Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 169: 169: Tạm Thời Tôi Sẽ Dùng Số Đó Để Trả Nợ”
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình liếc gã rồi hỏi: “Sao ông vẫn chưa đi?”Tiết Thái Hổ cười khà khà nói: “Tôi chờ để chào cậu đã rồi mới về”.Từ Quý Phi ở cạnh đó cũng tủm tỉm nói: “Chú em, ông Tiết giờ phục chú lắm, còn thật lòng muốn kết bạn với chú đấy”.Advertisement“Kết bạn ư?”, Ngô Bình tỏ vẻ khinh khỉnh: “Ông thấy mình có đủ trình không?”Tiết Thái Hổ nghiêm chỉnh nói: “Tôi biết mình không xứng! Nhưng tôi nguyện làm tay chân cho cậu, cậu chỉ đâu, tôi sẽ đánh đấy”.Ngô Bình hừ một tiếng rồi ngồi xuống sofa, nói: “Ông hãy xẻ mấy tảng đá mà tôi mua ở chỗ ông hôm nọ đi, xem giá trị bao nhiêu”, nói rồi, Ngô Bình ném chìa khoá cho Tiết Thái Hổ.“Vâng, chuyện này cứ giao cho tôi”, Tiết Thái Hổ lên tinh thần rồi lập tức sai người đi làm ngay.Khoảng nửa tiếng sau, đã có người mang đá đã được xẻ vào khách sạn.Tiết Thái Hổ liếc nhìn mà không khỏi giật mình rồi nói: “Gớm nhỉ! Chỗ phỉ thuý này ít cũng phải 70 triệu đấy! Trời, cậu Ngô đúng là thiên tài cược ngọc! Tôi nhớ cậu chỉ mua tảng này mất 21 triệu thôi đúng không?”Ngô Bình: “70 triệu này coi như tiền lãi tôi trả trước ông nhé”.Tiết Thái Hổ cười nói: “Cậu Ngô, cậu đang coi thường tôi ư? Lãi lờ gì chứ, cậu cứ dùng thoải mái đi”.Ngô Bình: “Con người tôi làm gì cũng phải rõ ràng, tôi đã nói là vay thì tôi sẽ trả, hay ông sợ tôi không trả được?”Tiết Thái Hổ vội nói: “Không không, tôi không có ý đấy.Nếu cậu Ngô muốn trả lãi thì được, tôi sẽ cất chỗ phỉ thuý này đi”.Tiền lãi một năm của 3.5 tỷ là 35 triệu, chỗ phỉ thuý này của Ngô Bình đủ trả lãi trong hai năm rồi.Tiết Thái Hổ đảo mắt nói: “Cậu Ngô, cậu cược ngọc giỏi thật đấy! Hay hôm nào cậu đến Miến Điện với tôi đi?”Ngô Bình nhìn gã: “Ông định rủ tôi đi mua đá à?”Tiết Thái Hổ ra sức gật đầu: “Vâng! Tôi kinh doanh phỉ thuý nên cần nhập hàng mà.Nếu cậu có thể giúp tôi chọn đá thì tôi có thể tiết kiệm cả đống tiền”.Ngô Bình suy nghĩ, thấy mối làm ăn này khá được nên nói: “Được, nhưng ông phải chia cho tôi một nửa lợi nhuận.Tạm thời, tôi sẽ dùng số đó để trả nợ”.Tiết Thái Hổ vỗ đùi nói: “Được! Hôm nào cậu rản, chúng ta đi luôn”.Ngô Bình: “Để tôi xem đã, khi nào xếp được thời gian tôi sẽ gọi cho ông”.“Được được, tôi chờ tin của cậu”.Tiết Thái Hổ vẫn mặt dày ở lại thêm nửa tiếng nữa rồi mới ra về.Từ Quý Phi không nhịn được cười: “Tiết Thái Hổ này đúng là co được dãn được! Ông ta thức thời như vậy, bảo sao mà thành vua của Biên Nam”.Ngô Bình: “Người này cũng không tốt đẹp gì đâu anh, vì tiền nên em mới dính đến ông ta thôi”.Từ Quý Phi cười nói: “Nhưng dù sao thì Tiết Thái Hổ cũng rất có tính nhẫn nại, nếu cậu thu phục được ông ta thì tốt đấy”.Ngô Bình: “Để em xem đã”.Sau đó, anh nói tiếp: “Anh ba, mai mình về đi”, anh vẫn còn việc ở Vân Kinh.Từ Quý Phi gật đầu: “Ừ, về thì về”.
