Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 188: 188: “cậu Là Ngô Bình À”
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Sau đó, ba người em nuôi của Ngô Chấn Đông lấy vợ và lập nghiệp, nhưng nhà họ Ngô thấy nếu bố Ngô Bình lấy vợ thì sẽ tốn tiền nên không cho ông ấy yêu đương gì hết, chỉ ép ông ấy đi làm thuê kiếm tiền.Cuối cùng có một ngày, Ngô Chấn Đông thấy phải tự nắm bắt cuộc đời mình, ông ấy đã lén trốn khỏi Vân Kinh đến huyện Minh Dương.Năm đầu tiên sống ở đây, ông ấy đã gặp Trương Lệ, hai người nảy sinh tình cảm rồi kết hôn.Ông bà ngoại của Ngô Bình rất hiền lành, họ không hề đòi tiền sính lễ, mà còn dựng một ngôi nhà trong thôn cho Ngô Chấn Đông, hay chính là nhà của Ngô Bình hiện giờ.AdvertisementSau đó, hai vợ chồng Ngô Chấn Đông đã có một cuộc sống bình thường như bao người.Tới khi Ngô Bình ra đời, Ngô Chấn Đông mới quay về Vân Kinh thăm nhà.Nhưng lần gặp gỡ đó không hề vui chút nào, Ngô Chấn Đông bị cậu em thứ hai của mình đánh cho gãy một cái xương, đồ đạc ông ấy mang theo cũng bị bố mẹ quẳng ra ngoài.Song, Ngô Chấn Đông vẫn nhớ đến ơn dưỡng dục của bố mẹ nuôi nên hàng năm vẫn về thăm họ.Còn người nhà họ Ngô thì vẫn thế, luôn châm chọc ông ấy.Đó cũng là lý do vì sao mỗi lần Ngô Chấn Đông về thăm nhà đều không vui.Nhất là vào một khoảng thời gian trước, nhà họ Ngô bỗng phất lên nhờ bán đất, họ lại càng xem thường Ngô Chấn Đông và nặng lời với ông ấy hơn.Nghe xong những chuyện này, Ngô Bình thầm thở dài một hơi, bố anh khổ thật!Anh nói: “Mẹ, mẹ những nghĩ tới những chuyện đó nữa.Nếu nhà họ Ngô đã có lời mời thì mình cứ đi xem sao”.Trưng Lệ hơi lo lắng: “Tiểu Bình, mẹ sợ con tủi thân”.Ngô Bình cười nói: “Không sao đâu ạ, mẹ đừng lo”.Sau khi an ủi mẹ mình xong, Ngô Bình lái xe đón Ngô Mi tan học.Giữa đường, anh đã nhận được 500 triệu mà Trác Khang chuyển khoản, đây là tiền cảm ơn.Khi đón Ngô Mi về đến cổng nhà, anh lại nhìn thấy có mấy chiếc xe đỗ ở đó, một tốp mặc đồ cảnh sát đang đứng bên ngoài xe.Ngô Bình vừa dừng xe thì có một người đàn ông cao lớn đi tới, người này khoảng hơn 30 tuổi, đôi mắt rất sắc sảo.Anh ta gõ cửa xe rồi hỏi: “Cậu là Ngô Bình à?”“Đúng, các anh là ai?”, Ngô Bình hỏi.Anh ta cười lạnh nói: “Tôi là Khuất Hành Nghĩa - phó đội trưởng đội điều tra của huyện.Có người báo cảnh sát anh cố ý gây thương tích cho người khác, giờ anh phải đi theo tôi”.Phó đội trưởng đội điều tra? Ngô Bình nhớ trong đám gây rối ở quan của Mễ Kiến, có một tên từng nói đại ca của mình là phó đội điều tra, không lẽ anh ta đến gây chuyện với anh vì tên đó?“Phó đội trưởng đội điều tra đúng không?”, Ngô Bình cười lạnh nói: “Chức danh quèn thế mà cũng dám động vào tôi à, hay anh không muốn giữ chức vụ này nữa?”Nghe thấy thế, Khuất Hành Nghĩa lập tức nổi giận: “Chú ý lời ăn tiếng nói đấy, tôi có thể gán cho cậu tội uy hiếp người thi hành công vụ! Xuống xe mau rồi giơ hai tay lên!”Khuất Hành Nghĩa đã thò tay xuống hông, xem ra nếu Ngô Bình không phối hợp thì anh ra sẽ sút súng.Ngô Bình cau mày, mở cửa xe rồi nói với Ngô Mi: “Tiểu Mi, em về nhà trước đi”.Ngô Mi lo lắng nhìn anh mình, nhưng vẫn ngoan ngoãn xuống xe về nhà.Lập tức có hai người xông lên rồi còng tay Ngô Bình lại.Ngô Bình híp mắt, ngoảnh lại rồi chợt phóng chân khí ra.Khí tức này khiến những người khác không thể chịu nổi, Khuất Hành Nghĩa choáng váng rồi hô lên: “Cậu là cao thủ cảnh giới Khí!”
