Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 383
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 384Câu sau cùng chính là uy hiếp, hai anh em nhà họ Lưu làm gì dám làm thế, chỉ có thể nghe theo, liên tục gật đầu vâng dạ.Lý Long Thần nói: “Ắt hẳn hai người cũng biết sư tổ của tôi”.Lưu Hải Thánh vội nói: “Chúng tôi đã nghe nói về danh tiếng của ông Đông Phật”.Lý Long Thần nói: “Nếu đã biết thì tôi không nói nhiều nữa. Lưu Hải Vương, ông đi xin lỗi tiểu sư thúc của tôi thì chuyện này coi như xong”.Lưu Hải Vương không phục, tại sao ông ta lại phải đi xin lỗi? Nhưng ông ta không dám nói ra, vì danh tiếng của ông Đông Phật quá lẫy lừng, ai dám đắc tội đệ tử của người đó?Không nói đến cái khác, ba anh em của Lý Long Thần trước mặt đều là cao thủ cảnh giới Tiên Thiên, hơn nữa hắn còn còn một sư phụ là Võ Vương.Lưu Hải Thánh lập tức nói: “Đại tông sư, tôi nhất định sẽ đích thân đi xin lỗi cùng em trai tôi!”Lý Long Thần rất hài lòng: “Được, nếu hai người nể mặt thì sau này có gặp trên giang hồ tôi cũng sẽ nể mặt. Tôi không làm phiền nữa, cáo từ!”Lý Long Thần đã nói xong hết liền đứng lên rời đi, hai anh em nhà họ Lưu vội đi ra tiễn khách.Sau khi lên trực thăng, sắc mặt Lý Long Thần trở nên rối rắm, sau đó cắn răng nói: “Tới huyện Thuần Nhiên!”Thực ra hắn không muốn gặp Ngô Bình, dù sao Ngô Bình cũng là tiểu sư thúc, hắn gặp Ngô Bình thì phải dập đầu. Dù sao hắn cũng là đại tông sư cảnh giới Tiên Thiên mà lại phải dập đầu trước một tên nhóc, đúng là hơi mất mặt.Nhưng môn phái của hắn vô cùng tôn sư trọng đạo, nếu hắn không đến gặp thì sau này sẽ bị sư phụ mắng chết. Nghĩ đi nghĩ lại, hắn quyết định đi gặp tiểu sư thúc, cũng để nhìn xem tiểu sư thúc có gì đặc biệt mà có thể khiến sư tổ thu nhận dù đã ở tuổi xế chiều.Lúc này Ngô Bình vẫn chưa biết đã xảy ra chuyện gì, anh đợi từ tám rưỡi đến mười giờ, Lưu Hải Vương dám bùng hẹn.Điều này khiến anh rất không vui, chẳng lẽ tên này sợ sao?Đợi hồi lâu mà Lưu Hải Vương không đến, anh liền ngồi ở công viên luyện Ngũ Long Thánh quyền. Anh đã luyện chiêu này vô cùng thuần thục, chỉ kém một bước nữa là có thể luyện đến đại thành.Chẳng mấy chốc đã đến mười rưỡi tối, trong công viên chẳng còn mấy người. Anh chỉ lo luyện quyền, hoàn toàn không quan tâm đến sự thay đổi của thời gian.Đột nhiên tai anh động đậy, nhìn về phía bên trái, quát lên: “Ai đó!”Một bóng dáng cao to dũng mãnh tựa như thần ma giáng thế vung một quyền xuống đỉnh đầu anh.“Đại tông sư cảnh giới Tiên Thiên!”. Thấy đối phương tung quyền, Ngô Bình liền kinh ngạc, sức lực toàn thân bộc phát, anh mạnh mẽ tung chiêu Thần Long bạo vào đối phương.Thoáng cái, Như Lai Thần Canh bao phủ toàn thân anh, cơ bắp toàn thân anh rít gào, hai bàn tay đập mạnh vào nhau. Đồng thời, anh âm thầm tung ra hai nắm đấm, đá ra một cú.
