Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 181: 181: Xe Của Đối Phương Vừa Nãy Đỗ Ở Đâu

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Từ Khắc Mẫn biết Ngô Bình là cao thủ cảnh giới Khí, có năng lực giải quyết chuyện này liền gật đầu, hỏi: "Có cần thông báo với chú ba một tiếng không?"Ngô Bình phất tay: "Không cần, tôi có thể tự giải quyết".AdvertisementSau khi dặn dò mấy câu, anh liền gọi tài xế của Lý Quảng Long để người đó dẫn đường đến cổng trường tiểu học của Tiểu Long.Tài xế của Ngô Bình không quá già, khoảng năm mươi tuổi, là một quân nhân về hưu, ông ta đã lái xe cho nhà họ Lý được mười lăm năm.Ngô Bình bảo ông ta dừng xe ở vị trí xảy ra chuyện, sau đó hỏi: "Xe của đối phương vừa nãy đỗ ở đâu?"Tài xế chỉ vào vườn hoa phía bên phải ở phía trước, nói: "Ở chỗ đó, là một chiếc MPV đã được tu sửa và cải trang.Nó tăng tốc rất nhanh, tôi không thể đuổi theo được".Ngô Bình tới cạnh vườn hoa rồi nhìn xuống đất.Nhãn lực của anh mạnh hơn người bình thường mấy trăm lần, quả nhiên đã nhìn thấy hai hàng vệt bánh xe rất mờ.Vì đây là đường nhựa, vệt xe lại còn mờ nên gần như không thể phát hiện, nhưng Ngô Bình lại có thể nhìn thấy.Anh thậm chí có thể nhìn rõ hoa văn trên bánh xe và phán đoán hướng đi của chiếc xe.Anh nói với tài xế: "Lái xe đi".Sau đó anh lên xe, tiến về phía trước theo vệt bánh xe để lại.Tài xế thấy rất lạ, bởi Ngô Bình cứ nhìn chằm chằm dưới đất, rõ ràng ông ta không phát hiện ra gì cả.Sau khi tới đường chính, vết xe bị vô số chiếc xe chồng lên, càng khó phân biệt hơn.Nhưng Ngô Bình lại phát hiện chiếc xe này có một vấn đề, là cứ cách mười mấy mét nó sẽ rơi xuống vài giọt dầu, mà những vệt dầu này vẫn chưa hoàn toàn khô, đó chính là dấu hiệu rõ ràng nhất.Cứ thế nhờ vào vết dầu và ánh mắt siêu phàm, anh bảo tài xế quẹo trái rẽ phải.Nửa tiếng sau, xe đi đến trước một con ngõ nhỏ.Con ngõ này rất cũ nát, chỉ vừa cho một chiếc xe đi qua.Nhà cửa bên cạnh đang được tiến hành dỡ bỏ, phần lớn nhà đều bỏ trống.Ngô Bình xuống xe rồi bảo tài xế đợi bên ngoài ngõ, anh chắp hai tay đi vào trong.Vì đang dỡ bỏ nên nơi này không có camera, cực ít người, đôi khi sẽ có vài chiếc xe điện phóng qua.Vết xe trên mặt đất vô cùng rõ ràng, bởi chỉ có mỗi chiếc xe đó đi qua đây.Anh nhìn vệt xe, rẽ ba lần rồi tới một con ngõ cụt.Ở tận cùng ngõ chỉ có một căn nhà duy nhất.Đây là một khu đại viện, cánh cổng to đóng chặt.Anh đi đến trước cổng, chỉ nhẹ nhàng nhún người đã nhảy lên cổng.Khi nhìn xuống, anh thấy chiếc xe MPV đó đang đỗ trong sân.Phía đối diện là một dãy nhà thấp hai tầng có mười căn phòng.Tầng một có tiếng động, còn tầng hai vô cùng yên lặng.Anh giẫm lên đầu tường, lặng lẽ tới gần.Tay anh bò men theo mép tường, sau đó nhảy lên tầng hai.Tầng hai không có người, chẳng có đồ đạc gì, ngay cả cửa sổ cũng bị dỡ mất.Lúc này anh mở đôi mắt nhìn thấu vạn vật ra nhìn xuống dưới thì thấy Tiểu Long đang ngồi xổm ở góc tường, trên cổ bị xích lại, đầu dây xích cố định trên tường.Ở chỗ không xa có bốn tên đàn ông đang đánh bài.Chúng hút thuốc khiến căn phòng đầy khói thuốc, Tiểu Long ho sặc sụa không ngừng.Thấy Tiểu Long không sao anh liền thở phào.Anh nhắn tin cho Lý Quảng Long nói đã tìm được Tiểu Long, cậu bé vẫn an toàn.