Sau đó, ba người em nuôi của Ngô Chấn Đông lấy vợ và lập nghiệp, nhưng nhà họ Ngô thấy nếu bố Ngô Bình lấy vợ thì sẽ tốn tiền nên không cho ông ấy yêu đương gì hết, chỉ ép ông ấy đi làm thuê kiếm tiền.
Cuối cùng có một ngày, Ngô Chấn Đông thấy phải tự nắm bắt cuộc đời mình, ông ấy đã lén trốn khỏi Vân Kinh đến huyện Minh Dương.
Năm đầu tiên sống ở đây, ông ấy đã gặp Trương Lệ, hai người nảy sinh tình cảm rồi kết hôn.
Ông bà ngoại của Ngô Bình rất hiền lành, họ không hề đòi tiền sính lễ, mà còn dựng một ngôi nhà trong thôn cho Ngô Chấn Đông, hay chính là nhà của Ngô Bình hiện giờ.
Advertisement
Sau đó, hai vợ chồng Ngô Chấn Đông đã có một cuộc sống bình thường như bao người.
Tới khi Ngô Bình ra đời, Ngô Chấn Đông mới quay về Vân Kinh thăm nhà.
Nhưng lần gặp gỡ đó không hề vui chút nào, Ngô Chấn Đông bị cậu em thứ hai của mình đánh cho gãy một cái xương, đồ đạc ông ấy mang theo cũng bị bố mẹ quẳng ra ngoài.
Song, Ngô Chấn Đông vẫn nhớ đến ơn dưỡng dục của bố mẹ nuôi nên hàng năm vẫn về thăm họ.
Còn người nhà họ Ngô thì vẫn thế, luôn châm chọc ông ấy.
Đó cũng là lý do vì sao mỗi lần Ngô Chấn Đông về thăm nhà đều không vui.
Nhất là vào một khoảng thời gian trước, nhà họ Ngô bỗng phất lên nhờ bán đất, họ lại càng xem thường Ngô Chấn Đông và nặng lời với ông ấy hơn.
Nghe xong những chuyện này, Ngô Bình thầm thở dài một hơi, bố anh khổ thật!
Anh nói: “Mẹ, mẹ những nghĩ tới những chuyện đó nữa.
Nếu nhà họ Ngô đã có lời mời thì mình cứ đi xem sao”.
Trưng Lệ hơi lo lắng: “Tiểu Bình, mẹ sợ con tủi thân”.
Ngô Bình cười nói: “Không sao đâu ạ, mẹ đừng lo”.
Sau khi an ủi mẹ mình xong, Ngô Bình lái xe đón Ngô Mi tan học.
Giữa đường, anh đã nhận được 500 triệu mà Trác Khang chuyển khoản, đây là tiền cảm ơn.
Khi đón Ngô Mi về đến cổng nhà, anh lại nhìn thấy có mấy chiếc xe đỗ ở đó, một tốp mặc đồ cảnh sát đang đứng bên ngoài xe.
Ngô Bình vừa dừng xe thì có một người đàn ông cao lớn đi tới, người này khoảng hơn 30 tuổi, đôi mắt rất sắc sảo.
Anh ta gõ cửa xe rồi hỏi: “Cậu là Ngô Bình à?”
“Đúng, các anh là ai?”, Ngô Bình hỏi.
Anh ta cười lạnh nói: “Tôi là Khuất Hành Nghĩa - phó đội trưởng đội điều tra của huyện.
Có người báo cảnh sát anh cố ý gây thương tích cho người khác, giờ anh phải đi theo tôi”.
Phó đội trưởng đội điều tra? Ngô Bình nhớ trong đám gây rối ở quan của Mễ Kiến, có một tên từng nói đại ca của mình là phó đội điều tra, không lẽ anh ta đến gây chuyện với anh vì tên đó?
“Phó đội trưởng đội điều tra đúng không?”, Ngô Bình cười lạnh nói: “Chức danh quèn thế mà cũng dám động vào tôi à, hay anh không muốn giữ chức vụ này nữa?”
Nghe thấy thế, Khuất Hành Nghĩa lập tức nổi giận: “Chú ý lời ăn tiếng nói đấy, tôi có thể gán cho cậu tội uy hiếp người thi hành công vụ! Xuống xe mau rồi giơ hai tay lên!”
Khuất Hành Nghĩa đã thò tay xuống hông, xem ra nếu Ngô Bình không phối hợp thì anh ra sẽ sút súng.
Ngô Bình cau mày, mở cửa xe rồi nói với Ngô Mi: “Tiểu Mi, em về nhà trước đi”.
Ngô Mi lo lắng nhìn anh mình, nhưng vẫn ngoan ngoãn xuống xe về nhà.
Lập tức có hai người xông lên rồi còng tay Ngô Bình lại.
Ngô Bình híp mắt, ngoảnh lại rồi chợt phóng chân khí ra.
Khí tức này khiến những người khác không thể chịu nổi, Khuất Hành Nghĩa choáng váng rồi hô lên: “Cậu là cao thủ cảnh giới Khí!”
