Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 429

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 431Ông ta run rẩy gọi một cuộc điện thoại. Vài giây sau, đầu dây bên kia nhấc máy, giọng một người đàn ông trung niên vang lên: “Tang Mộc Quân, ông đã không gọi số điện thoại này ba năm rồi. Bên đó có vấn đề gì sao?”Ông già kia run rẩy đáp: “Chủ nhân, chuyện không hay rồi. Vịnh Bạch Long bị khai quật, họ đã đào thấy ma trận…”“Khốn kiếp!”, người kia nổi trận lôi đình, trong điện thoại vọng ra tiếng đập bàn và tiếng cốc chén vỡ: “Tôi đã dặn ông thế nào? Ngày nào cũng phải tới đó quan sát, ông làm việc kiểu gì vậy? Tội của ông đáng chết vạn lần!”Ông già áo xám sợ hãi đến mức đứng không vững, ngồi thụp xuống đất: “Chủ nhân, tôi… tôi sai rồi, xin hãy tha cho tôi. Ba đời nhà tôi đều bán mạng vì chủ nhân, lúc nào cũng trung thành tận tuỵ…”“Câm miệng!”, người đàn ông trung niên quát lớn: “Tội của ông không thể tha! Đợi mà nhận hậu quả đi!”Ông già áo xám còn đang run rẩy thì đầu bên kia đã cúp máy. Ông ta lẩm bẩm: “Không được, mình phải chạy thôi, nếu không họ sẽ không tha cho mình…”Sau đó, ông già nhìn xuống dưới cầu một lần nữa, đột nhiên mắt sáng lên, lẩm bẩm: “Nếu tạo ra thêm chút rắc rối thì bọn họ đâu còn hơi sức mà đi bắt mình?”Nói rồi, ông ta lên xe, đi về phía công trình xây dựng.Lúc này, Đường Tử Di đã gọi điện xong. Cô ấy vô cùng kinh ngạc, nói với Ngô Bình: “Đã xác nhận rồi, ở đây từng xảy ra một cuộc tàn sát rất lớn, phải lên tới hàng trăm nghìn người”.Ngô Bình gật đầu: “Quả là vậy, có lẽ là tu sĩ tà đạo của Đông Doanh nhân lúc chiến tranh đã bày ma trận Bạch Cốt ở đây để tu luyện tà thuật. Hừ, đúng là tội đáng muôn chết!”Đường Tử Di: “Chúng ta nên làm thế nào bây giờ? Nhiều xương người thế này, một khi thông tin lọt ra ngoài thì sẽ vô cùng bất lợi”.Ngô Bình: “Không sao, em hãy tung tin rằng ở đây phát hiện ra một lăng mộ cổ, những bộ xương này đều là của những người trong mộ đó”.Đường Tử Di gật đầu: “Cũng chỉ còn cách này”.Đột nhiên bên ngoài có tiếng huyên náo. Ngô Bình cau mày, nhanh chóng đi tới xem xét tình hình. Đó là một ông già mặc áo xám đang đòi lao vào bên trong nhưng bị mấy người công nhân ngăn lại.Ông già kia lo sợ đến nỗi toát mồ hôi đầm đìa: “Tôi cần gặp ông chủ của các người, tôi có chuyện quan trọng cần nói!”“Để ông ấy vào”, Ngô Bình ở đằng sau nói lớn.Mấy người công nhân nghe vậy mới cho ông già áo xám đi vào.Ông già chạy tới trước mặt Ngô Bình hỏi: “Cậu là ông chủ ở đây sao?”

Chương 431

Ông ta run rẩy gọi một cuộc điện thoại. Vài giây sau, đầu dây bên kia nhấc máy, giọng một người đàn ông trung niên vang lên: “Tang Mộc Quân, ông đã không gọi số điện thoại này ba năm rồi. Bên đó có vấn đề gì sao?”

Ông già kia run rẩy đáp: “Chủ nhân, chuyện không hay rồi. Vịnh Bạch Long bị khai quật, họ đã đào thấy ma trận…”

“Khốn kiếp!”, người kia nổi trận lôi đình, trong điện thoại vọng ra tiếng đập bàn và tiếng cốc chén vỡ: “Tôi đã dặn ông thế nào? Ngày nào cũng phải tới đó quan sát, ông làm việc kiểu gì vậy? Tội của ông đáng chết vạn lần!”

Ông già áo xám sợ hãi đến mức đứng không vững, ngồi thụp xuống đất: “Chủ nhân, tôi… tôi sai rồi, xin hãy tha cho tôi. Ba đời nhà tôi đều bán mạng vì chủ nhân, lúc nào cũng trung thành tận tuỵ…”

“Câm miệng!”, người đàn ông trung niên quát lớn: “Tội của ông không thể tha! Đợi mà nhận hậu quả đi!”

Ông già áo xám còn đang run rẩy thì đầu bên kia đã cúp máy. Ông ta lẩm bẩm: “Không được, mình phải chạy thôi, nếu không họ sẽ không tha cho mình…”

Sau đó, ông già nhìn xuống dưới cầu một lần nữa, đột nhiên mắt sáng lên, lẩm bẩm: “Nếu tạo ra thêm chút rắc rối thì bọn họ đâu còn hơi sức mà đi bắt mình?”

