Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 222: 222: Cậu Vẫn Chưa Trở Về Biên Nam Sao
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Cúp điện thoại, Ngô Bình bước ra nói với Ngô Mi: "Tiểu Mi, hôm nay em về nhà với mẹ nhé".Ngô Mi bĩu môi: "Anh à, em có thể chơi ở Vân Kinh mấy ngày được không?"AdvertisementNgô Bình nói: "Không được.Em có rất nhiều lớp học, em không thể bỏ được".Vào mùa hè này, anh đã bảo Chu Thanh Nghiên đăng ký một loạt các lớp học cho Ngô Mi, chẳng hạn như lớp học lễ nghi, lớp học đàn tranh và lớp học cưỡi ngựa, các lớp học này đều kín mỗi ngày.Nếu hôm nay không về thì chương trình sẽ bị lỡ một ngày, thế thì không được.Ngô Mi sắp khóc đến nơi: "Anh độc ác quá!"Ngô Bình véo mũi cô: "Phải ngoan ngoãn chịu đựng gian khổ mới có thể làm người tài giỏi được.Bây giờ là lúc em phải học, đương nhiên phải chăm chỉ học tập".Trương Lệ cười nói: "Được rồi Tiểu Mi, nghe lời anh đi con, chúng ta về nhà trước đi."Hoàng Tử Cường vẫn chưa đi, Ngô Bình bảo hắn ta lái chiếc xe MPV để đưa mẹ và em gái về huyện.Đồng thời anh dặn hắn ta theo dõi công trường ở dưới quê và báo cáo tình hình cho anh bất cứ lúc nào.Buổi chiều, Ngô Bình lại tới vịnh Bạch Long, anh thật sự không yên tâm về mảnh đất thiêng đầy linh khí này.Sau đó, anh liền khai thông các kinh mạch cấp hai trên cơ thể mình ở một nơi vắng vẻ gần vịnh Bạch Long.Anh ước tính phải mất ít nhất nửa tháng mới có thể khai thông tất cả các kinh mạch cấp hai ở thân trên.Sau đó, anh có thể tiếp tục khai thông kinh mạch cấp hai của thân dưới và đầu.Khi tất cả các kinh mạch cấp hai được mở ra, anh có thể lên đến cảnh giới tiếp theo và luyện khí thành sức mạnh.Anh đang tu luyện thì đột nhiên một con sâu đậu trên vai anh, sau đó lăn lộn như đang lấy lòng.Ngô Bình sửng sốt, đây không phải là cổ Thần Cơ sao? Sao nó lại đến? Có phải là Đào Như Tuyết ở gần đây không?Ngay sau đó, điện thoại di động của anh vang lên, đúng là cuộc gọi của Đào Như Tuyết, giọng điệu của cô ấy rất lo lắng: "Ngô Bình, Tiểu Thần tới chỗ cậu à?"Ngô Bình biết ý cô ấy nói "Tiểu Thần" chính là cổ Thần Cơ, anh liền nói: "Đúng vậy, tôi đang ở vịnh Bạch Long, sau đó nó đột nhiên đáp xuống vai tôi.Cậu có ở gần đây không?"Đào Như Tuyết ở phía đầu dây bên kia cười khổ: "Tôi biết ngay mà.Vừa rồi tôi đang lái xe qua cầu ở vịnh Bạch Long thì Tiểu Thần đột nhiên nhảy xuống.Tôi liền nghĩ có lẽ cậu đang ở gần đây, thế nên tôi gọi điện cho cậu".Ngô Bình nói: "Cậu vẫn chưa trở về Biên Nam sao?"Đào Như Tuyết cười nói: "Vẫn chưa.Bố tôi vừa mới bắt đầu có thể hoạt động, và ông ấy rất vui khi biết rằng quá trình biến đổi của cổ Thần Cơ đã thành công.Ông ấy nói rằng tôi không cần phải quay lại gia tộc trong thời gian này.Buổi chiều tôi vừa hay đến thăm công ty con, tôi gửi tạm cổ Thần Cơ ở chỗ của cậu nhé.Khi nào tôi về tôi sẽ tìm cậu sau".Ngô Bình nói: "Ừ, được thôi".
