Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 172: 172: “anh Ngô Đây Là Nhà Anh Ạ”
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình ngập ngừng rồi nói: “Ông hãy tìm một di vật của thánh nhân.Khi nào tìm được thì tôi sẽ dạy ông cách trấn áp đường Hoàng Tuyền”.Nhiếp Sơn Hà hỏi: “Cậu Ngô, có thể trấn áp được bao lâu?”Ngô Bình: “Nếu không có ai phá đám thì cả trăm năm cũng là.Nhưng sau đó thì để người đời sau xử lý tiếp”.AdvertisementNhiếp Sơn Hà vội đứng dậy rồi chắp tay với Ngô Bình: “Cảm ơn cậu Ngô đã chỉ bảo”.Ngô Bình: “Ông lạy tôi cũng vô dụng thôi, tôi không bớt một đồng tiền khám chữa nào đâu”.Nhiếp Sơn Hà bật cười: “Vâng vâng”.Ông ta gọi Nhiếp Chuẩn vào rồi bảo đưa cho Ngô Bình một tờ chi phiếu 20 triệu, nói chung cũng khá chịu chi.Ngô Bình không khách sáo mà nhận rồi rời đi luôn.Anh thật sự không muốn can dự vào chuyện đường Hoàng Tuyền, vì một khi sơ suất là mang tội lớn như chơi.Song, anh sẽ thu xếp thời gian để tới đường Hoàng Tuyền một chuyến để tìm một bảo bối.Vừa rời khỏi bệnh viện, Ngô Bình đã nhận được điện thoại của Lâm Băng Tiên, hai mẹ con cô ấy đang trên đường đến Vân Kinh.Vốn anh định dẫn hai mẹ con Lâm Băng Tiên đến Vân Kinh cùng, nhưng do thời gian quá gấp gáp nên anh phải đi trước, sau đó gọi cho Lâm Băng Tiên bảo họ đến sau.Hơn ba giờ chiều, Ngô Bình bảo Cương tử đến bến xe đón hai mẹ con Lâm Băng Tiên.Sau đó, chiếc xe đi thẳng đến một căn biệt thự ở sơn trang Thái Khang.Căn biệt thự này đã lắp đủ trang thiết bị từ lâu, hôm nay chỉ cần dọn sơ qua là như mời rồi.Khi hai mẹ con Lâm Băng Tiên đến biệt thự thì thấy Ngô Bình đã chờ sẵn rồi.Đây cũng là lần đầu Ngô Bình tới đây, anh thấy điều kiện ở nơi này khá tốt, đúng là nhà hạng sang có khác.Sau khi nhìn thấy căn biệt thự này, Lâm Băng Tiên ngơ luôn: “Anh Ngô, đây là nhà anh ạ?”Ngô Bình: “Ừ, sau này hai mẹ con cô cứ sống ở đây, dẫu sao để không cũng phí”.Lâm Mỹ Kiều vội xua tay: “Không không, nhà lớn thế này chúng tôi không ở được đâu.Chắc đồ đạc trong nhà cũng phải mắc lắm”.Ngô Bình cười nói: “Mấy thứ đó có trong giá mua nhà cả rồi, muốn tiết kiệm cũng không được.Vả lại, nhà mà không có người ở sẽ nhanh xập xệ lắm”.Hai mẹ con Lâm Băng Tiên đưa mắt nhìn nhau, Lâm Băng Tiên nói: “Anh Ngô, em vẫn thấy không ổn, nhà này lớn quá, hay anh cho thuê đi, mẹ con em kiếm đại chỗ nào ở cũng được”.Ngô Bình cười nói: “Băng Tiên, chúng ta đã ký hợp đồng rồi, tôi bảo cô ở thì cô cứ ở đi”.Lâm Băng Tiên thoáng do dự: “Nhưng… hai mẹ con em chỉ ở tạm một thời gian để trông nhà giúp anh thôi nhé”.Ngô Bình: “Ừm, cô chuẩn bị đi, mấy hôm nữa là có giấy báo nhập học đấy”.Lâm Băng Tiên từng học ở nhạc viên Vân Kinh, nhưng phải nghỉ học vì mẹ mất việc.Nhờ có Ngô Bình mà mấy hôm trước, cô đã được nhận học lại để hoàn thành giấc mơ của mình.Trời vừa tối, Ngô Bình đã đi tìm Từ Quý Phi uống rượu, sau khi đến nhà Từ Quý Phi, anh phát hiện ông tư Từ Thúc Khiêm cũng đang ở đây.