Từ Khắc Mẫn biết Ngô Bình là cao thủ cảnh giới Khí, có năng lực giải quyết chuyện này liền gật đầu, hỏi: "Có cần thông báo với chú ba một tiếng không?"

Ngô Bình phất tay: "Không cần, tôi có thể tự giải quyết".

Advertisement

Sau khi dặn dò mấy câu, anh liền gọi tài xế của Lý Quảng Long để người đó dẫn đường đến cổng trường tiểu học của Tiểu Long.

Tài xế của Ngô Bình không quá già, khoảng năm mươi tuổi, là một quân nhân về hưu, ông ta đã lái xe cho nhà họ Lý được mười lăm năm.

Ngô Bình bảo ông ta dừng xe ở vị trí xảy ra chuyện, sau đó hỏi: "Xe của đối phương vừa nãy đỗ ở đâu?"

Tài xế chỉ vào vườn hoa phía bên phải ở phía trước, nói: "Ở chỗ đó, là một chiếc MPV đã được tu sửa và cải trang.

Nó tăng tốc rất nhanh, tôi không thể đuổi theo được".

Ngô Bình tới cạnh vườn hoa rồi nhìn xuống đất.

Nhãn lực của anh mạnh hơn người bình thường mấy trăm lần, quả nhiên đã nhìn thấy hai hàng vệt bánh xe rất mờ.

Vì đây là đường nhựa, vệt xe lại còn mờ nên gần như không thể phát hiện, nhưng Ngô Bình lại có thể nhìn thấy.

Anh thậm chí có thể nhìn rõ hoa văn trên bánh xe và phán đoán hướng đi của chiếc xe.

Anh nói với tài xế: "Lái xe đi".

Sau đó anh lên xe, tiến về phía trước theo vệt bánh xe để lại.

Tài xế thấy rất lạ, bởi Ngô Bình cứ nhìn chằm chằm dưới đất, rõ ràng ông ta không phát hiện ra gì cả.

Sau khi tới đường chính, vết xe bị vô số chiếc xe chồng lên, càng khó phân biệt hơn.

Nhưng Ngô Bình lại phát hiện chiếc xe này có một vấn đề, là cứ cách mười mấy mét nó sẽ rơi xuống vài giọt dầu, mà những vệt dầu này vẫn chưa hoàn toàn khô, đó chính là dấu hiệu rõ ràng nhất.

Cứ thế nhờ vào vết dầu và ánh mắt siêu phàm, anh bảo tài xế quẹo trái rẽ phải.

Nửa tiếng sau, xe đi đến trước một con ngõ nhỏ.

Con ngõ này rất cũ nát, chỉ vừa cho một chiếc xe đi qua.

Nhà cửa bên cạnh đang được tiến hành dỡ bỏ, phần lớn nhà đều bỏ trống.

Ngô Bình xuống xe rồi bảo tài xế đợi bên ngoài ngõ, anh chắp hai tay đi vào trong.

Vì đang dỡ bỏ nên nơi này không có camera, cực ít người, đôi khi sẽ có vài chiếc xe điện phóng qua.

Vết xe trên mặt đất vô cùng rõ ràng, bởi chỉ có mỗi chiếc xe đó đi qua đây.

Anh nhìn vệt xe, rẽ ba lần rồi tới một con ngõ cụt.

Ở tận cùng ngõ chỉ có một căn nhà duy nhất.

Đây là một khu đại viện, cánh cổng to đóng chặt.

Anh đi đến trước cổng, chỉ nhẹ nhàng nhún người đã nhảy lên cổng.

Khi nhìn xuống, anh thấy chiếc xe MPV đó đang đỗ trong sân.

Phía đối diện là một dãy nhà thấp hai tầng có mười căn phòng.

Tầng một có tiếng động, còn tầng hai vô cùng yên lặng.

Anh giẫm lên đầu tường, lặng lẽ tới gần.

Tay anh bò men theo mép tường, sau đó nhảy lên tầng hai.

Tầng hai không có người, chẳng có đồ đạc gì, ngay cả cửa sổ cũng bị dỡ mất.

Lúc này anh mở đôi mắt nhìn thấu vạn vật ra nhìn xuống dưới thì thấy Tiểu Long đang ngồi xổm ở góc tường, trên cổ bị xích lại, đầu dây xích cố định trên tường.

Ở chỗ không xa có bốn tên đàn ông đang đánh bài.

Chúng hút thuốc khiến căn phòng đầy khói thuốc, Tiểu Long ho sặc sụa không ngừng.

Thấy Tiểu Long không sao anh liền thở phào.

