Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 160

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 160Vì vậy, chờ Ngô Mi tan học về là cả nhà họ đã đến quán của Mễ Kiến. Vừa tới quán, họ đã thấy có hai chiếc xe sang đỗ ở bên ngoài, chặn đứng lối ra vào quán.Vì hai chiếc xe đó mà xe ở bên ngoài không vào được, còn xe bên trong cũng không ra được. Vì vậy, quán ăn không thể kinh doanh, rất tiêu điều.Nghe thấy có tiếng gọi, Mễ Kiến đi ra, vừa thấy Ngô Bình thì anh ta vội chạy tới nói: “Chú em, chú mau về đi, đám kia đang chờ chú đấy”.Ngô Bình cau mày: “Đám nào cơ anh?”“Bọn từng bị chú đánh đấy”, Mễ Kiến nói: “Dạo này, chúng nó đỗ xe bành trướng trước quán anh, làm anh không buôn bán gì được, anh đang định đổi địa điểm đây. Không dây với chúng nó được, đành né đi vậy”.Ngô Bình cười lạnh nói: “Đúng là hống hách! Anh Mễ, để em xử vụ này giúp anh. Hôm nay, em đến ăn cơm, anh mau bảo người chuẩn bị đi”.Mễ Kiến cười khổ nói: “Chú em, thôi chú kệ chúng nó đi, người ta có tiền có quyền, mình không đấu lại được đâu”.Ngô Bình cười nói: “Đám vô danh tiểu tốt thôi anh, em không thể để chúng nó tác oai tác quái vậy được”.Mễ Kiến thấy thế thì chỉ biết lắc đầu cười trừ, nhưng vẫn đi chuẩn bị nấu nướng.Anh ta vừa bê được vài món ăn lên thì đã có tiếng ồn ào ở bên ngoài, Ngô Bình đi ra ngoài kiểm tra. Đám lưu manh lần trước đã xuất hiện, chúng đang chỉ vào mặt Mễ Kiến rồi chửi bới, anh Mễ chỉ cúi đầu mà không nói gì, tay thì đã nắm chặt thành quyền.Ngô Bình thấy thế thì rung tay, tên thanh niên đang mắng chửi chợt sùi bọt mép rồi ngã lăn ra đất. Đồng bọn của hắn sợ quá vội đỡ hắn dậy, nhưng không biết phải làm sao, cuối cùng đành gọi xe cứu thương.Mười phút sau, xe cứu thương đã tới, một người chỉ vào Mễ Kiến rồi nói: “Đại ca của chúng tao phát bệnh vì cãi nhau với mày, mày phải chịu trách nhiệm”.Gã vừa nói dứt câu thì người chợt run lên rồi cũng sùi bọt mép, sau đó ngã vật ra đất. Vì thế, xư cứu thương tiện thể đưa cả gã đi luôn.Mấy người còn lại thấy chuyện này quá quái gở nên ngơ ngác nhìn nhau rồi không nói không rằng, lập tức đi theo xe cứu thương.Mễ Kiến mù mờ, sao tự nhiên mấy người đó lại phát bệnh? Ngô Bình kéo anh ta vào uống rượu, biết Ngô Mi đtạ giải nhất toàn tỉnh, Mễ Kiến đã tặng cho cô bé một phong bao có một nghìn ở bên trong.Ăn uống xong, Ngô Bình bắt đầu dọn nhà, anh chuyển hết những vật dụng cần thiết sang nhà của Chu Thanh Nghiên, những thứ quá cồng kềnh thì để tạm bên nhà đối diện.Hoàng Tử Cường và Cương Tử đã giúp sức rất nhiều, họ còn gọi ở đâu cả đám người đến hỗ trợ, hình như đều là bạn của Hoàng Tử Cường.Dọn nhà xong thì bắt đầu tháo dỡ để xây biệt thự. Những việc này khá phiền phức, Ngô Bình cũng không có kinh nghiệm nên quyết định giao cả cho bên có chuyên môn làm.

