Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 389

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 391Sắc mặt Chu Tiểu Lôi rất bình thản: “Tạm thời em không muốn yêu đương, em ghét đàn ông”.Ngô Bình không biết nên an ủi thế nào, cô ấy đã từng có trải nghiệm tăm tối, để lại ám ảnh tâm lý.“Làm giáo viên cũng tốt, anh sẽ thường xuyên đến thăm em”, anh nói.Chu Tiểu Lôi cười nói: “Anh nói lời phải giữ lời đấy. Nếu anh không đến thì em sẽ đến tỉnh K tìm anh”.Những chuyện còn lại thì không cần Ngô Bình phải ra mặt nữa, Hoắc Vân Đô đã giúp anh chạy việc. Thế là buổi chiều hôm đó anh tạm biệt Chu Tiểu Lôi, lái xe quay về Vân Kinh.Ở Vân Kinh vẫn còn bệnh của Trần Lăng Sương cần chữa trị, anh không thể đi quá lâu.Quay về Vân Kinh, anh trị liệu cho Trần Lăng Sương một lần trước. Mấy ngày nay anh không ở Vân Kinh khiến Trần Lăng Sương hơi sốt ruột. Cuối cùng khi thấy Ngô Bình cô ấy mới thở phào.“Anh Ngô, gần đây anh bận lắm à?”. Trần Lăng Sương hỏi: “Nếu anh thấy không tiện thì tôi có thể đến tìm anh, anh không cần phải ngày nào cũng đến đây”.Ngô Bình nói: “Không cần. Cô hồi phục rất tốt, mấy ngày nay tôi sẽ chữa khỏi cho cô để sau này cô không đau đớn nữa”.Trần Lăng Sương vội phất tay: “Không sao, chữa bệnh thì đâu nhanh như vậy được”.Sau khi chữa trị cho Trần Lăng Sương, Ngô Bình đột nhiên nhìn ra ngoài cửa sổ, nói: “Lăng Sương, bên ngoài có người cứ thò đầu thụt cổ, dùng máy ảnh chụp phía này”.Trần Lăng Sương lại không mấy để tâm: “Họ là phóng viên, không biết là ai đã truyền ra tin tức tôi sắp hồi phục và gia nhập công ty truyền thông Sơn Hải, còn làm lộ địa chỉ của tôi. Thế nên rất nhiều phóng viên đều chực ở cửa để săn tin”.Ngô Bình kinh ngạc, chuyện Trần Lăng Sương khỏi bệnh mà được chứng thực thì ắt hẳn giá cổ phiếu của công ty truyền thông Sơn Hải sẽ tăng vọt nhỉ?Anh mở điện thoại ra xem, quả nhiên giá cổ phiếu của công ty truyền thông Sơn Hải đã tăng lên 30%. Mấy ngày nay anh vẫn luôn thu mua cổ phiếu của công ty này, một trăm triệu tệ trong tay giờ đã bị vơi đi không ít.“Khi nào tiền của Tiểu Lôi vào tài khoản mình thì sẽ lấy đi mua cổ phiếu hết”, anh nghĩ thầm.Lúc này trời đã tối, Trần Lăng Sương vội hỏi: “Tối nay anh Ngô có việc gì không?”Ngô Bình nói: “Cũng không có chuyện gì”.Trần Lăng Sương cười hỏi: “Vậy tối nay anh Ngô có thể ở lại đây ăn cơm không? Một mình tôi ở đây chán quá, muốn có người nói chuyện cùng”.Ngô Bình nghĩ một lúc rồi đồng ý. Chữa trị bao lâu thế, hai người cũng coi như bạn bè, bạn bè nói chuyện phiếm cũng là điều bình thường.Trần Lăng Sương bảo người giúp việc chuẩn bị rượu vang và đồ Tây để vừa ăn vừa nói chuyện. Cô ấy kể một số chuyện không thể để người ngoài biết trong giới giải trí, Ngô Bình nghe mà trợn mắt há mồm, anh cảm thấy cuộc sống của người trong giới này đúng là quá hỗn loạn.