Ngô Bình ngập ngừng rồi nói: “Ông hãy tìm một di vật của thánh nhân.
Khi nào tìm được thì tôi sẽ dạy ông cách trấn áp đường Hoàng Tuyền”.
Nhiếp Sơn Hà hỏi: “Cậu Ngô, có thể trấn áp được bao lâu?”
Ngô Bình: “Nếu không có ai phá đám thì cả trăm năm cũng là.
Nhưng sau đó thì để người đời sau xử lý tiếp”.
Advertisement
Nhiếp Sơn Hà vội đứng dậy rồi chắp tay với Ngô Bình: “Cảm ơn cậu Ngô đã chỉ bảo”.
Ngô Bình: “Ông lạy tôi cũng vô dụng thôi, tôi không bớt một đồng tiền khám chữa nào đâu”.
Nhiếp Sơn Hà bật cười: “Vâng vâng”.
Ông ta gọi Nhiếp Chuẩn vào rồi bảo đưa cho Ngô Bình một tờ chi phiếu 20 triệu, nói chung cũng khá chịu chi.
Ngô Bình không khách sáo mà nhận rồi rời đi luôn.
Anh thật sự không muốn can dự vào chuyện đường Hoàng Tuyền, vì một khi sơ suất là mang tội lớn như chơi.
Song, anh sẽ thu xếp thời gian để tới đường Hoàng Tuyền một chuyến để tìm một bảo bối.
Vừa rời khỏi bệnh viện, Ngô Bình đã nhận được điện thoại của Lâm Băng Tiên, hai mẹ con cô ấy đang trên đường đến Vân Kinh.
Vốn anh định dẫn hai mẹ con Lâm Băng Tiên đến Vân Kinh cùng, nhưng do thời gian quá gấp gáp nên anh phải đi trước, sau đó gọi cho Lâm Băng Tiên bảo họ đến sau.
Hơn ba giờ chiều, Ngô Bình bảo Cương tử đến bến xe đón hai mẹ con Lâm Băng Tiên.
Sau đó, chiếc xe đi thẳng đến một căn biệt thự ở sơn trang Thái Khang.
Căn biệt thự này đã lắp đủ trang thiết bị từ lâu, hôm nay chỉ cần dọn sơ qua là như mời rồi.
Khi hai mẹ con Lâm Băng Tiên đến biệt thự thì thấy Ngô Bình đã chờ sẵn rồi.
Đây cũng là lần đầu Ngô Bình tới đây, anh thấy điều kiện ở nơi này khá tốt, đúng là nhà hạng sang có khác.
Sau khi nhìn thấy căn biệt thự này, Lâm Băng Tiên ngơ luôn: “Anh Ngô, đây là nhà anh ạ?”
Ngô Bình: “Ừ, sau này hai mẹ con cô cứ sống ở đây, dẫu sao để không cũng phí”.
Lâm Mỹ Kiều vội xua tay: “Không không, nhà lớn thế này chúng tôi không ở được đâu.
Chắc đồ đạc trong nhà cũng phải mắc lắm”.
Ngô Bình cười nói: “Mấy thứ đó có trong giá mua nhà cả rồi, muốn tiết kiệm cũng không được.
Vả lại, nhà mà không có người ở sẽ nhanh xập xệ lắm”.
Hai mẹ con Lâm Băng Tiên đưa mắt nhìn nhau, Lâm Băng Tiên nói: “Anh Ngô, em vẫn thấy không ổn, nhà này lớn quá, hay anh cho thuê đi, mẹ con em kiếm đại chỗ nào ở cũng được”.
Ngô Bình cười nói: “Băng Tiên, chúng ta đã ký hợp đồng rồi, tôi bảo cô ở thì cô cứ ở đi”.
Lâm Băng Tiên thoáng do dự: “Nhưng… hai mẹ con em chỉ ở tạm một thời gian để trông nhà giúp anh thôi nhé”.
Ngô Bình: “Ừm, cô chuẩn bị đi, mấy hôm nữa là có giấy báo nhập học đấy”.
Lâm Băng Tiên từng học ở nhạc viên Vân Kinh, nhưng phải nghỉ học vì mẹ mất việc.
Nhờ có Ngô Bình mà mấy hôm trước, cô đã được nhận học lại để hoàn thành giấc mơ của mình.
