Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 217: Chương 217

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Phong thoáng ngạc nhiên hỏi: “Ông ơi, ông uống thật ạ?”Ngô Liên Thắng lườm cháu trai mình rồi nói: “Cháu thì biết cái gì! Đây là rượu Mao Đài ủ 30 năm chính thống đấy”.Ngô Phong kinh ngạc, vội tự rót một chén rồi uống cạn, vị rượu cay nồng.AdvertisementUống xong, anh ta nhìn Ngô Bình hỏi: “Rượu này là thật à? Anh bỏ 90 mua một thùng này hả?”Ngô Bình thờ ơ đáp: “Tôi không hiểu về rượu lắm, ông nói là thật thì là thật thôi”.Mấy anh em Ngô Chấn Đạt cũng làm chén, họ đều biết uống rượu, nhưng không thể phân biệt thật giả, chỉ thấy rượu này uống khá ngon.Đồ ăn lên, mọi người bắt đầu dùng bữa.Vợ Ngô Liên Thắng liên tục gắp thức ăn cho con cháu nhà mình, nhưng bỏ qua Ngô Mi và Ngô Bình, như thể họ là người lạ.Ngô Bình ăn uống qua loa, còn Ngô Mi và Trương Lệ thì không động đũa.Đột nhiên Ngô Chấn Tông hỏi: “Bố, Tiểu Mộng có điểm thi rồi ạ, con bé đứng thứ tư toàn khu”.Ngô Liên Thắng cười nói: “Thế ư? Tiểu Mộng thông minh từ nhỏ, đứng thứ tư thì tha hồ chọn các trường đại học tốt rồi”.Ngô Chấn Đạt rất hãnh diện, nói: “Vâng, đứng ở vị trí này thì chọn được nhiều trường tốt lắm ạ”.Dứt lời, ông ta liếc nhìn Ngô Bình rồi hỏi: “À, hình như Ngô Mi cũng đang học lớp 11 đúng không? Thành tích thế nào?”Ngô Bình đáp: “Đúng rồi chú tư, Ngô Mi sắp lên lớp 12 rồi.Thành tích của em ấy rất khá, gần đây còn tham gia kỳ thi toán quốc gia và giành giải nhất.Đại học Thanh Hoa và Bắc Kinh đều gọi điện về, mong Tiểu Mi sẽ đến đó học đại học, họ còn bảo sẽ miễn hết học phí cho em ấy nữa.Nhưng cháu chưa đồng ý, dẫu sao Tiểu Mi còn có nhiều sự lựa chọn tốt hơn, cháu định cho em ấy ra nước ngoài du học”.Tất cả mọi người đều im lặng, giải nhất cả tỉnh ư? Thật hay đùa vậy?Ngô Mộng cầm điện thoại lên tra thì quả nhiên đã tìm thấy kết quả thi của cuộc thi toán năm nay, người giảnh giải nhất chính là Ngô Mi.Ngô Chấn Tông thấy bị cướp mất ánh hào quang nên bực dọc nói: “Con gái học toán mà làm gì? Không có tiền đồ, con gái thì nên học nghệ thuật.Như Tiểu Mộng nhà chú đây đã biết chơi violin, piano cấp năm và vũ đạo rồi”.Ngô Bình gật đầu: “Chú tư nói đúng, vì thế cháu cũng thuê gia sư cho Tiểu Mi.May mà còn bé thông minh, đã chơi được piano, violin và vũ đạo cấp mười rồi, ngoài ra em ấy còn biết viết thư pháp nữa, giờ thì đang học tiếng quốc ngữ”.Ngô Bình không chém gió, từ sau khi khai tuệ cho Ngô Mi, anh đã nhờ Chu Thanh Nghiên mời không ít gia sư cho cô bé, để củng cố thành tích mọi mặt.Ngô Chấn Tông lại bị cướp mất ánh sáng nên không còn gì để nói nữa.Ngô Mộng thì bái phục nhìn Ngô Mi: “Chị Ngô Mi, chị thi kiểu gì mà được giải nhất toàn tỉnh thế? Mà chị định từ chối hai trường đại học hàng đầu trong nước thật à?”Ngô Mi đáp: “Tôi vẫn chưa nghĩ xong, tôi định chờ thi Olympic xong rồi tính”.Ngô Mộng nói: “Chị giỏi thế thì kiểu gì cũng có giải thôi”.Ngô Mi: “Tôi làm thử mấy đề rồi, chắc sẽ có giải”.Ngô Chấn Nghiệp ho khan một tiếng rồi chuyển đề tài câu chuyện: “Ngô Bình, dạo này công việc của cháu thế nào?”Ngô Bình thờ ơ đáp: “Cháu không có nghề ổn định, làm tự do thôi ạ”.“Hả? Làm tự do á?”, Ngô Chấn Nghiệp nổi hứng: “Thế cháu làm gì?”

