Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 149
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 149Trác Khang cử động vai rồi mừng rỡ nói nhỏ với Từ Quý Phi: “Sư phụ, khỏi thật đấy ạ!”Từ Quý Phi cười nói: “Đến tôi cũng không chữa khỏi được ám thương của Chu Sa Chưởng, cậu Ngô này đúng là thần y”.Sau khi điều chỉnh lại cơ thể mất vài phút, Ngô Bình mở mắt ra nói: “Tôi sẽ kê một toa thuốc cho ông, trong uống ngoài bôi, khoảng nửa tháng là ông sẽ khỏi hoàn toàn”.Trác Khang vội nói: “Phiền cậu rồi”, bây giờ ông ta đang thấy rất cảm kính và bái phục Ngô Bình.Lúc này, Đinh Sâm đã tắm rửa thay đồ rồi đi ra. Vừa nhìn thấy gã, Trác Khang đã lạnh mặt nói: “Biến đi cho khuất mắt tao”.Đinh Sâm cúi đầu xuống rồi đi tới gần bố mình, mà không dám nhìn ông ta.“Quỳ xuống xin cậu Ngô tha tội đi!”, Trác Khang lạnh giọng nói.Đinh Sâm không dám trái lời, nhanh chóng đi tới quỳ trước mặt Ngô Bình. Ngô Bình thấy thế thì hờ hững nói: “Chuyện qua rồi, cậu không cần làm vậy đâu”.Trác Khang cười nói: “Thằng này đang ngứa đòn, cậu Ngô cứ cho nó một trận”.Sau đó, ông ta gọi với ra ngoài: “Lôi con nhãi kia vào đây”.Tô Văn lập tức bị người ta lôi vào, mắt ả đẫm lệ, trông rất thảm thương. Vừa thấy Đinh Sâm, ả đã ôm chầm lấy tay gã: “Anh Sâm, em sai rồi, là Lư Tuấn Phi lợi dụng em”.Đinh Sâm không chút cảm xúc nhìn Tô Văn rồi gằn từng chữ: “Biến, càng xa càng tốt!”Tô Văn che mặt rồi khóc lóc chạy đi.Trác Khang hừ một tiếng: “Ngu xuẩn! Bị lợi dụng mà cũng không biết, bình thường bố dạy mày thế nào hả?”Đinh Sâm cúi gằm mặt: “Bố, con sai rồi. Con cũng không ngờ cậu Ngô là cao nhân”.Trác Khang xua tay: “Lui xuống đi, thấy mày là bố phát bực rồi”.Đinh Sâm khom người rồi chuồn thẳng.Gã vừa đi thì Từ Quý Phi nói: “Anh nghiêm con con trẻ thế là chúng nó ghét mình đấy”.“Ghét ạ?”, Trác Khang bình tĩnh nói: “Không sao, rồi nó sẽ hiểu thôi ạ”.Đồ ăn thức uống được mang lên, Trác Khang lập tức kính Ngô Bình ba ly.Sau khi qua ba tuần rượu, Ngô Bình lạnh lùng hỏi Như Yên: “Cô là bạn của Lư Tuấn Phi sao?”“Cũng không hẳn”. Lãnh Như Yên mỉm cười: “Bố của em là bạn của bố Lư Tuấn Phi, họ đã từng làm cộng sự một khoảng thời gian. Sau khi nhà họ Lư tiếp tục sử dụng khu biệt thự Thái Khang, họ liền bán tháo cổ phần quyền sử dụng khắp nơi. Lần này em đến là để khảo sát về khu biệt thự Thái Khang”.Ngô Bình: “Ồ? Cổ phần quyền sử dụng của khu biệt thự Thái Khang sao?”Trác Khang cũng biết chuyện này, liền nói: “Nhà họ Lư có dã tâm rất lớn, bây giờ họ đang rao bán quyền sử dụng khu biệt thự Thái Khang, sau đó dùng khoản tiền này để khai thác khu vực bất động sản mới”.Lãnh Như Yên gật đầu: “Đúng vậy, nhà họ Lư đã có được một mảnh đất xây dựng, họ muốn làm một dự án lớn nên giờ rất cần vốn”.