Chương 160

Vì vậy, chờ Ngô Mi tan học về là cả nhà họ đã đến quán của Mễ Kiến. Vừa tới quán, họ đã thấy có hai chiếc xe sang đỗ ở bên ngoài, chặn đứng lối ra vào quán.

Vì hai chiếc xe đó mà xe ở bên ngoài không vào được, còn xe bên trong cũng không ra được. Vì vậy, quán ăn không thể kinh doanh, rất tiêu điều.

Nghe thấy có tiếng gọi, Mễ Kiến đi ra, vừa thấy Ngô Bình thì anh ta vội chạy tới nói: “Chú em, chú mau về đi, đám kia đang chờ chú đấy”.

Ngô Bình cau mày: “Đám nào cơ anh?”

“Bọn từng bị chú đánh đấy”, Mễ Kiến nói: “Dạo này, chúng nó đỗ xe bành trướng trước quán anh, làm anh không buôn bán gì được, anh đang định đổi địa điểm đây. Không dây với chúng nó được, đành né đi vậy”.

Ngô Bình cười lạnh nói: “Đúng là hống hách! Anh Mễ, để em xử vụ này giúp anh. Hôm nay, em đến ăn cơm, anh mau bảo người chuẩn bị đi”.

Mễ Kiến cười khổ nói: “Chú em, thôi chú kệ chúng nó đi, người ta có tiền có quyền, mình không đấu lại được đâu”.

Ngô Bình cười nói: “Đám vô danh tiểu tốt thôi anh, em không thể để chúng nó tác oai tác quái vậy được”.

Mễ Kiến thấy thế thì chỉ biết lắc đầu cười trừ, nhưng vẫn đi chuẩn bị nấu nướng.

Anh ta vừa bê được vài món ăn lên thì đã có tiếng ồn ào ở bên ngoài, Ngô Bình đi ra ngoài kiểm tra. Đám lưu manh lần trước đã xuất hiện, chúng đang chỉ vào mặt Mễ Kiến rồi chửi bới, anh Mễ chỉ cúi đầu mà không nói gì, tay thì đã nắm chặt thành quyền.

Ngô Bình thấy thế thì rung tay, tên thanh niên đang mắng chửi chợt sùi bọt mép rồi ngã lăn ra đất. Đồng bọn của hắn sợ quá vội đỡ hắn dậy, nhưng không biết phải làm sao, cuối cùng đành gọi xe cứu thương.

Mười phút sau, xe cứu thương đã tới, một người chỉ vào Mễ Kiến rồi nói: “Đại ca của chúng tao phát bệnh vì cãi nhau với mày, mày phải chịu trách nhiệm”.

Gã vừa nói dứt câu thì người chợt run lên rồi cũng sùi bọt mép, sau đó ngã vật ra đất. Vì thế, xư cứu thương tiện thể đưa cả gã đi luôn.

Mấy người còn lại thấy chuyện này quá quái gở nên ngơ ngác nhìn nhau rồi không nói không rằng, lập tức đi theo xe cứu thương.

Mễ Kiến mù mờ, sao tự nhiên mấy người đó lại phát bệnh? Ngô Bình kéo anh ta vào uống rượu, biết Ngô Mi đtạ giải nhất toàn tỉnh, Mễ Kiến đã tặng cho cô bé một phong bao có một nghìn ở bên trong.

Ăn uống xong, Ngô Bình bắt đầu dọn nhà, anh chuyển hết những vật dụng cần thiết sang nhà của Chu Thanh Nghiên, những thứ quá cồng kềnh thì để tạm bên nhà đối diện.

Hoàng Tử Cường và Cương Tử đã giúp sức rất nhiều, họ còn gọi ở đâu cả đám người đến hỗ trợ, hình như đều là bạn của Hoàng Tử Cường.