Ngô Phong thoáng ngạc nhiên hỏi: “Ông ơi, ông uống thật ạ?”

Ngô Liên Thắng lườm cháu trai mình rồi nói: “Cháu thì biết cái gì! Đây là rượu Mao Đài ủ 30 năm chính thống đấy”.

Ngô Phong kinh ngạc, vội tự rót một chén rồi uống cạn, vị rượu cay nồng.

Advertisement

Uống xong, anh ta nhìn Ngô Bình hỏi: “Rượu này là thật à? Anh bỏ 90 mua một thùng này hả?”

Ngô Bình thờ ơ đáp: “Tôi không hiểu về rượu lắm, ông nói là thật thì là thật thôi”.

Mấy anh em Ngô Chấn Đạt cũng làm chén, họ đều biết uống rượu, nhưng không thể phân biệt thật giả, chỉ thấy rượu này uống khá ngon.

Đồ ăn lên, mọi người bắt đầu dùng bữa.

Vợ Ngô Liên Thắng liên tục gắp thức ăn cho con cháu nhà mình, nhưng bỏ qua Ngô Mi và Ngô Bình, như thể họ là người lạ.

Ngô Bình ăn uống qua loa, còn Ngô Mi và Trương Lệ thì không động đũa.

Đột nhiên Ngô Chấn Tông hỏi: “Bố, Tiểu Mộng có điểm thi rồi ạ, con bé đứng thứ tư toàn khu”.

Ngô Liên Thắng cười nói: “Thế ư? Tiểu Mộng thông minh từ nhỏ, đứng thứ tư thì tha hồ chọn các trường đại học tốt rồi”.

Ngô Chấn Đạt rất hãnh diện, nói: “Vâng, đứng ở vị trí này thì chọn được nhiều trường tốt lắm ạ”.

Dứt lời, ông ta liếc nhìn Ngô Bình rồi hỏi: “À, hình như Ngô Mi cũng đang học lớp 11 đúng không? Thành tích thế nào?”

Ngô Bình đáp: “Đúng rồi chú tư, Ngô Mi sắp lên lớp 12 rồi.

Thành tích của em ấy rất khá, gần đây còn tham gia kỳ thi toán quốc gia và giành giải nhất.

Đại học Thanh Hoa và Bắc Kinh đều gọi điện về, mong Tiểu Mi sẽ đến đó học đại học, họ còn bảo sẽ miễn hết học phí cho em ấy nữa.

Nhưng cháu chưa đồng ý, dẫu sao Tiểu Mi còn có nhiều sự lựa chọn tốt hơn, cháu định cho em ấy ra nước ngoài du học”.

Tất cả mọi người đều im lặng, giải nhất cả tỉnh ư? Thật hay đùa vậy?

Ngô Mộng cầm điện thoại lên tra thì quả nhiên đã tìm thấy kết quả thi của cuộc thi toán năm nay, người giảnh giải nhất chính là Ngô Mi.

Ngô Chấn Tông thấy bị cướp mất ánh hào quang nên bực dọc nói: “Con gái học toán mà làm gì? Không có tiền đồ, con gái thì nên học nghệ thuật.

Như Tiểu Mộng nhà chú đây đã biết chơi violin, piano cấp năm và vũ đạo rồi”.

Ngô Bình gật đầu: “Chú tư nói đúng, vì thế cháu cũng thuê gia sư cho Tiểu Mi.

May mà còn bé thông minh, đã chơi được piano, violin và vũ đạo cấp mười rồi, ngoài ra em ấy còn biết viết thư pháp nữa, giờ thì đang học tiếng quốc ngữ”.

Ngô Bình không chém gió, từ sau khi khai tuệ cho Ngô Mi, anh đã nhờ Chu Thanh Nghiên mời không ít gia sư cho cô bé, để củng cố thành tích mọi mặt.

Ngô Chấn Tông lại bị cướp mất ánh sáng nên không còn gì để nói nữa.

Ngô Mộng thì bái phục nhìn Ngô Mi: “Chị Ngô Mi, chị thi kiểu gì mà được giải nhất toàn tỉnh thế? Mà chị định từ chối hai trường đại học hàng đầu trong nước thật à?”

Ngô Mi đáp: “Tôi vẫn chưa nghĩ xong, tôi định chờ thi Olympic xong rồi tính”.

Ngô Mộng nói: “Chị giỏi thế thì kiểu gì cũng có giải thôi”.

Ngô Mi: “Tôi làm thử mấy đề rồi, chắc sẽ có giải”.

Ngô Chấn Nghiệp ho khan một tiếng rồi chuyển đề tài câu chuyện: “Ngô Bình, dạo này công việc của cháu thế nào?”

Ngô Bình thờ ơ đáp: “Cháu không có nghề ổn định, làm tự do thôi ạ”.

“Hả? Làm tự do á?”, Ngô Chấn Nghiệp nổi hứng: “Thế cháu làm gì?”