Chương 149
Trác Khang cử động vai rồi mừng rỡ nói nhỏ với Từ Quý Phi: “Sư phụ, khỏi thật đấy ạ!”
Từ Quý Phi cười nói: “Đến tôi cũng không chữa khỏi được ám thương của Chu Sa Chưởng, cậu Ngô này đúng là thần y”.
Sau khi điều chỉnh lại cơ thể mất vài phút, Ngô Bình mở mắt ra nói: “Tôi sẽ kê một toa thuốc cho ông, trong uống ngoài bôi, khoảng nửa tháng là ông sẽ khỏi hoàn toàn”.
Trác Khang vội nói: “Phiền cậu rồi”, bây giờ ông ta đang thấy rất cảm kính và bái phục Ngô Bình.
Lúc này, Đinh Sâm đã tắm rửa thay đồ rồi đi ra. Vừa nhìn thấy gã, Trác Khang đã lạnh mặt nói: “Biến đi cho khuất mắt tao”.
Đinh Sâm cúi đầu xuống rồi đi tới gần bố mình, mà không dám nhìn ông ta.
“Quỳ xuống xin cậu Ngô tha tội đi!”, Trác Khang lạnh giọng nói.
Đinh Sâm không dám trái lời, nhanh chóng đi tới quỳ trước mặt Ngô Bình. Ngô Bình thấy thế thì hờ hững nói: “Chuyện qua rồi, cậu không cần làm vậy đâu”.
Trác Khang cười nói: “Thằng này đang ngứa đòn, cậu Ngô cứ cho nó một trận”.
Sau đó, ông ta gọi với ra ngoài: “Lôi con nhãi kia vào đây”.
Tô Văn lập tức bị người ta lôi vào, mắt ả đẫm lệ, trông rất thảm thương. Vừa thấy Đinh Sâm, ả đã ôm chầm lấy tay gã: “Anh Sâm, em sai rồi, là Lư Tuấn Phi lợi dụng em”.
Đinh Sâm không chút cảm xúc nhìn Tô Văn rồi gằn từng chữ: “Biến, càng xa càng tốt!”
Tô Văn che mặt rồi khóc lóc chạy đi.
Trác Khang hừ một tiếng: “Ngu xuẩn! Bị lợi dụng mà cũng không biết, bình thường bố dạy mày thế nào hả?”
Đinh Sâm cúi gằm mặt: “Bố, con sai rồi. Con cũng không ngờ cậu Ngô là cao nhân”.
Trác Khang xua tay: “Lui xuống đi, thấy mày là bố phát bực rồi”.
Đinh Sâm khom người rồi chuồn thẳng.
Gã vừa đi thì Từ Quý Phi nói: “Anh nghiêm con con trẻ thế là chúng nó ghét mình đấy”.
“Ghét ạ?”, Trác Khang bình tĩnh nói: “Không sao, rồi nó sẽ hiểu thôi ạ”.
Đồ ăn thức uống được mang lên, Trác Khang lập tức kính Ngô Bình ba ly.
Sau khi qua ba tuần rượu, Ngô Bình lạnh lùng hỏi Như Yên: “Cô là bạn của Lư Tuấn Phi sao?”
“Cũng không hẳn”. Lãnh Như Yên mỉm cười: “Bố của em là bạn của bố Lư Tuấn Phi, họ đã từng làm cộng sự một khoảng thời gian. Sau khi nhà họ Lư tiếp tục sử dụng khu biệt thự Thái Khang, họ liền bán tháo cổ phần quyền sử dụng khắp nơi. Lần này em đến là để khảo sát về khu biệt thự Thái Khang”.
Ngô Bình: “Ồ? Cổ phần quyền sử dụng của khu biệt thự Thái Khang sao?”
Trác Khang cũng biết chuyện này, liền nói: “Nhà họ Lư có dã tâm rất lớn, bây giờ họ đang rao bán quyền sử dụng khu biệt thự Thái Khang, sau đó dùng khoản tiền này để khai thác khu vực bất động sản mới”.