Ngô Bình liếc gã rồi hỏi: “Sao ông vẫn chưa đi?”
Tiết Thái Hổ cười khà khà nói: “Tôi chờ để chào cậu đã rồi mới về”.
Từ Quý Phi ở cạnh đó cũng tủm tỉm nói: “Chú em, ông Tiết giờ phục chú lắm, còn thật lòng muốn kết bạn với chú đấy”.
Advertisement
“Kết bạn ư?”, Ngô Bình tỏ vẻ khinh khỉnh: “Ông thấy mình có đủ trình không?”
Tiết Thái Hổ nghiêm chỉnh nói: “Tôi biết mình không xứng! Nhưng tôi nguyện làm tay chân cho cậu, cậu chỉ đâu, tôi sẽ đánh đấy”.
Ngô Bình hừ một tiếng rồi ngồi xuống sofa, nói: “Ông hãy xẻ mấy tảng đá mà tôi mua ở chỗ ông hôm nọ đi, xem giá trị bao nhiêu”, nói rồi, Ngô Bình ném chìa khoá cho Tiết Thái Hổ.
“Vâng, chuyện này cứ giao cho tôi”, Tiết Thái Hổ lên tinh thần rồi lập tức sai người đi làm ngay.
Khoảng nửa tiếng sau, đã có người mang đá đã được xẻ vào khách sạn.
Tiết Thái Hổ liếc nhìn mà không khỏi giật mình rồi nói: “Gớm nhỉ! Chỗ phỉ thuý này ít cũng phải 70 triệu đấy! Trời, cậu Ngô đúng là thiên tài cược ngọc! Tôi nhớ cậu chỉ mua tảng này mất 21 triệu thôi đúng không?”
Ngô Bình: “70 triệu này coi như tiền lãi tôi trả trước ông nhé”.
Tiết Thái Hổ cười nói: “Cậu Ngô, cậu đang coi thường tôi ư? Lãi lờ gì chứ, cậu cứ dùng thoải mái đi”.
Ngô Bình: “Con người tôi làm gì cũng phải rõ ràng, tôi đã nói là vay thì tôi sẽ trả, hay ông sợ tôi không trả được?”
Tiết Thái Hổ vội nói: “Không không, tôi không có ý đấy.
Nếu cậu Ngô muốn trả lãi thì được, tôi sẽ cất chỗ phỉ thuý này đi”.
Tiền lãi một năm của 3.5 tỷ là 35 triệu, chỗ phỉ thuý này của Ngô Bình đủ trả lãi trong hai năm rồi.
Tiết Thái Hổ đảo mắt nói: “Cậu Ngô, cậu cược ngọc giỏi thật đấy! Hay hôm nào cậu đến Miến Điện với tôi đi?”
Ngô Bình nhìn gã: “Ông định rủ tôi đi mua đá à?”
Tiết Thái Hổ ra sức gật đầu: “Vâng! Tôi kinh doanh phỉ thuý nên cần nhập hàng mà.
Nếu cậu có thể giúp tôi chọn đá thì tôi có thể tiết kiệm cả đống tiền”.
Ngô Bình suy nghĩ, thấy mối làm ăn này khá được nên nói: “Được, nhưng ông phải chia cho tôi một nửa lợi nhuận.
Tạm thời, tôi sẽ dùng số đó để trả nợ”.
Tiết Thái Hổ vỗ đùi nói: “Được! Hôm nào cậu rản, chúng ta đi luôn”.
Ngô Bình: “Để tôi xem đã, khi nào xếp được thời gian tôi sẽ gọi cho ông”.
“Được được, tôi chờ tin của cậu”.
Tiết Thái Hổ vẫn mặt dày ở lại thêm nửa tiếng nữa rồi mới ra về.
Từ Quý Phi không nhịn được cười: “Tiết Thái Hổ này đúng là co được dãn được! Ông ta thức thời như vậy, bảo sao mà thành vua của Biên Nam”.
Ngô Bình: “Người này cũng không tốt đẹp gì đâu anh, vì tiền nên em mới dính đến ông ta thôi”.
Từ Quý Phi cười nói: “Nhưng dù sao thì Tiết Thái Hổ cũng rất có tính nhẫn nại, nếu cậu thu phục được ông ta thì tốt đấy”.
Ngô Bình: “Để em xem đã”.
Sau đó, anh nói tiếp: “Anh ba, mai mình về đi”, anh vẫn còn việc ở Vân Kinh.
