Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 397
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 399Ngô Bình nghe xong thì khẽ cau mày, đáp: “Anh đã từng nghe qua về Ngũ Độc Chưởng, lúc luyện công còn dùng thêm thuốc độc khiến trong chưởng đánh ra có độc. Có điều, nếu gặp phải người luyện chưởng có công lực cao thâm hơn bản thân rất nhiều thì rất dễ bị phản phệ. Cho nên những người luyện Ngũ Độc Chưởng thường không có kết cục tốt đẹp, đa số đều bị chất độc tấn công vào lục phủ ngũ tạng mà chết.Lãnh Như Yên gật đầu đáp: “Không sai, cho nên dù Ngũ Độc Chưởng có uy lực rất lớn nhưng các đại cao thủ sẽ không tu luyện môn pháp này”.Sau đó cô nói với Ngô Bình: “Quách Bảo Hưng còn tuyên bố rằng ai dám chữa trị cho bố em thì chính là kẻ thù của hắn”.Ngô Bình cười lạnh đáp: “Tên này thực sự quá hống hách, anh thực muốn xem xem hắn có dám giao đấu với anh không”.Hiện giờ Ngô Bình đã là thần ý tông sư, còn Quách Bảo Hưng kia mới tu luyện tới cảnh giới Khí, sự chênh lệch này quá rõ ràng.Lãnh Như Yên khẽ thở dài: “Nếu như chỉ có một mình Quách Bảo Hưng thì không có gì cần lo. Nhưng sư phụ của Quách Bảo Hưng là tông sư cảnh giới Thần của Nam Cương”.Ngô Bình: “Ồ? Vậy ông ta cũng luyện Ngũ Độc Chưởng sao?”Lãnh Như Yên lắc đầu: “Thứ ông ta luyện lợi hại hơn nhiều – Thiên Độc Thủ”.Ngô Bình: “Em lo lắng sư phụ hắn sẽ tới tìm anh báo thù sao?”Lãnh Như Yên gật đầu: “Cho nên em hơi do dự không biết có nên nhờ anh giúp không. Em biết chỉ cần em mở lời là anh chắc chắn sẽ giúp. Thế nhưng em cũng không muốn đẩy anh vào tình thế nguy hiểm, cho nên mới tìm anh Ba để thương lượng. Anh Ba lại nói em không cần lo lắng, nói cái gì mà Thiên Độc Thủ này không là gì”.Lãnh Như Yên rõ ràng chưa biết việc Ngô Bình đã bái Đông Phật làm sư phụ. Nếu cô ấy biết thì chắc chắn đã không lo lắng như vậy.Ngô Bình: “Không cần quá lo lắng, đợi anh Ba về rồi anh sẽ đi cùng em một chuyến”.Lãnh Như Yên gật đầu, trong lòng vô cùng cảm kích.Hai người nói chuyện phiếm một lát, Ngô Bình cũng hiểu thêm về nhà họ Lãnh. Nhà họ Lãnh chủ yếu kinh doanh nhôm và nhà máy nhiệt điện, quy mô rất lớn. Mỗi năm doanh thu lên tới hàng chục tỷ tệ, trong đó lãi phải lên tới hàng tỷ tệ. Ở đất Giang Nam, nhà họ Lãnh cũng được coi là danh gia vọng tộc.Có điều, sản nghiệp nhà họ Lãnh chủ yếu đều do Lãnh Như Yên và chú ruột quản lý. Lãnh Kình Phong chỉ say mê học võ, không màng đến việc kinh doanh của gia đình.Lãnh Như Yên còn có một em trai đang du học ở nước ngoài.Hai người họ nói chuyện một lúc thì Từ Quý Phi cũng trở về, trên người vẫn còn sát khí. Ông ấy cười nói: “Bang Long Xà cuốn gói cút khỏi Vân Kinh rồi”.Ngô Bình nghe xong cũng không hỏi thêm, nhưng anh biết chắc chắn một trận huyết chiến đã xảy ra, hơn nữa người của Trác Khang chắc chắn cũng tham gia.Ngô Bình: “Anh Ba, nếu tổng hội của bang Long Xà báo thù thì anh cứ báo em một tiếng”.
