Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 165
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 165Tống Hồng Bân vẫn trợn mắt nhìn bà ta, sau đó nhìn sang hướng khác, ông ta chợt sáng mắt lên như thấy thứ gì đó.Vợ Tống Hồng Bân ngẩn ra, bà ta ngoái lại thì lập tức sợ đến mức hét lên. Có một người đàn ông vừa bước vào, người này cao lớn, mặc đồ làm băng lông và da thú, cổ còn đeo một chiếc vòng hình đầu lâu, tóc tai rối bời, da dẻ đen nhẻm, người còn có mùi lạ.Người đàn ông đi thẳng về phía Tống Hồng Bân, sau đó điểm vào yết hầu của ông ta. Tống Hồng Bân khạc ra một cục đờm rồi có thể nói chuyện trở lại: “Anh là đại sư Tame à?”Người đó chính là Tame, một đại sư nổi tiếng của Đông Nam Á, anh trai của Chaichat – người đã bị Ngô Bình giết.Tame cất giọng cứng nhắc hỏi: “Người giết Chatchai ở đâu?”, giọng nói của hắn hơi khàn như tiếng kim loại cọ sát, khiến người nghe cảm thấy rất khó chịu.Tống Hồng Bân sáng mắt lên nói: “Đại sư Tame, kẻ giết Chatchai tên là Ngô Bình, là người huyện này! Tôi sẽ sai người dẫn anh đi tìm nó! Nhưng xin đại sư hãy cứu tôi trước”.Tame nhìn Tống Hồng Bân rồi nói: “Bệnh của ông nặng lắm rồi”.Tống Hồng Bân vội hỏi: “Đại sư có thể chữa khỏi được không? Giờ tôi khổ quá, sống không bằng chết”.Tame lắc đầu: “Thần tiên cũng không cứu được ông, ông như ngọn đèn dầu sắp cạn, lo hậu sự dần đi thôi”.Tống Hồng Bân vô cùng tuyệt vọng, cứ tưởng Tame xuất hiện thì mình sẽ có cơ hội sống, ai dè càng tuyệt vọng hơn. Ông ta đột nhiên lườm vợ mình: “Mụ già khốn kiếp, bà tưởng tôi không biết những chuyện mà bà làm hả?”Vợ Tống Hồng Bân giật mình rồi run rẩy nói: “Hồng Bân, ông nói gì thế? Sao tự nhiên lại nổi nóng với tôi?”Tống Hồng Bân cười lạnh nói: “Tôi đã lập di chúc rồi, bà không được một đồng nào đâu”.Sau đó, ông ta nói với Tame: “Đại sư Tame, xin anh hãy sang ngó con trai tôi, xem còn cứu được nữa không”.Tame đứng yên rồi chợt nói với vợ của Tống Hồng Bân: “Ông ta sắp chết rồi nên không còn giá trị gì nữa. Tôi sẽ giữ bí mật cho bà, nhưng bà phải chia một nửa tài sản của ông ta cho tôi, được không?”Tống Hồng Bân đần mặt ra, sau đó gào lên: “Đại sư Tame, anh nói vậy là sao?”Vợ Tống Hồng Bân như tóm được chiếc phao cứu sinh, lập tức đồng ý ngay: “Được, tôi sẽ chia một nửa tài sản của ông ta cho anh”.Bà ta vừa nói dứt câu thì Tame đã cúi xuống ho khan vài tiếng, Tống Hồng Bân chớt cứng đờ người rồi tắt thở. Thậm chí ông ta còn không biết mình đã chết như thế nào.Vợ Tống Hồng Bân tái mặt, sau đó sợ hãi nhìn người đàn ông Đông Nam Á rồi run giọng nói: “Đại sư, xin anh hãy cứu con trai tôi”.Tame hờ hững nói: “Cứu người thì được, nhưng tôi sẽ thu phí ngoài, giá là một trăm triệu”.