Trời vừa tối, Ngô Bình đã đi tìm Từ Quý Phi uống rượu, sau khi đến nhà Từ Quý Phi, anh phát hiện ông tư Từ Thúc Khiêm cũng đang ở đây.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình ngập ngừng rồi nói: “Ông hãy tìm một di vật của thánh nhân.Khi nào tìm được thì tôi sẽ dạy ông cách trấn áp đường Hoàng Tuyền”.Nhiếp Sơn Hà hỏi: “Cậu Ngô, có thể trấn áp được bao lâu?”Ngô Bình: “Nếu không có ai phá đám thì cả trăm năm cũng là.Nhưng sau đó thì để người đời sau xử lý tiếp”.AdvertisementNhiếp Sơn Hà vội đứng dậy rồi chắp tay với Ngô Bình: “Cảm ơn cậu Ngô đã chỉ bảo”.Ngô Bình: “Ông lạy tôi cũng vô dụng thôi, tôi không bớt một đồng tiền khám chữa nào đâu”.Nhiếp Sơn Hà bật cười: “Vâng vâng”.Ông ta gọi Nhiếp Chuẩn vào rồi bảo đưa cho Ngô Bình một tờ chi phiếu 20 triệu, nói chung cũng khá chịu chi.Ngô Bình không khách sáo mà nhận rồi rời đi luôn.Anh thật sự không muốn can dự vào chuyện đường Hoàng Tuyền, vì một khi sơ suất là mang tội lớn như chơi.Song, anh sẽ thu xếp thời gian để tới đường Hoàng Tuyền một chuyến để tìm một bảo bối.Vừa rời khỏi bệnh viện, Ngô Bình đã nhận được điện thoại của Lâm Băng Tiên, hai mẹ con cô ấy đang trên đường đến Vân Kinh.Vốn anh định dẫn hai mẹ con Lâm Băng Tiên đến Vân Kinh cùng, nhưng do thời gian quá gấp gáp nên anh phải đi trước, sau đó gọi cho Lâm Băng Tiên bảo họ đến sau.Hơn ba giờ chiều, Ngô Bình bảo Cương tử đến bến xe đón hai mẹ con Lâm Băng Tiên.Sau đó, chiếc xe đi thẳng đến một căn biệt thự ở sơn trang Thái Khang.Căn biệt thự này đã lắp đủ trang thiết bị từ lâu, hôm nay chỉ cần dọn sơ qua là như mời rồi.Khi hai mẹ con Lâm Băng Tiên đến biệt thự thì thấy Ngô Bình đã chờ sẵn rồi.Đây cũng là lần đầu Ngô Bình tới đây, anh thấy điều kiện ở nơi này khá tốt, đúng là nhà hạng sang có khác.Sau khi nhìn thấy căn biệt thự này, Lâm Băng Tiên ngơ luôn: “Anh Ngô, đây là nhà anh ạ?”Ngô Bình: “Ừ, sau này hai mẹ con cô cứ sống ở đây, dẫu sao để không cũng phí”.Lâm Mỹ Kiều vội xua tay: “Không không, nhà lớn thế này chúng tôi không ở được đâu.Chắc đồ đạc trong nhà cũng phải mắc lắm”.Ngô Bình cười nói: “Mấy thứ đó có trong giá mua nhà cả rồi, muốn tiết kiệm cũng không được.Vả lại, nhà mà không có người ở sẽ nhanh xập xệ lắm”.Hai mẹ con Lâm Băng Tiên đưa mắt nhìn nhau, Lâm Băng Tiên nói: “Anh Ngô, em vẫn thấy không ổn, nhà này lớn quá, hay anh cho thuê đi, mẹ con em kiếm đại chỗ nào ở cũng được”.Ngô Bình cười nói: “Băng Tiên, chúng ta đã ký hợp đồng rồi, tôi bảo cô ở thì cô cứ ở đi”.Lâm Băng Tiên thoáng do dự: “Nhưng… hai mẹ con em chỉ ở tạm một thời gian để trông nhà giúp anh thôi nhé”.Ngô Bình: “Ừm, cô chuẩn bị đi, mấy hôm nữa là có giấy báo nhập học đấy”.Lâm Băng Tiên từng học ở nhạc viên Vân Kinh, nhưng phải nghỉ học vì mẹ mất việc.Nhờ có Ngô Bình mà mấy hôm trước, cô đã được nhận học lại để hoàn thành giấc mơ của mình.Trời vừa tối, Ngô Bình đã đi tìm Từ Quý Phi uống rượu, sau khi đến nhà Từ Quý Phi, anh phát hiện ông tư Từ Thúc Khiêm cũng đang ở đây.