, lát cậu giúp tôi một việc nhé?”, Tô Văn thì thầm.Ngô Bình cười đáp: “Được thôi, cần tôi giúp gì?”Tô Văn: “Cậu còn nhớ Đinh Sâm không?”Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi đáp: “Có, cậu ấm trong lớp mình, nhà siêu giàu đấy”.Tô Văn: “Đúng rồi, tên dở ấy dạo này đang tán tôi, làm tôi phiền muốn chết. Lát nữa, cậu ta đến thì cậu cứ nói cậu là bạn trai tôi nhé. Cậu từng đi tù, chắc cậu ta sẽ sợ lắm”.Ngô Bình phát hoảng, hoá ra Tô Văn định nhờ anh đóng giả bạn trai, mục đích là dùng chuyện anh từng đi tù để doạ Đinh Sâm.“Có cần thiết không?”, anh nói: “Cậu không thích thì cứ từ chối thôi”.Tô Văn: “Sắp tốt nghiệp rồi mà, nhưng cậu ta bám tôi như keo dán ý, không thể dứt ra được. Xin cậu đấy, xong việc tôi sẽ mời cậu đi uống rượu”.Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi đành gật đầu: “Được rồi”.Tô Văn tươi cười: “Cảm ơn”.Đúng lúc này, đã có ba người đàn ông bước vào rồi ngồi xuống phía đối diện họ. Ngô Bình chỉ quen một người trong số này, đó chính là bạn học cũ của anh, tên là Vương Kiêu Đằng.Hồi học đại học, Ngô Bình có khá nhiều bạn, nhưng kẻ thù chỉ có một, đó chính là Vương Kiêu Đằng này. Ngày xưa, họ cùng theo đuổi Tôn Tinh, cuối cùng thì Ngô Bình thắng.Từ đó trở đi, Vương Kiêu Đằng luôn ghét Ngô Bình, thường xuyên gây sự với anh. Nay thì bảo anh trộm đồ, mai thì kêu anh nhìn lén nhà vệ sinh nữ.Sau vài lần, Ngô Bình không nhịn được nữa mà đánh cho hắn một trận tơi bời khói lửa, từ đó hắn mới yên phận.“Oa, đây không phải phạm nhân Ngô Bình hay sao? Ra tù khi nào thế?”, Vương Kiêu Đằng lớn giọng nói, cố ý để những người khác nghe thấy.Quả nhiên, mọi người ở xung quanh đã chú ý tới phía này.“Là Ngô Bình kìa, sao cậu ta lại đến đây? Đang ngồi tù cơ mà?”“Không lẽ được thả rồi?”“Cậu Lư thật là, mời cậu ta đến đây làm gì cơ chứ!”Mọi người bắt đầu bàn tán và dùng ánh mắt kỳ thị nhìn Ngô Bình.Ngô Bình biết Vương Kiêu Đằng đang cố ý gây sự, nhưng bây giờ anh không còn là cậu sinh viên ngây ngô năm nào nữa: “Vương Kiêu Đằng, tôi với cậu không thân thiết nên không cần chào hỏi với tôi đâu”.Vương Kiêu Đằng cười khẩy nói: “Chào hỏi á? Cậu nghĩ nhiều rồi, tôi đến nói chuyện với người đẹp Tô đấy chứ, ải rảnh để mắt đến cậu”.

Chương 138