Chương 165
Tống Hồng Bân vẫn trợn mắt nhìn bà ta, sau đó nhìn sang hướng khác, ông ta chợt sáng mắt lên như thấy thứ gì đó.
Vợ Tống Hồng Bân ngẩn ra, bà ta ngoái lại thì lập tức sợ đến mức hét lên. Có một người đàn ông vừa bước vào, người này cao lớn, mặc đồ làm băng lông và da thú, cổ còn đeo một chiếc vòng hình đầu lâu, tóc tai rối bời, da dẻ đen nhẻm, người còn có mùi lạ.
Người đàn ông đi thẳng về phía Tống Hồng Bân, sau đó điểm vào yết hầu của ông ta. Tống Hồng Bân khạc ra một cục đờm rồi có thể nói chuyện trở lại: “Anh là đại sư Tame à?”
Người đó chính là Tame, một đại sư nổi tiếng của Đông Nam Á, anh trai của Chaichat – người đã bị Ngô Bình giết.
Tame cất giọng cứng nhắc hỏi: “Người giết Chatchai ở đâu?”, giọng nói của hắn hơi khàn như tiếng kim loại cọ sát, khiến người nghe cảm thấy rất khó chịu.
Tống Hồng Bân sáng mắt lên nói: “Đại sư Tame, kẻ giết Chatchai tên là Ngô Bình, là người huyện này! Tôi sẽ sai người dẫn anh đi tìm nó! Nhưng xin đại sư hãy cứu tôi trước”.
Tame nhìn Tống Hồng Bân rồi nói: “Bệnh của ông nặng lắm rồi”.
Tống Hồng Bân vội hỏi: “Đại sư có thể chữa khỏi được không? Giờ tôi khổ quá, sống không bằng chết”.
Tame lắc đầu: “Thần tiên cũng không cứu được ông, ông như ngọn đèn dầu sắp cạn, lo hậu sự dần đi thôi”.
Tống Hồng Bân vô cùng tuyệt vọng, cứ tưởng Tame xuất hiện thì mình sẽ có cơ hội sống, ai dè càng tuyệt vọng hơn. Ông ta đột nhiên lườm vợ mình: “Mụ già khốn kiếp, bà tưởng tôi không biết những chuyện mà bà làm hả?”
Vợ Tống Hồng Bân giật mình rồi run rẩy nói: “Hồng Bân, ông nói gì thế? Sao tự nhiên lại nổi nóng với tôi?”
Tống Hồng Bân cười lạnh nói: “Tôi đã lập di chúc rồi, bà không được một đồng nào đâu”.
Sau đó, ông ta nói với Tame: “Đại sư Tame, xin anh hãy sang ngó con trai tôi, xem còn cứu được nữa không”.
Tame đứng yên rồi chợt nói với vợ của Tống Hồng Bân: “Ông ta sắp chết rồi nên không còn giá trị gì nữa. Tôi sẽ giữ bí mật cho bà, nhưng bà phải chia một nửa tài sản của ông ta cho tôi, được không?”
Tống Hồng Bân đần mặt ra, sau đó gào lên: “Đại sư Tame, anh nói vậy là sao?”
Vợ Tống Hồng Bân như tóm được chiếc phao cứu sinh, lập tức đồng ý ngay: “Được, tôi sẽ chia một nửa tài sản của ông ta cho anh”.
Bà ta vừa nói dứt câu thì Tame đã cúi xuống ho khan vài tiếng, Tống Hồng Bân chớt cứng đờ người rồi tắt thở. Thậm chí ông ta còn không biết mình đã chết như thế nào.
Vợ Tống Hồng Bân tái mặt, sau đó sợ hãi nhìn người đàn ông Đông Nam Á rồi run giọng nói: “Đại sư, xin anh hãy cứu con trai tôi”.