Chương 384
Câu sau cùng chính là uy hiếp, hai anh em nhà họ Lưu làm gì dám làm thế, chỉ có thể nghe theo, liên tục gật đầu vâng dạ.
Lý Long Thần nói: “Ắt hẳn hai người cũng biết sư tổ của tôi”.
Lưu Hải Thánh vội nói: “Chúng tôi đã nghe nói về danh tiếng của ông Đông Phật”.
Lý Long Thần nói: “Nếu đã biết thì tôi không nói nhiều nữa. Lưu Hải Vương, ông đi xin lỗi tiểu sư thúc của tôi thì chuyện này coi như xong”.
Lưu Hải Vương không phục, tại sao ông ta lại phải đi xin lỗi? Nhưng ông ta không dám nói ra, vì danh tiếng của ông Đông Phật quá lẫy lừng, ai dám đắc tội đệ tử của người đó?
Không nói đến cái khác, ba anh em của Lý Long Thần trước mặt đều là cao thủ cảnh giới Tiên Thiên, hơn nữa hắn còn còn một sư phụ là Võ Vương.
Lưu Hải Thánh lập tức nói: “Đại tông sư, tôi nhất định sẽ đích thân đi xin lỗi cùng em trai tôi!”
Lý Long Thần rất hài lòng: “Được, nếu hai người nể mặt thì sau này có gặp trên giang hồ tôi cũng sẽ nể mặt. Tôi không làm phiền nữa, cáo từ!”
Lý Long Thần đã nói xong hết liền đứng lên rời đi, hai anh em nhà họ Lưu vội đi ra tiễn khách.
Sau khi lên trực thăng, sắc mặt Lý Long Thần trở nên rối rắm, sau đó cắn răng nói: “Tới huyện Thuần Nhiên!”
Thực ra hắn không muốn gặp Ngô Bình, dù sao Ngô Bình cũng là tiểu sư thúc, hắn gặp Ngô Bình thì phải dập đầu. Dù sao hắn cũng là đại tông sư cảnh giới Tiên Thiên mà lại phải dập đầu trước một tên nhóc, đúng là hơi mất mặt.
Nhưng môn phái của hắn vô cùng tôn sư trọng đạo, nếu hắn không đến gặp thì sau này sẽ bị sư phụ mắng chết. Nghĩ đi nghĩ lại, hắn quyết định đi gặp tiểu sư thúc, cũng để nhìn xem tiểu sư thúc có gì đặc biệt mà có thể khiến sư tổ thu nhận dù đã ở tuổi xế chiều.
Lúc này Ngô Bình vẫn chưa biết đã xảy ra chuyện gì, anh đợi từ tám rưỡi đến mười giờ, Lưu Hải Vương dám bùng hẹn.
Điều này khiến anh rất không vui, chẳng lẽ tên này sợ sao?
Đợi hồi lâu mà Lưu Hải Vương không đến, anh liền ngồi ở công viên luyện Ngũ Long Thánh quyền. Anh đã luyện chiêu này vô cùng thuần thục, chỉ kém một bước nữa là có thể luyện đến đại thành.
Chẳng mấy chốc đã đến mười rưỡi tối, trong công viên chẳng còn mấy người. Anh chỉ lo luyện quyền, hoàn toàn không quan tâm đến sự thay đổi của thời gian.
Đột nhiên tai anh động đậy, nhìn về phía bên trái, quát lên: “Ai đó!”
Một bóng dáng cao to dũng mãnh tựa như thần ma giáng thế vung một quyền xuống đỉnh đầu anh.
“Đại tông sư cảnh giới Tiên Thiên!”. Thấy đối phương tung quyền, Ngô Bình liền kinh ngạc, sức lực toàn thân bộc phát, anh mạnh mẽ tung chiêu Thần Long bạo vào đối phương.