Chương 391

Sắc mặt Chu Tiểu Lôi rất bình thản: “Tạm thời em không muốn yêu đương, em ghét đàn ông”.

Ngô Bình không biết nên an ủi thế nào, cô ấy đã từng có trải nghiệm tăm tối, để lại ám ảnh tâm lý.

“Làm giáo viên cũng tốt, anh sẽ thường xuyên đến thăm em”, anh nói.

Chu Tiểu Lôi cười nói: “Anh nói lời phải giữ lời đấy. Nếu anh không đến thì em sẽ đến tỉnh K tìm anh”.

Những chuyện còn lại thì không cần Ngô Bình phải ra mặt nữa, Hoắc Vân Đô đã giúp anh chạy việc. Thế là buổi chiều hôm đó anh tạm biệt Chu Tiểu Lôi, lái xe quay về Vân Kinh.

Ở Vân Kinh vẫn còn bệnh của Trần Lăng Sương cần chữa trị, anh không thể đi quá lâu.

Quay về Vân Kinh, anh trị liệu cho Trần Lăng Sương một lần trước. Mấy ngày nay anh không ở Vân Kinh khiến Trần Lăng Sương hơi sốt ruột. Cuối cùng khi thấy Ngô Bình cô ấy mới thở phào.

“Anh Ngô, gần đây anh bận lắm à?”. Trần Lăng Sương hỏi: “Nếu anh thấy không tiện thì tôi có thể đến tìm anh, anh không cần phải ngày nào cũng đến đây”.

Ngô Bình nói: “Không cần. Cô hồi phục rất tốt, mấy ngày nay tôi sẽ chữa khỏi cho cô để sau này cô không đau đớn nữa”.

Trần Lăng Sương vội phất tay: “Không sao, chữa bệnh thì đâu nhanh như vậy được”.

Sau khi chữa trị cho Trần Lăng Sương, Ngô Bình đột nhiên nhìn ra ngoài cửa sổ, nói: “Lăng Sương, bên ngoài có người cứ thò đầu thụt cổ, dùng máy ảnh chụp phía này”.

Trần Lăng Sương lại không mấy để tâm: “Họ là phóng viên, không biết là ai đã truyền ra tin tức tôi sắp hồi phục và gia nhập công ty truyền thông Sơn Hải, còn làm lộ địa chỉ của tôi. Thế nên rất nhiều phóng viên đều chực ở cửa để săn tin”.

Ngô Bình kinh ngạc, chuyện Trần Lăng Sương khỏi bệnh mà được chứng thực thì ắt hẳn giá cổ phiếu của công ty truyền thông Sơn Hải sẽ tăng vọt nhỉ?

Anh mở điện thoại ra xem, quả nhiên giá cổ phiếu của công ty truyền thông Sơn Hải đã tăng lên 30%. Mấy ngày nay anh vẫn luôn thu mua cổ phiếu của công ty này, một trăm triệu tệ trong tay giờ đã bị vơi đi không ít.

“Khi nào tiền của Tiểu Lôi vào tài khoản mình thì sẽ lấy đi mua cổ phiếu hết”, anh nghĩ thầm.

Lúc này trời đã tối, Trần Lăng Sương vội hỏi: “Tối nay anh Ngô có việc gì không?”

Ngô Bình nói: “Cũng không có chuyện gì”.

Trần Lăng Sương cười hỏi: “Vậy tối nay anh Ngô có thể ở lại đây ăn cơm không? Một mình tôi ở đây chán quá, muốn có người nói chuyện cùng”.

Ngô Bình nghĩ một lúc rồi đồng ý. Chữa trị bao lâu thế, hai người cũng coi như bạn bè, bạn bè nói chuyện phiếm cũng là điều bình thường.