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Phong thoáng ngạc nhiên hỏi: “Ông ơi, ông uống thật ạ?”Ngô Liên Thắng lườm cháu trai mình rồi nói: “Cháu thì biết cái gì! Đây là rượu Mao Đài ủ 30 năm chính thống đấy”.Ngô Phong kinh ngạc, vội tự rót một chén rồi uống cạn, vị rượu cay nồng.AdvertisementUống xong, anh ta nhìn Ngô Bình hỏi: “Rượu này là thật à? Anh bỏ 90 mua một thùng này hả?”Ngô Bình thờ ơ đáp: “Tôi không hiểu về rượu lắm, ông nói là thật thì là thật thôi”.Mấy anh em Ngô Chấn Đạt cũng làm chén, họ đều biết uống rượu, nhưng không thể phân biệt thật giả, chỉ thấy rượu này uống khá ngon.Đồ ăn lên, mọi người bắt đầu dùng bữa.Vợ Ngô Liên Thắng liên tục gắp thức ăn cho con cháu nhà mình, nhưng bỏ qua Ngô Mi và Ngô Bình, như thể họ là người lạ.Ngô Bình ăn uống qua loa, còn Ngô Mi và Trương Lệ thì không động đũa.Đột nhiên Ngô Chấn Tông hỏi: “Bố, Tiểu Mộng có điểm thi rồi ạ, con bé đứng thứ tư toàn khu”.Ngô Liên Thắng cười nói: “Thế ư? Tiểu Mộng thông minh từ nhỏ, đứng thứ tư thì tha hồ chọn các trường đại học tốt rồi”.Ngô Chấn Đạt rất hãnh diện, nói: “Vâng, đứng ở vị trí này thì chọn được nhiều trường tốt lắm ạ”.Dứt lời, ông ta liếc nhìn Ngô Bình rồi hỏi: “À, hình như Ngô Mi cũng đang học lớp 11 đúng không? Thành tích thế nào?”Ngô Bình đáp: “Đúng rồi chú tư, Ngô Mi sắp lên lớp 12 rồi.Thành tích của em ấy rất khá, gần đây còn tham gia kỳ thi toán quốc gia và giành giải nhất.Đại học Thanh Hoa và Bắc Kinh đều gọi điện về, mong Tiểu Mi sẽ đến đó học đại học, họ còn bảo sẽ miễn hết học phí cho em ấy nữa.Nhưng cháu chưa đồng ý, dẫu sao Tiểu Mi còn có nhiều sự lựa chọn tốt hơn, cháu định cho em ấy ra nước ngoài du học”.Tất cả mọi người đều im lặng, giải nhất cả tỉnh ư? Thật hay đùa vậy?Ngô Mộng cầm điện thoại lên tra thì quả nhiên đã tìm thấy kết quả thi của cuộc thi toán năm nay, người giảnh giải nhất chính là Ngô Mi.Ngô Chấn Tông thấy bị cướp mất ánh hào quang nên bực dọc nói: “Con gái học toán mà làm gì? Không có tiền đồ, con gái thì nên học nghệ thuật.Như Tiểu Mộng nhà chú đây đã biết chơi violin, piano cấp năm và vũ đạo rồi”.Ngô Bình gật đầu: “Chú tư nói đúng, vì thế cháu cũng thuê gia sư cho Tiểu Mi.May mà còn bé thông minh, đã chơi được piano, violin và vũ đạo cấp mười rồi, ngoài ra em ấy còn biết viết thư pháp nữa, giờ thì đang học tiếng quốc ngữ”.Ngô Bình không chém gió, từ sau khi khai tuệ cho Ngô Mi, anh đã nhờ Chu Thanh Nghiên mời không ít gia sư cho cô bé, để củng cố thành tích mọi mặt.Ngô Chấn Tông lại bị cướp mất ánh sáng nên không còn gì để nói nữa.Ngô Mộng thì bái phục nhìn Ngô Mi: “Chị Ngô Mi, chị thi kiểu gì mà được giải nhất toàn tỉnh thế? Mà chị định từ chối hai trường đại học hàng đầu trong nước thật à?”Ngô Mi đáp: “Tôi vẫn chưa nghĩ xong, tôi định chờ thi Olympic xong rồi tính”.Ngô Mộng nói: “Chị giỏi thế thì kiểu gì cũng có giải thôi”.Ngô Mi: “Tôi làm thử mấy đề rồi, chắc sẽ có giải”.Ngô Chấn Nghiệp ho khan một tiếng rồi chuyển đề tài câu chuyện: “Ngô Bình, dạo này công việc của cháu thế nào?”Ngô Bình thờ ơ đáp: “Cháu không có nghề ổn định, làm tự do thôi ạ”.“Hả? Làm tự do á?”, Ngô Chấn Nghiệp nổi hứng: “Thế cháu làm gì?”

Chương 217: Chương 217