Cúp điện thoại, Ngô Bình bước ra nói với Ngô Mi: "Tiểu Mi, hôm nay em về nhà với mẹ nhé".
Ngô Mi bĩu môi: "Anh à, em có thể chơi ở Vân Kinh mấy ngày được không?"
Advertisement
Ngô Bình nói: "Không được.
Em có rất nhiều lớp học, em không thể bỏ được".
Vào mùa hè này, anh đã bảo Chu Thanh Nghiên đăng ký một loạt các lớp học cho Ngô Mi, chẳng hạn như lớp học lễ nghi, lớp học đàn tranh và lớp học cưỡi ngựa, các lớp học này đều kín mỗi ngày.
Nếu hôm nay không về thì chương trình sẽ bị lỡ một ngày, thế thì không được.
Ngô Mi sắp khóc đến nơi: "Anh độc ác quá!"
Ngô Bình véo mũi cô: "Phải ngoan ngoãn chịu đựng gian khổ mới có thể làm người tài giỏi được.
Bây giờ là lúc em phải học, đương nhiên phải chăm chỉ học tập".
Trương Lệ cười nói: "Được rồi Tiểu Mi, nghe lời anh đi con, chúng ta về nhà trước đi."
Hoàng Tử Cường vẫn chưa đi, Ngô Bình bảo hắn ta lái chiếc xe MPV để đưa mẹ và em gái về huyện.
Đồng thời anh dặn hắn ta theo dõi công trường ở dưới quê và báo cáo tình hình cho anh bất cứ lúc nào.
Buổi chiều, Ngô Bình lại tới vịnh Bạch Long, anh thật sự không yên tâm về mảnh đất thiêng đầy linh khí này.
Sau đó, anh liền khai thông các kinh mạch cấp hai trên cơ thể mình ở một nơi vắng vẻ gần vịnh Bạch Long.
Anh ước tính phải mất ít nhất nửa tháng mới có thể khai thông tất cả các kinh mạch cấp hai ở thân trên.
Sau đó, anh có thể tiếp tục khai thông kinh mạch cấp hai của thân dưới và đầu.
Khi tất cả các kinh mạch cấp hai được mở ra, anh có thể lên đến cảnh giới tiếp theo và luyện khí thành sức mạnh.
Anh đang tu luyện thì đột nhiên một con sâu đậu trên vai anh, sau đó lăn lộn như đang lấy lòng.
Ngô Bình sửng sốt, đây không phải là cổ Thần Cơ sao? Sao nó lại đến? Có phải là Đào Như Tuyết ở gần đây không?
Ngay sau đó, điện thoại di động của anh vang lên, đúng là cuộc gọi của Đào Như Tuyết, giọng điệu của cô ấy rất lo lắng: "Ngô Bình, Tiểu Thần tới chỗ cậu à?"
Ngô Bình biết ý cô ấy nói "Tiểu Thần" chính là cổ Thần Cơ, anh liền nói: "Đúng vậy, tôi đang ở vịnh Bạch Long, sau đó nó đột nhiên đáp xuống vai tôi.
Cậu có ở gần đây không?"
Đào Như Tuyết ở phía đầu dây bên kia cười khổ: "Tôi biết ngay mà.
Vừa rồi tôi đang lái xe qua cầu ở vịnh Bạch Long thì Tiểu Thần đột nhiên nhảy xuống.
Tôi liền nghĩ có lẽ cậu đang ở gần đây, thế nên tôi gọi điện cho cậu".
Ngô Bình nói: "Cậu vẫn chưa trở về Biên Nam sao?"
Đào Như Tuyết cười nói: "Vẫn chưa.
Bố tôi vừa mới bắt đầu có thể hoạt động, và ông ấy rất vui khi biết rằng quá trình biến đổi của cổ Thần Cơ đã thành công.
Ông ấy nói rằng tôi không cần phải quay lại gia tộc trong thời gian này.
Buổi chiều tôi vừa hay đến thăm công ty con, tôi gửi tạm cổ Thần Cơ ở chỗ của cậu nhé.
Khi nào tôi về tôi sẽ tìm cậu sau".