Thoáng cái, Như Lai Thần Canh bao phủ toàn thân anh, cơ bắp toàn thân anh rít gào, hai bàn tay đập mạnh vào nhau. Đồng thời, anh âm thầm tung ra hai nắm đấm, đá ra một cú.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 384Câu sau cùng chính là uy hiếp, hai anh em nhà họ Lưu làm gì dám làm thế, chỉ có thể nghe theo, liên tục gật đầu vâng dạ.Lý Long Thần nói: “Ắt hẳn hai người cũng biết sư tổ của tôi”.Lưu Hải Thánh vội nói: “Chúng tôi đã nghe nói về danh tiếng của ông Đông Phật”.Lý Long Thần nói: “Nếu đã biết thì tôi không nói nhiều nữa. Lưu Hải Vương, ông đi xin lỗi tiểu sư thúc của tôi thì chuyện này coi như xong”.Lưu Hải Vương không phục, tại sao ông ta lại phải đi xin lỗi? Nhưng ông ta không dám nói ra, vì danh tiếng của ông Đông Phật quá lẫy lừng, ai dám đắc tội đệ tử của người đó?Không nói đến cái khác, ba anh em của Lý Long Thần trước mặt đều là cao thủ cảnh giới Tiên Thiên, hơn nữa hắn còn còn một sư phụ là Võ Vương.Lưu Hải Thánh lập tức nói: “Đại tông sư, tôi nhất định sẽ đích thân đi xin lỗi cùng em trai tôi!”Lý Long Thần rất hài lòng: “Được, nếu hai người nể mặt thì sau này có gặp trên giang hồ tôi cũng sẽ nể mặt. Tôi không làm phiền nữa, cáo từ!”Lý Long Thần đã nói xong hết liền đứng lên rời đi, hai anh em nhà họ Lưu vội đi ra tiễn khách.Sau khi lên trực thăng, sắc mặt Lý Long Thần trở nên rối rắm, sau đó cắn răng nói: “Tới huyện Thuần Nhiên!”Thực ra hắn không muốn gặp Ngô Bình, dù sao Ngô Bình cũng là tiểu sư thúc, hắn gặp Ngô Bình thì phải dập đầu. Dù sao hắn cũng là đại tông sư cảnh giới Tiên Thiên mà lại phải dập đầu trước một tên nhóc, đúng là hơi mất mặt.Nhưng môn phái của hắn vô cùng tôn sư trọng đạo, nếu hắn không đến gặp thì sau này sẽ bị sư phụ mắng chết. Nghĩ đi nghĩ lại, hắn quyết định đi gặp tiểu sư thúc, cũng để nhìn xem tiểu sư thúc có gì đặc biệt mà có thể khiến sư tổ thu nhận dù đã ở tuổi xế chiều.Lúc này Ngô Bình vẫn chưa biết đã xảy ra chuyện gì, anh đợi từ tám rưỡi đến mười giờ, Lưu Hải Vương dám bùng hẹn.Điều này khiến anh rất không vui, chẳng lẽ tên này sợ sao?Đợi hồi lâu mà Lưu Hải Vương không đến, anh liền ngồi ở công viên luyện Ngũ Long Thánh quyền. Anh đã luyện chiêu này vô cùng thuần thục, chỉ kém một bước nữa là có thể luyện đến đại thành.Chẳng mấy chốc đã đến mười rưỡi tối, trong công viên chẳng còn mấy người. Anh chỉ lo luyện quyền, hoàn toàn không quan tâm đến sự thay đổi của thời gian.Đột nhiên tai anh động đậy, nhìn về phía bên trái, quát lên: “Ai đó!”Một bóng dáng cao to dũng mãnh tựa như thần ma giáng thế vung một quyền xuống đỉnh đầu anh.“Đại tông sư cảnh giới Tiên Thiên!”. Thấy đối phương tung quyền, Ngô Bình liền kinh ngạc, sức lực toàn thân bộc phát, anh mạnh mẽ tung chiêu Thần Long bạo vào đối phương.Thoáng cái, Như Lai Thần Canh bao phủ toàn thân anh, cơ bắp toàn thân anh rít gào, hai bàn tay đập mạnh vào nhau. Đồng thời, anh âm thầm tung ra hai nắm đấm, đá ra một cú.