Lãnh Như Yên gật đầu: “Đúng vậy, nhà họ Lư đã có được một mảnh đất xây dựng, họ muốn làm một dự án lớn nên giờ rất cần vốn”.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 149Trác Khang cử động vai rồi mừng rỡ nói nhỏ với Từ Quý Phi: “Sư phụ, khỏi thật đấy ạ!”Từ Quý Phi cười nói: “Đến tôi cũng không chữa khỏi được ám thương của Chu Sa Chưởng, cậu Ngô này đúng là thần y”.Sau khi điều chỉnh lại cơ thể mất vài phút, Ngô Bình mở mắt ra nói: “Tôi sẽ kê một toa thuốc cho ông, trong uống ngoài bôi, khoảng nửa tháng là ông sẽ khỏi hoàn toàn”.Trác Khang vội nói: “Phiền cậu rồi”, bây giờ ông ta đang thấy rất cảm kính và bái phục Ngô Bình.Lúc này, Đinh Sâm đã tắm rửa thay đồ rồi đi ra. Vừa nhìn thấy gã, Trác Khang đã lạnh mặt nói: “Biến đi cho khuất mắt tao”.Đinh Sâm cúi đầu xuống rồi đi tới gần bố mình, mà không dám nhìn ông ta.“Quỳ xuống xin cậu Ngô tha tội đi!”, Trác Khang lạnh giọng nói.Đinh Sâm không dám trái lời, nhanh chóng đi tới quỳ trước mặt Ngô Bình. Ngô Bình thấy thế thì hờ hững nói: “Chuyện qua rồi, cậu không cần làm vậy đâu”.Trác Khang cười nói: “Thằng này đang ngứa đòn, cậu Ngô cứ cho nó một trận”.Sau đó, ông ta gọi với ra ngoài: “Lôi con nhãi kia vào đây”.Tô Văn lập tức bị người ta lôi vào, mắt ả đẫm lệ, trông rất thảm thương. Vừa thấy Đinh Sâm, ả đã ôm chầm lấy tay gã: “Anh Sâm, em sai rồi, là Lư Tuấn Phi lợi dụng em”.Đinh Sâm không chút cảm xúc nhìn Tô Văn rồi gằn từng chữ: “Biến, càng xa càng tốt!”Tô Văn che mặt rồi khóc lóc chạy đi.Trác Khang hừ một tiếng: “Ngu xuẩn! Bị lợi dụng mà cũng không biết, bình thường bố dạy mày thế nào hả?”Đinh Sâm cúi gằm mặt: “Bố, con sai rồi. Con cũng không ngờ cậu Ngô là cao nhân”.Trác Khang xua tay: “Lui xuống đi, thấy mày là bố phát bực rồi”.Đinh Sâm khom người rồi chuồn thẳng.Gã vừa đi thì Từ Quý Phi nói: “Anh nghiêm con con trẻ thế là chúng nó ghét mình đấy”.“Ghét ạ?”, Trác Khang bình tĩnh nói: “Không sao, rồi nó sẽ hiểu thôi ạ”.Đồ ăn thức uống được mang lên, Trác Khang lập tức kính Ngô Bình ba ly.Sau khi qua ba tuần rượu, Ngô Bình lạnh lùng hỏi Như Yên: “Cô là bạn của Lư Tuấn Phi sao?”“Cũng không hẳn”. Lãnh Như Yên mỉm cười: “Bố của em là bạn của bố Lư Tuấn Phi, họ đã từng làm cộng sự một khoảng thời gian. Sau khi nhà họ Lư tiếp tục sử dụng khu biệt thự Thái Khang, họ liền bán tháo cổ phần quyền sử dụng khắp nơi. Lần này em đến là để khảo sát về khu biệt thự Thái Khang”.Ngô Bình: “Ồ? Cổ phần quyền sử dụng của khu biệt thự Thái Khang sao?”Trác Khang cũng biết chuyện này, liền nói: “Nhà họ Lư có dã tâm rất lớn, bây giờ họ đang rao bán quyền sử dụng khu biệt thự Thái Khang, sau đó dùng khoản tiền này để khai thác khu vực bất động sản mới”.Lãnh Như Yên gật đầu: “Đúng vậy, nhà họ Lư đã có được một mảnh đất xây dựng, họ muốn làm một dự án lớn nên giờ rất cần vốn”.