Chương 399
Ngô Bình nghe xong thì khẽ cau mày, đáp: “Anh đã từng nghe qua về Ngũ Độc Chưởng, lúc luyện công còn dùng thêm thuốc độc khiến trong chưởng đánh ra có độc. Có điều, nếu gặp phải người luyện chưởng có công lực cao thâm hơn bản thân rất nhiều thì rất dễ bị phản phệ. Cho nên những người luyện Ngũ Độc Chưởng thường không có kết cục tốt đẹp, đa số đều bị chất độc tấn công vào lục phủ ngũ tạng mà chết.
Lãnh Như Yên gật đầu đáp: “Không sai, cho nên dù Ngũ Độc Chưởng có uy lực rất lớn nhưng các đại cao thủ sẽ không tu luyện môn pháp này”.
Sau đó cô nói với Ngô Bình: “Quách Bảo Hưng còn tuyên bố rằng ai dám chữa trị cho bố em thì chính là kẻ thù của hắn”.
Ngô Bình cười lạnh đáp: “Tên này thực sự quá hống hách, anh thực muốn xem xem hắn có dám giao đấu với anh không”.
Hiện giờ Ngô Bình đã là thần ý tông sư, còn Quách Bảo Hưng kia mới tu luyện tới cảnh giới Khí, sự chênh lệch này quá rõ ràng.
Lãnh Như Yên khẽ thở dài: “Nếu như chỉ có một mình Quách Bảo Hưng thì không có gì cần lo. Nhưng sư phụ của Quách Bảo Hưng là tông sư cảnh giới Thần của Nam Cương”.
Ngô Bình: “Ồ? Vậy ông ta cũng luyện Ngũ Độc Chưởng sao?”
Lãnh Như Yên lắc đầu: “Thứ ông ta luyện lợi hại hơn nhiều – Thiên Độc Thủ”.
Ngô Bình: “Em lo lắng sư phụ hắn sẽ tới tìm anh báo thù sao?”
Lãnh Như Yên gật đầu: “Cho nên em hơi do dự không biết có nên nhờ anh giúp không. Em biết chỉ cần em mở lời là anh chắc chắn sẽ giúp. Thế nhưng em cũng không muốn đẩy anh vào tình thế nguy hiểm, cho nên mới tìm anh Ba để thương lượng. Anh Ba lại nói em không cần lo lắng, nói cái gì mà Thiên Độc Thủ này không là gì”.
Lãnh Như Yên rõ ràng chưa biết việc Ngô Bình đã bái Đông Phật làm sư phụ. Nếu cô ấy biết thì chắc chắn đã không lo lắng như vậy.
Ngô Bình: “Không cần quá lo lắng, đợi anh Ba về rồi anh sẽ đi cùng em một chuyến”.
Lãnh Như Yên gật đầu, trong lòng vô cùng cảm kích.
Hai người nói chuyện phiếm một lát, Ngô Bình cũng hiểu thêm về nhà họ Lãnh. Nhà họ Lãnh chủ yếu kinh doanh nhôm và nhà máy nhiệt điện, quy mô rất lớn. Mỗi năm doanh thu lên tới hàng chục tỷ tệ, trong đó lãi phải lên tới hàng tỷ tệ. Ở đất Giang Nam, nhà họ Lãnh cũng được coi là danh gia vọng tộc.
Có điều, sản nghiệp nhà họ Lãnh chủ yếu đều do Lãnh Như Yên và chú ruột quản lý. Lãnh Kình Phong chỉ say mê học võ, không màng đến việc kinh doanh của gia đình.
Lãnh Như Yên còn có một em trai đang du học ở nước ngoài.
Hai người họ nói chuyện một lúc thì Từ Quý Phi cũng trở về, trên người vẫn còn sát khí. Ông ấy cười nói: “Bang Long Xà cuốn gói cút khỏi Vân Kinh rồi”.
Ngô Bình nghe xong cũng không hỏi thêm, nhưng anh biết chắc chắn một trận huyết chiến đã xảy ra, hơn nữa người của Trác Khang chắc chắn cũng tham gia.