Từ Quý Phi gật đầu: “Ừ, về thì về”.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình liếc gã rồi hỏi: “Sao ông vẫn chưa đi?”Tiết Thái Hổ cười khà khà nói: “Tôi chờ để chào cậu đã rồi mới về”.Từ Quý Phi ở cạnh đó cũng tủm tỉm nói: “Chú em, ông Tiết giờ phục chú lắm, còn thật lòng muốn kết bạn với chú đấy”.Advertisement“Kết bạn ư?”, Ngô Bình tỏ vẻ khinh khỉnh: “Ông thấy mình có đủ trình không?”Tiết Thái Hổ nghiêm chỉnh nói: “Tôi biết mình không xứng! Nhưng tôi nguyện làm tay chân cho cậu, cậu chỉ đâu, tôi sẽ đánh đấy”.Ngô Bình hừ một tiếng rồi ngồi xuống sofa, nói: “Ông hãy xẻ mấy tảng đá mà tôi mua ở chỗ ông hôm nọ đi, xem giá trị bao nhiêu”, nói rồi, Ngô Bình ném chìa khoá cho Tiết Thái Hổ.“Vâng, chuyện này cứ giao cho tôi”, Tiết Thái Hổ lên tinh thần rồi lập tức sai người đi làm ngay.Khoảng nửa tiếng sau, đã có người mang đá đã được xẻ vào khách sạn.Tiết Thái Hổ liếc nhìn mà không khỏi giật mình rồi nói: “Gớm nhỉ! Chỗ phỉ thuý này ít cũng phải 70 triệu đấy! Trời, cậu Ngô đúng là thiên tài cược ngọc! Tôi nhớ cậu chỉ mua tảng này mất 21 triệu thôi đúng không?”Ngô Bình: “70 triệu này coi như tiền lãi tôi trả trước ông nhé”.Tiết Thái Hổ cười nói: “Cậu Ngô, cậu đang coi thường tôi ư? Lãi lờ gì chứ, cậu cứ dùng thoải mái đi”.Ngô Bình: “Con người tôi làm gì cũng phải rõ ràng, tôi đã nói là vay thì tôi sẽ trả, hay ông sợ tôi không trả được?”Tiết Thái Hổ vội nói: “Không không, tôi không có ý đấy.Nếu cậu Ngô muốn trả lãi thì được, tôi sẽ cất chỗ phỉ thuý này đi”.Tiền lãi một năm của 3.5 tỷ là 35 triệu, chỗ phỉ thuý này của Ngô Bình đủ trả lãi trong hai năm rồi.Tiết Thái Hổ đảo mắt nói: “Cậu Ngô, cậu cược ngọc giỏi thật đấy! Hay hôm nào cậu đến Miến Điện với tôi đi?”Ngô Bình nhìn gã: “Ông định rủ tôi đi mua đá à?”Tiết Thái Hổ ra sức gật đầu: “Vâng! Tôi kinh doanh phỉ thuý nên cần nhập hàng mà.Nếu cậu có thể giúp tôi chọn đá thì tôi có thể tiết kiệm cả đống tiền”.Ngô Bình suy nghĩ, thấy mối làm ăn này khá được nên nói: “Được, nhưng ông phải chia cho tôi một nửa lợi nhuận.Tạm thời, tôi sẽ dùng số đó để trả nợ”.Tiết Thái Hổ vỗ đùi nói: “Được! Hôm nào cậu rản, chúng ta đi luôn”.Ngô Bình: “Để tôi xem đã, khi nào xếp được thời gian tôi sẽ gọi cho ông”.“Được được, tôi chờ tin của cậu”.Tiết Thái Hổ vẫn mặt dày ở lại thêm nửa tiếng nữa rồi mới ra về.Từ Quý Phi không nhịn được cười: “Tiết Thái Hổ này đúng là co được dãn được! Ông ta thức thời như vậy, bảo sao mà thành vua của Biên Nam”.Ngô Bình: “Người này cũng không tốt đẹp gì đâu anh, vì tiền nên em mới dính đến ông ta thôi”.Từ Quý Phi cười nói: “Nhưng dù sao thì Tiết Thái Hổ cũng rất có tính nhẫn nại, nếu cậu thu phục được ông ta thì tốt đấy”.Ngô Bình: “Để em xem đã”.Sau đó, anh nói tiếp: “Anh ba, mai mình về đi”, anh vẫn còn việc ở Vân Kinh.Từ Quý Phi gật đầu: “Ừ, về thì về”.