Dọn nhà xong thì bắt đầu tháo dỡ để xây biệt thự. Những việc này khá phiền phức, Ngô Bình cũng không có kinh nghiệm nên quyết định giao cả cho bên có chuyên môn làm.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 160Vì vậy, chờ Ngô Mi tan học về là cả nhà họ đã đến quán của Mễ Kiến. Vừa tới quán, họ đã thấy có hai chiếc xe sang đỗ ở bên ngoài, chặn đứng lối ra vào quán.Vì hai chiếc xe đó mà xe ở bên ngoài không vào được, còn xe bên trong cũng không ra được. Vì vậy, quán ăn không thể kinh doanh, rất tiêu điều.Nghe thấy có tiếng gọi, Mễ Kiến đi ra, vừa thấy Ngô Bình thì anh ta vội chạy tới nói: “Chú em, chú mau về đi, đám kia đang chờ chú đấy”.Ngô Bình cau mày: “Đám nào cơ anh?”“Bọn từng bị chú đánh đấy”, Mễ Kiến nói: “Dạo này, chúng nó đỗ xe bành trướng trước quán anh, làm anh không buôn bán gì được, anh đang định đổi địa điểm đây. Không dây với chúng nó được, đành né đi vậy”.Ngô Bình cười lạnh nói: “Đúng là hống hách! Anh Mễ, để em xử vụ này giúp anh. Hôm nay, em đến ăn cơm, anh mau bảo người chuẩn bị đi”.Mễ Kiến cười khổ nói: “Chú em, thôi chú kệ chúng nó đi, người ta có tiền có quyền, mình không đấu lại được đâu”.Ngô Bình cười nói: “Đám vô danh tiểu tốt thôi anh, em không thể để chúng nó tác oai tác quái vậy được”.Mễ Kiến thấy thế thì chỉ biết lắc đầu cười trừ, nhưng vẫn đi chuẩn bị nấu nướng.Anh ta vừa bê được vài món ăn lên thì đã có tiếng ồn ào ở bên ngoài, Ngô Bình đi ra ngoài kiểm tra. Đám lưu manh lần trước đã xuất hiện, chúng đang chỉ vào mặt Mễ Kiến rồi chửi bới, anh Mễ chỉ cúi đầu mà không nói gì, tay thì đã nắm chặt thành quyền.Ngô Bình thấy thế thì rung tay, tên thanh niên đang mắng chửi chợt sùi bọt mép rồi ngã lăn ra đất. Đồng bọn của hắn sợ quá vội đỡ hắn dậy, nhưng không biết phải làm sao, cuối cùng đành gọi xe cứu thương.Mười phút sau, xe cứu thương đã tới, một người chỉ vào Mễ Kiến rồi nói: “Đại ca của chúng tao phát bệnh vì cãi nhau với mày, mày phải chịu trách nhiệm”.Gã vừa nói dứt câu thì người chợt run lên rồi cũng sùi bọt mép, sau đó ngã vật ra đất. Vì thế, xư cứu thương tiện thể đưa cả gã đi luôn.Mấy người còn lại thấy chuyện này quá quái gở nên ngơ ngác nhìn nhau rồi không nói không rằng, lập tức đi theo xe cứu thương.Mễ Kiến mù mờ, sao tự nhiên mấy người đó lại phát bệnh? Ngô Bình kéo anh ta vào uống rượu, biết Ngô Mi đtạ giải nhất toàn tỉnh, Mễ Kiến đã tặng cho cô bé một phong bao có một nghìn ở bên trong.Ăn uống xong, Ngô Bình bắt đầu dọn nhà, anh chuyển hết những vật dụng cần thiết sang nhà của Chu Thanh Nghiên, những thứ quá cồng kềnh thì để tạm bên nhà đối diện.Hoàng Tử Cường và Cương Tử đã giúp sức rất nhiều, họ còn gọi ở đâu cả đám người đến hỗ trợ, hình như đều là bạn của Hoàng Tử Cường.Dọn nhà xong thì bắt đầu tháo dỡ để xây biệt thự. Những việc này khá phiền phức, Ngô Bình cũng không có kinh nghiệm nên quyết định giao cả cho bên có chuyên môn làm.

Chương 160