Tame hờ hững nói: “Cứu người thì được, nhưng tôi sẽ thu phí ngoài, giá là một trăm triệu”.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 165Tống Hồng Bân vẫn trợn mắt nhìn bà ta, sau đó nhìn sang hướng khác, ông ta chợt sáng mắt lên như thấy thứ gì đó.Vợ Tống Hồng Bân ngẩn ra, bà ta ngoái lại thì lập tức sợ đến mức hét lên. Có một người đàn ông vừa bước vào, người này cao lớn, mặc đồ làm băng lông và da thú, cổ còn đeo một chiếc vòng hình đầu lâu, tóc tai rối bời, da dẻ đen nhẻm, người còn có mùi lạ.Người đàn ông đi thẳng về phía Tống Hồng Bân, sau đó điểm vào yết hầu của ông ta. Tống Hồng Bân khạc ra một cục đờm rồi có thể nói chuyện trở lại: “Anh là đại sư Tame à?”Người đó chính là Tame, một đại sư nổi tiếng của Đông Nam Á, anh trai của Chaichat – người đã bị Ngô Bình giết.Tame cất giọng cứng nhắc hỏi: “Người giết Chatchai ở đâu?”, giọng nói của hắn hơi khàn như tiếng kim loại cọ sát, khiến người nghe cảm thấy rất khó chịu.Tống Hồng Bân sáng mắt lên nói: “Đại sư Tame, kẻ giết Chatchai tên là Ngô Bình, là người huyện này! Tôi sẽ sai người dẫn anh đi tìm nó! Nhưng xin đại sư hãy cứu tôi trước”.Tame nhìn Tống Hồng Bân rồi nói: “Bệnh của ông nặng lắm rồi”.Tống Hồng Bân vội hỏi: “Đại sư có thể chữa khỏi được không? Giờ tôi khổ quá, sống không bằng chết”.Tame lắc đầu: “Thần tiên cũng không cứu được ông, ông như ngọn đèn dầu sắp cạn, lo hậu sự dần đi thôi”.Tống Hồng Bân vô cùng tuyệt vọng, cứ tưởng Tame xuất hiện thì mình sẽ có cơ hội sống, ai dè càng tuyệt vọng hơn. Ông ta đột nhiên lườm vợ mình: “Mụ già khốn kiếp, bà tưởng tôi không biết những chuyện mà bà làm hả?”Vợ Tống Hồng Bân giật mình rồi run rẩy nói: “Hồng Bân, ông nói gì thế? Sao tự nhiên lại nổi nóng với tôi?”Tống Hồng Bân cười lạnh nói: “Tôi đã lập di chúc rồi, bà không được một đồng nào đâu”.Sau đó, ông ta nói với Tame: “Đại sư Tame, xin anh hãy sang ngó con trai tôi, xem còn cứu được nữa không”.Tame đứng yên rồi chợt nói với vợ của Tống Hồng Bân: “Ông ta sắp chết rồi nên không còn giá trị gì nữa. Tôi sẽ giữ bí mật cho bà, nhưng bà phải chia một nửa tài sản của ông ta cho tôi, được không?”Tống Hồng Bân đần mặt ra, sau đó gào lên: “Đại sư Tame, anh nói vậy là sao?”Vợ Tống Hồng Bân như tóm được chiếc phao cứu sinh, lập tức đồng ý ngay: “Được, tôi sẽ chia một nửa tài sản của ông ta cho anh”.Bà ta vừa nói dứt câu thì Tame đã cúi xuống ho khan vài tiếng, Tống Hồng Bân chớt cứng đờ người rồi tắt thở. Thậm chí ông ta còn không biết mình đã chết như thế nào.Vợ Tống Hồng Bân tái mặt, sau đó sợ hãi nhìn người đàn ông Đông Nam Á rồi run giọng nói: “Đại sư, xin anh hãy cứu con trai tôi”.Tame hờ hững nói: “Cứu người thì được, nhưng tôi sẽ thu phí ngoài, giá là một trăm triệu”.