Ngô Bình: “Anh Ba, nếu tổng hội của bang Long Xà báo thù thì anh cứ báo em một tiếng”.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 399Ngô Bình nghe xong thì khẽ cau mày, đáp: “Anh đã từng nghe qua về Ngũ Độc Chưởng, lúc luyện công còn dùng thêm thuốc độc khiến trong chưởng đánh ra có độc. Có điều, nếu gặp phải người luyện chưởng có công lực cao thâm hơn bản thân rất nhiều thì rất dễ bị phản phệ. Cho nên những người luyện Ngũ Độc Chưởng thường không có kết cục tốt đẹp, đa số đều bị chất độc tấn công vào lục phủ ngũ tạng mà chết.Lãnh Như Yên gật đầu đáp: “Không sai, cho nên dù Ngũ Độc Chưởng có uy lực rất lớn nhưng các đại cao thủ sẽ không tu luyện môn pháp này”.Sau đó cô nói với Ngô Bình: “Quách Bảo Hưng còn tuyên bố rằng ai dám chữa trị cho bố em thì chính là kẻ thù của hắn”.Ngô Bình cười lạnh đáp: “Tên này thực sự quá hống hách, anh thực muốn xem xem hắn có dám giao đấu với anh không”.Hiện giờ Ngô Bình đã là thần ý tông sư, còn Quách Bảo Hưng kia mới tu luyện tới cảnh giới Khí, sự chênh lệch này quá rõ ràng.Lãnh Như Yên khẽ thở dài: “Nếu như chỉ có một mình Quách Bảo Hưng thì không có gì cần lo. Nhưng sư phụ của Quách Bảo Hưng là tông sư cảnh giới Thần của Nam Cương”.Ngô Bình: “Ồ? Vậy ông ta cũng luyện Ngũ Độc Chưởng sao?”Lãnh Như Yên lắc đầu: “Thứ ông ta luyện lợi hại hơn nhiều – Thiên Độc Thủ”.Ngô Bình: “Em lo lắng sư phụ hắn sẽ tới tìm anh báo thù sao?”Lãnh Như Yên gật đầu: “Cho nên em hơi do dự không biết có nên nhờ anh giúp không. Em biết chỉ cần em mở lời là anh chắc chắn sẽ giúp. Thế nhưng em cũng không muốn đẩy anh vào tình thế nguy hiểm, cho nên mới tìm anh Ba để thương lượng. Anh Ba lại nói em không cần lo lắng, nói cái gì mà Thiên Độc Thủ này không là gì”.Lãnh Như Yên rõ ràng chưa biết việc Ngô Bình đã bái Đông Phật làm sư phụ. Nếu cô ấy biết thì chắc chắn đã không lo lắng như vậy.Ngô Bình: “Không cần quá lo lắng, đợi anh Ba về rồi anh sẽ đi cùng em một chuyến”.Lãnh Như Yên gật đầu, trong lòng vô cùng cảm kích.Hai người nói chuyện phiếm một lát, Ngô Bình cũng hiểu thêm về nhà họ Lãnh. Nhà họ Lãnh chủ yếu kinh doanh nhôm và nhà máy nhiệt điện, quy mô rất lớn. Mỗi năm doanh thu lên tới hàng chục tỷ tệ, trong đó lãi phải lên tới hàng tỷ tệ. Ở đất Giang Nam, nhà họ Lãnh cũng được coi là danh gia vọng tộc.Có điều, sản nghiệp nhà họ Lãnh chủ yếu đều do Lãnh Như Yên và chú ruột quản lý. Lãnh Kình Phong chỉ say mê học võ, không màng đến việc kinh doanh của gia đình.Lãnh Như Yên còn có một em trai đang du học ở nước ngoài.Hai người họ nói chuyện một lúc thì Từ Quý Phi cũng trở về, trên người vẫn còn sát khí. Ông ấy cười nói: “Bang Long Xà cuốn gói cút khỏi Vân Kinh rồi”.Ngô Bình nghe xong cũng không hỏi thêm, nhưng anh biết chắc chắn một trận huyết chiến đã xảy ra, hơn nữa người của Trác Khang chắc chắn cũng tham gia.Ngô Bình: “Anh Ba, nếu tổng hội của bang Long Xà báo thù thì anh cứ báo em một tiếng”.