Trần Lăng Sương bảo người giúp việc chuẩn bị rượu vang và đồ Tây để vừa ăn vừa nói chuyện. Cô ấy kể một số chuyện không thể để người ngoài biết trong giới giải trí, Ngô Bình nghe mà trợn mắt há mồm, anh cảm thấy cuộc sống của người trong giới này đúng là quá hỗn loạn.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 391Sắc mặt Chu Tiểu Lôi rất bình thản: “Tạm thời em không muốn yêu đương, em ghét đàn ông”.Ngô Bình không biết nên an ủi thế nào, cô ấy đã từng có trải nghiệm tăm tối, để lại ám ảnh tâm lý.“Làm giáo viên cũng tốt, anh sẽ thường xuyên đến thăm em”, anh nói.Chu Tiểu Lôi cười nói: “Anh nói lời phải giữ lời đấy. Nếu anh không đến thì em sẽ đến tỉnh K tìm anh”.Những chuyện còn lại thì không cần Ngô Bình phải ra mặt nữa, Hoắc Vân Đô đã giúp anh chạy việc. Thế là buổi chiều hôm đó anh tạm biệt Chu Tiểu Lôi, lái xe quay về Vân Kinh.Ở Vân Kinh vẫn còn bệnh của Trần Lăng Sương cần chữa trị, anh không thể đi quá lâu.Quay về Vân Kinh, anh trị liệu cho Trần Lăng Sương một lần trước. Mấy ngày nay anh không ở Vân Kinh khiến Trần Lăng Sương hơi sốt ruột. Cuối cùng khi thấy Ngô Bình cô ấy mới thở phào.“Anh Ngô, gần đây anh bận lắm à?”. Trần Lăng Sương hỏi: “Nếu anh thấy không tiện thì tôi có thể đến tìm anh, anh không cần phải ngày nào cũng đến đây”.Ngô Bình nói: “Không cần. Cô hồi phục rất tốt, mấy ngày nay tôi sẽ chữa khỏi cho cô để sau này cô không đau đớn nữa”.Trần Lăng Sương vội phất tay: “Không sao, chữa bệnh thì đâu nhanh như vậy được”.Sau khi chữa trị cho Trần Lăng Sương, Ngô Bình đột nhiên nhìn ra ngoài cửa sổ, nói: “Lăng Sương, bên ngoài có người cứ thò đầu thụt cổ, dùng máy ảnh chụp phía này”.Trần Lăng Sương lại không mấy để tâm: “Họ là phóng viên, không biết là ai đã truyền ra tin tức tôi sắp hồi phục và gia nhập công ty truyền thông Sơn Hải, còn làm lộ địa chỉ của tôi. Thế nên rất nhiều phóng viên đều chực ở cửa để săn tin”.Ngô Bình kinh ngạc, chuyện Trần Lăng Sương khỏi bệnh mà được chứng thực thì ắt hẳn giá cổ phiếu của công ty truyền thông Sơn Hải sẽ tăng vọt nhỉ?Anh mở điện thoại ra xem, quả nhiên giá cổ phiếu của công ty truyền thông Sơn Hải đã tăng lên 30%. Mấy ngày nay anh vẫn luôn thu mua cổ phiếu của công ty này, một trăm triệu tệ trong tay giờ đã bị vơi đi không ít.“Khi nào tiền của Tiểu Lôi vào tài khoản mình thì sẽ lấy đi mua cổ phiếu hết”, anh nghĩ thầm.Lúc này trời đã tối, Trần Lăng Sương vội hỏi: “Tối nay anh Ngô có việc gì không?”Ngô Bình nói: “Cũng không có chuyện gì”.Trần Lăng Sương cười hỏi: “Vậy tối nay anh Ngô có thể ở lại đây ăn cơm không? Một mình tôi ở đây chán quá, muốn có người nói chuyện cùng”.Ngô Bình nghĩ một lúc rồi đồng ý. Chữa trị bao lâu thế, hai người cũng coi như bạn bè, bạn bè nói chuyện phiếm cũng là điều bình thường.Trần Lăng Sương bảo người giúp việc chuẩn bị rượu vang và đồ Tây để vừa ăn vừa nói chuyện. Cô ấy kể một số chuyện không thể để người ngoài biết trong giới giải trí, Ngô Bình nghe mà trợn mắt há mồm, anh cảm thấy cuộc sống của người trong giới này đúng là quá hỗn loạn.

Chương 389