Anh nhắn tin cho Lý Quảng Long nói đã tìm được Tiểu Long, cậu bé vẫn an toàn.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Từ Khắc Mẫn biết Ngô Bình là cao thủ cảnh giới Khí, có năng lực giải quyết chuyện này liền gật đầu, hỏi: "Có cần thông báo với chú ba một tiếng không?"Ngô Bình phất tay: "Không cần, tôi có thể tự giải quyết".AdvertisementSau khi dặn dò mấy câu, anh liền gọi tài xế của Lý Quảng Long để người đó dẫn đường đến cổng trường tiểu học của Tiểu Long.Tài xế của Ngô Bình không quá già, khoảng năm mươi tuổi, là một quân nhân về hưu, ông ta đã lái xe cho nhà họ Lý được mười lăm năm.Ngô Bình bảo ông ta dừng xe ở vị trí xảy ra chuyện, sau đó hỏi: "Xe của đối phương vừa nãy đỗ ở đâu?"Tài xế chỉ vào vườn hoa phía bên phải ở phía trước, nói: "Ở chỗ đó, là một chiếc MPV đã được tu sửa và cải trang.Nó tăng tốc rất nhanh, tôi không thể đuổi theo được".Ngô Bình tới cạnh vườn hoa rồi nhìn xuống đất.Nhãn lực của anh mạnh hơn người bình thường mấy trăm lần, quả nhiên đã nhìn thấy hai hàng vệt bánh xe rất mờ.Vì đây là đường nhựa, vệt xe lại còn mờ nên gần như không thể phát hiện, nhưng Ngô Bình lại có thể nhìn thấy.Anh thậm chí có thể nhìn rõ hoa văn trên bánh xe và phán đoán hướng đi của chiếc xe.Anh nói với tài xế: "Lái xe đi".Sau đó anh lên xe, tiến về phía trước theo vệt bánh xe để lại.Tài xế thấy rất lạ, bởi Ngô Bình cứ nhìn chằm chằm dưới đất, rõ ràng ông ta không phát hiện ra gì cả.Sau khi tới đường chính, vết xe bị vô số chiếc xe chồng lên, càng khó phân biệt hơn.Nhưng Ngô Bình lại phát hiện chiếc xe này có một vấn đề, là cứ cách mười mấy mét nó sẽ rơi xuống vài giọt dầu, mà những vệt dầu này vẫn chưa hoàn toàn khô, đó chính là dấu hiệu rõ ràng nhất.Cứ thế nhờ vào vết dầu và ánh mắt siêu phàm, anh bảo tài xế quẹo trái rẽ phải.Nửa tiếng sau, xe đi đến trước một con ngõ nhỏ.Con ngõ này rất cũ nát, chỉ vừa cho một chiếc xe đi qua.Nhà cửa bên cạnh đang được tiến hành dỡ bỏ, phần lớn nhà đều bỏ trống.Ngô Bình xuống xe rồi bảo tài xế đợi bên ngoài ngõ, anh chắp hai tay đi vào trong.Vì đang dỡ bỏ nên nơi này không có camera, cực ít người, đôi khi sẽ có vài chiếc xe điện phóng qua.Vết xe trên mặt đất vô cùng rõ ràng, bởi chỉ có mỗi chiếc xe đó đi qua đây.Anh nhìn vệt xe, rẽ ba lần rồi tới một con ngõ cụt.Ở tận cùng ngõ chỉ có một căn nhà duy nhất.Đây là một khu đại viện, cánh cổng to đóng chặt.Anh đi đến trước cổng, chỉ nhẹ nhàng nhún người đã nhảy lên cổng.Khi nhìn xuống, anh thấy chiếc xe MPV đó đang đỗ trong sân.Phía đối diện là một dãy nhà thấp hai tầng có mười căn phòng.Tầng một có tiếng động, còn tầng hai vô cùng yên lặng.Anh giẫm lên đầu tường, lặng lẽ tới gần.Tay anh bò men theo mép tường, sau đó nhảy lên tầng hai.Tầng hai không có người, chẳng có đồ đạc gì, ngay cả cửa sổ cũng bị dỡ mất.Lúc này anh mở đôi mắt nhìn thấu vạn vật ra nhìn xuống dưới thì thấy Tiểu Long đang ngồi xổm ở góc tường, trên cổ bị xích lại, đầu dây xích cố định trên tường.Ở chỗ không xa có bốn tên đàn ông đang đánh bài.Chúng hút thuốc khiến căn phòng đầy khói thuốc, Tiểu Long ho sặc sụa không ngừng.Thấy Tiểu Long không sao anh liền thở phào.Anh nhắn tin cho Lý Quảng Long nói đã tìm được Tiểu Long, cậu bé vẫn an toàn.

Chương 181: 181: Xe Của Đối Phương Vừa Nãy Đỗ Ở Đâu