Ngô Bình nói: "Ừ, được thôi".
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Cúp điện thoại, Ngô Bình bước ra nói với Ngô Mi: "Tiểu Mi, hôm nay em về nhà với mẹ nhé".Ngô Mi bĩu môi: "Anh à, em có thể chơi ở Vân Kinh mấy ngày được không?"AdvertisementNgô Bình nói: "Không được.Em có rất nhiều lớp học, em không thể bỏ được".Vào mùa hè này, anh đã bảo Chu Thanh Nghiên đăng ký một loạt các lớp học cho Ngô Mi, chẳng hạn như lớp học lễ nghi, lớp học đàn tranh và lớp học cưỡi ngựa, các lớp học này đều kín mỗi ngày.Nếu hôm nay không về thì chương trình sẽ bị lỡ một ngày, thế thì không được.Ngô Mi sắp khóc đến nơi: "Anh độc ác quá!"Ngô Bình véo mũi cô: "Phải ngoan ngoãn chịu đựng gian khổ mới có thể làm người tài giỏi được.Bây giờ là lúc em phải học, đương nhiên phải chăm chỉ học tập".Trương Lệ cười nói: "Được rồi Tiểu Mi, nghe lời anh đi con, chúng ta về nhà trước đi."Hoàng Tử Cường vẫn chưa đi, Ngô Bình bảo hắn ta lái chiếc xe MPV để đưa mẹ và em gái về huyện.Đồng thời anh dặn hắn ta theo dõi công trường ở dưới quê và báo cáo tình hình cho anh bất cứ lúc nào.Buổi chiều, Ngô Bình lại tới vịnh Bạch Long, anh thật sự không yên tâm về mảnh đất thiêng đầy linh khí này.Sau đó, anh liền khai thông các kinh mạch cấp hai trên cơ thể mình ở một nơi vắng vẻ gần vịnh Bạch Long.Anh ước tính phải mất ít nhất nửa tháng mới có thể khai thông tất cả các kinh mạch cấp hai ở thân trên.Sau đó, anh có thể tiếp tục khai thông kinh mạch cấp hai của thân dưới và đầu.Khi tất cả các kinh mạch cấp hai được mở ra, anh có thể lên đến cảnh giới tiếp theo và luyện khí thành sức mạnh.Anh đang tu luyện thì đột nhiên một con sâu đậu trên vai anh, sau đó lăn lộn như đang lấy lòng.Ngô Bình sửng sốt, đây không phải là cổ Thần Cơ sao? Sao nó lại đến? Có phải là Đào Như Tuyết ở gần đây không?Ngay sau đó, điện thoại di động của anh vang lên, đúng là cuộc gọi của Đào Như Tuyết, giọng điệu của cô ấy rất lo lắng: "Ngô Bình, Tiểu Thần tới chỗ cậu à?"Ngô Bình biết ý cô ấy nói "Tiểu Thần" chính là cổ Thần Cơ, anh liền nói: "Đúng vậy, tôi đang ở vịnh Bạch Long, sau đó nó đột nhiên đáp xuống vai tôi.Cậu có ở gần đây không?"Đào Như Tuyết ở phía đầu dây bên kia cười khổ: "Tôi biết ngay mà.Vừa rồi tôi đang lái xe qua cầu ở vịnh Bạch Long thì Tiểu Thần đột nhiên nhảy xuống.Tôi liền nghĩ có lẽ cậu đang ở gần đây, thế nên tôi gọi điện cho cậu".Ngô Bình nói: "Cậu vẫn chưa trở về Biên Nam sao?"Đào Như Tuyết cười nói: "Vẫn chưa.Bố tôi vừa mới bắt đầu có thể hoạt động, và ông ấy rất vui khi biết rằng quá trình biến đổi của cổ Thần Cơ đã thành công.Ông ấy nói rằng tôi không cần phải quay lại gia tộc trong thời gian này.Buổi chiều tôi vừa hay đến thăm công ty con, tôi gửi tạm cổ Thần Cơ ở chỗ của cậu nhé.Khi nào tôi về tôi sẽ tìm cậu sau".Ngô Bình nói: "Ừ, được thôi".