Nói rồi, ông ta lên xe, đi về phía công trình xây dựng.

Lúc này, Đường Tử Di đã gọi điện xong. Cô ấy vô cùng kinh ngạc, nói với Ngô Bình: “Đã xác nhận rồi, ở đây từng xảy ra một cuộc tàn sát rất lớn, phải lên tới hàng trăm nghìn người”.

Ngô Bình gật đầu: “Quả là vậy, có lẽ là tu sĩ tà đạo của Đông Doanh nhân lúc chiến tranh đã bày ma trận Bạch Cốt ở đây để tu luyện tà thuật. Hừ, đúng là tội đáng muôn chết!”

Đường Tử Di: “Chúng ta nên làm thế nào bây giờ? Nhiều xương người thế này, một khi thông tin lọt ra ngoài thì sẽ vô cùng bất lợi”.

Ngô Bình: “Không sao, em hãy tung tin rằng ở đây phát hiện ra một lăng mộ cổ, những bộ xương này đều là của những người trong mộ đó”.

Đường Tử Di gật đầu: “Cũng chỉ còn cách này”.

Đột nhiên bên ngoài có tiếng huyên náo. Ngô Bình cau mày, nhanh chóng đi tới xem xét tình hình. Đó là một ông già mặc áo xám đang đòi lao vào bên trong nhưng bị mấy người công nhân ngăn lại.

Ông già kia lo sợ đến nỗi toát mồ hôi đầm đìa: “Tôi cần gặp ông chủ của các người, tôi có chuyện quan trọng cần nói!”

“Để ông ấy vào”, Ngô Bình ở đằng sau nói lớn.

Mấy người công nhân nghe vậy mới cho ông già áo xám đi vào.

Ông già chạy tới trước mặt Ngô Bình hỏi: “Cậu là ông chủ ở đây sao?”

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 431Ông ta run rẩy gọi một cuộc điện thoại. Vài giây sau, đầu dây bên kia nhấc máy, giọng một người đàn ông trung niên vang lên: “Tang Mộc Quân, ông đã không gọi số điện thoại này ba năm rồi. Bên đó có vấn đề gì sao?”Ông già kia run rẩy đáp: “Chủ nhân, chuyện không hay rồi. Vịnh Bạch Long bị khai quật, họ đã đào thấy ma trận…”“Khốn kiếp!”, người kia nổi trận lôi đình, trong điện thoại vọng ra tiếng đập bàn và tiếng cốc chén vỡ: “Tôi đã dặn ông thế nào? Ngày nào cũng phải tới đó quan sát, ông làm việc kiểu gì vậy? Tội của ông đáng chết vạn lần!”Ông già áo xám sợ hãi đến mức đứng không vững, ngồi thụp xuống đất: “Chủ nhân, tôi… tôi sai rồi, xin hãy tha cho tôi. Ba đời nhà tôi đều bán mạng vì chủ nhân, lúc nào cũng trung thành tận tuỵ…”“Câm miệng!”, người đàn ông trung niên quát lớn: “Tội của ông không thể tha! Đợi mà nhận hậu quả đi!”Ông già áo xám còn đang run rẩy thì đầu bên kia đã cúp máy. Ông ta lẩm bẩm: “Không được, mình phải chạy thôi, nếu không họ sẽ không tha cho mình…”Sau đó, ông già nhìn xuống dưới cầu một lần nữa, đột nhiên mắt sáng lên, lẩm bẩm: “Nếu tạo ra thêm chút rắc rối thì bọn họ đâu còn hơi sức mà đi bắt mình?”Nói rồi, ông ta lên xe, đi về phía công trình xây dựng.Lúc này, Đường Tử Di đã gọi điện xong. Cô ấy vô cùng kinh ngạc, nói với Ngô Bình: “Đã xác nhận rồi, ở đây từng xảy ra một cuộc tàn sát rất lớn, phải lên tới hàng trăm nghìn người”.Ngô Bình gật đầu: “Quả là vậy, có lẽ là tu sĩ tà đạo của Đông Doanh nhân lúc chiến tranh đã bày ma trận Bạch Cốt ở đây để tu luyện tà thuật. Hừ, đúng là tội đáng muôn chết!”Đường Tử Di: “Chúng ta nên làm thế nào bây giờ? Nhiều xương người thế này, một khi thông tin lọt ra ngoài thì sẽ vô cùng bất lợi”.Ngô Bình: “Không sao, em hãy tung tin rằng ở đây phát hiện ra một lăng mộ cổ, những bộ xương này đều là của những người trong mộ đó”.Đường Tử Di gật đầu: “Cũng chỉ còn cách này”.Đột nhiên bên ngoài có tiếng huyên náo. Ngô Bình cau mày, nhanh chóng đi tới xem xét tình hình. Đó là một ông già mặc áo xám đang đòi lao vào bên trong nhưng bị mấy người công nhân ngăn lại.Ông già kia lo sợ đến nỗi toát mồ hôi đầm đìa: “Tôi cần gặp ông chủ của các người, tôi có chuyện quan trọng cần nói!”“Để ông ấy vào”, Ngô Bình ở đằng sau nói lớn.Mấy người công nhân nghe vậy mới cho ông già áo xám đi vào.Ông già chạy tới trước mặt Ngô Bình hỏi: “Cậu là ông chủ ở đây sao?”

Chương 429