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Sau đó, ba người em nuôi của Ngô Chấn Đông lấy vợ và lập nghiệp, nhưng nhà họ Ngô thấy nếu bố Ngô Bình lấy vợ thì sẽ tốn tiền nên không cho ông ấy yêu đương gì hết, chỉ ép ông ấy đi làm thuê kiếm tiền.Cuối cùng có một ngày, Ngô Chấn Đông thấy phải tự nắm bắt cuộc đời mình, ông ấy đã lén trốn khỏi Vân Kinh đến huyện Minh Dương.Năm đầu tiên sống ở đây, ông ấy đã gặp Trương Lệ, hai người nảy sinh tình cảm rồi kết hôn.Ông bà ngoại của Ngô Bình rất hiền lành, họ không hề đòi tiền sính lễ, mà còn dựng một ngôi nhà trong thôn cho Ngô Chấn Đông, hay chính là nhà của Ngô Bình hiện giờ.AdvertisementSau đó, hai vợ chồng Ngô Chấn Đông đã có một cuộc sống bình thường như bao người.Tới khi Ngô Bình ra đời, Ngô Chấn Đông mới quay về Vân Kinh thăm nhà.Nhưng lần gặp gỡ đó không hề vui chút nào, Ngô Chấn Đông bị cậu em thứ hai của mình đánh cho gãy một cái xương, đồ đạc ông ấy mang theo cũng bị bố mẹ quẳng ra ngoài.Song, Ngô Chấn Đông vẫn nhớ đến ơn dưỡng dục của bố mẹ nuôi nên hàng năm vẫn về thăm họ.Còn người nhà họ Ngô thì vẫn thế, luôn châm chọc ông ấy.Đó cũng là lý do vì sao mỗi lần Ngô Chấn Đông về thăm nhà đều không vui.Nhất là vào một khoảng thời gian trước, nhà họ Ngô bỗng phất lên nhờ bán đất, họ lại càng xem thường Ngô Chấn Đông và nặng lời với ông ấy hơn.Nghe xong những chuyện này, Ngô Bình thầm thở dài một hơi, bố anh khổ thật!Anh nói: “Mẹ, mẹ những nghĩ tới những chuyện đó nữa.Nếu nhà họ Ngô đã có lời mời thì mình cứ đi xem sao”.Trưng Lệ hơi lo lắng: “Tiểu Bình, mẹ sợ con tủi thân”.Ngô Bình cười nói: “Không sao đâu ạ, mẹ đừng lo”.Sau khi an ủi mẹ mình xong, Ngô Bình lái xe đón Ngô Mi tan học.Giữa đường, anh đã nhận được 500 triệu mà Trác Khang chuyển khoản, đây là tiền cảm ơn.Khi đón Ngô Mi về đến cổng nhà, anh lại nhìn thấy có mấy chiếc xe đỗ ở đó, một tốp mặc đồ cảnh sát đang đứng bên ngoài xe.Ngô Bình vừa dừng xe thì có một người đàn ông cao lớn đi tới, người này khoảng hơn 30 tuổi, đôi mắt rất sắc sảo.Anh ta gõ cửa xe rồi hỏi: “Cậu là Ngô Bình à?”“Đúng, các anh là ai?”, Ngô Bình hỏi.Anh ta cười lạnh nói: “Tôi là Khuất Hành Nghĩa - phó đội trưởng đội điều tra của huyện.Có người báo cảnh sát anh cố ý gây thương tích cho người khác, giờ anh phải đi theo tôi”.Phó đội trưởng đội điều tra? Ngô Bình nhớ trong đám gây rối ở quan của Mễ Kiến, có một tên từng nói đại ca của mình là phó đội điều tra, không lẽ anh ta đến gây chuyện với anh vì tên đó?“Phó đội trưởng đội điều tra đúng không?”, Ngô Bình cười lạnh nói: “Chức danh quèn thế mà cũng dám động vào tôi à, hay anh không muốn giữ chức vụ này nữa?”Nghe thấy thế, Khuất Hành Nghĩa lập tức nổi giận: “Chú ý lời ăn tiếng nói đấy, tôi có thể gán cho cậu tội uy hiếp người thi hành công vụ! Xuống xe mau rồi giơ hai tay lên!”Khuất Hành Nghĩa đã thò tay xuống hông, xem ra nếu Ngô Bình không phối hợp thì anh ra sẽ sút súng.Ngô Bình cau mày, mở cửa xe rồi nói với Ngô Mi: “Tiểu Mi, em về nhà trước đi”.Ngô Mi lo lắng nhìn anh mình, nhưng vẫn ngoan ngoãn xuống xe về nhà.Lập tức có hai người xông lên rồi còng tay Ngô Bình lại.Ngô Bình híp mắt, ngoảnh lại rồi chợt phóng chân khí ra.Khí tức này khiến những người khác không thể chịu nổi, Khuất Hành Nghĩa choáng váng rồi hô lên: “Cậu là cao thủ cảnh giới Khí!”