Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 436

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 438Ngô Bình: “Tôi chỉ có thể nói đến đây, không tiễn!”Hoắc Đông Nguyên vẻ mặt vô cùng khó coi, sau đó buồn bực rời khỏi đó.Sau khi lên xe, ông ta gọi một cuộc điện thoại hỏi: “Đại nhân, tôi có chuyện này muốn nghe ngóng một chút…”Sau đó, ông ta nhắc đến chuyện của vịnh Bạch Long, đối phương lập tức trả lời: “Chú Hoắc, đây là chuyện tuyệt mật quốc gia, xin thứ lỗi tôi không thể tiết lộ”.Hoắc Đông Nguyên chán nản cúp điện thoại, rốt cuộc là chuyện gi cơ chứ?Thư ký bên cạnh nói: “Ông chủ, cái tên Ngô Bình đó quá hống hách. Có cần tôi phái người đi điều tra cậu ta không?”Hoắc Đông Nguyên thở dài: “Không cần đâu, người này không đơn giản, thân thế không phải dạng vừa, không phải người có thể đắc tội được”.Thư ký kia kinh ngạc: “Chỉ là một điều tra viên nhỏ bé thì làm gì có thân thế gì cơ chứ?”Hoắc Đông Nguyên hừ lạnh đáp: “Ông cho rằng cậu ta thực sự chỉ là điều tra viên của Cục Bảo an Quốc gia?”Thư ký: “Lẽ nào không phải?”Hoắc Đông Nguyên mặt bình thản đáp: “Cậu ta đã nhắc tới Thần Võ Ti, vậy thì chắc chắn là người của Thần Võ Ti”.Thư ký: “Ông chủ, Thần Võ Ti là tổ chức như thế nào? Sao tôi chưa từng nghe tới?”Hoắc Đông Nguyên như đang hồi tưởng về một miền ký ức xa xăm, đáp: “Là một tổ chức tuyệt mật. Tám năm trước, tôi từng tiếp xúc với họ”.Thư ký kia vô cùng tò mò, hỏi: “Tổ chức này là tổ chức như thế nào vậy?”Ánh mắt Hoắc Đông Nguyên có chút lay động, đáp: “Lúc đó tôi còn làm thị trưởng ở Biên Nam. Ở một huyện nhỏ trực thuộc thành phố xảy ra một vụ án mạng nghiêm trọng, có tới mười ba người bị giết”.“Trên tỉnh khi đó vô cùng quan tâm đến vụ án này. Tôi lúc đó dẫn đầu đội điều tra đến hiện trường quan sát. Đó là một ngôi làng nhỏ ở khá xa, xe ô tô không thể đi vào được, chỉ có thể đi bộ vào”.“Đi bộ hơn một tiếng mới tới cổng làng. Tôi vừa tới thì đã thâý hai con quái thú lông lá, cao chừng ba mét đang lao về phía một người thanh niên. Người thanh niên kia chỉ vươn tay chỉ về phía hai con quái thú một cái mà đầu của chúng lăn lông lốc trên mặt đất, máu tươi phun cao hàng mét. Sau đó người đó lại vẫy tay một cái, xác con quái thú bốc chấy, chỉ vỏn vẹn trong vài giây mà đã biến thành tro bụi”.“Người thanh niên sau đó đi về phía chúng tôi, anh ta hỏi tôi là ai. Tôi đáp tôi là thị trưởng, còn anh ta tự xưng là người của Thần Võ Ti. Hai con quái thú ban nãy đã bị anh ta đánh chết, thế nhưng anh ta yêu cầu tôi phải giữ kín, không được để chuyện này truyền ra ngoài”.“Sau đó người thanh niên kia xuống núi. Có một điều rất kỳ lạ là anh ta đi không nhanh nhưng chỉ vỏn vẹn mấy giây là biến mất không tăm tích. Lúc đó tôi còn nghĩ mình gặp ma, đến tận khi tôi được điều tới Giang Nam rồi nghe ngóng được một vài chuyện về Thần Võ Ti”.Thư ký kia chăm chú nghe chuyện, hỏi tiếp: “Ông chủ, con quái thú cao ba mét đó là con gì vậy? Trong ấn tượng của tôi thì hình như không có loài dã thú nào to lớn đến vậy?”

Chương 438

Ngô Bình: “Tôi chỉ có thể nói đến đây, không tiễn!”

Hoắc Đông Nguyên vẻ mặt vô cùng khó coi, sau đó buồn bực rời khỏi đó.

Sau khi lên xe, ông ta gọi một cuộc điện thoại hỏi: “Đại nhân, tôi có chuyện này muốn nghe ngóng một chút…”

Sau đó, ông ta nhắc đến chuyện của vịnh Bạch Long, đối phương lập tức trả lời: “Chú Hoắc, đây là chuyện tuyệt mật quốc gia, xin thứ lỗi tôi không thể tiết lộ”.

Hoắc Đông Nguyên chán nản cúp điện thoại, rốt cuộc là chuyện gi cơ chứ?

Thư ký bên cạnh nói: “Ông chủ, cái tên Ngô Bình đó quá hống hách. Có cần tôi phái người đi điều tra cậu ta không?”

Hoắc Đông Nguyên thở dài: “Không cần đâu, người này không đơn giản, thân thế không phải dạng vừa, không phải người có thể đắc tội được”.

Thư ký kia kinh ngạc: “Chỉ là một điều tra viên nhỏ bé thì làm gì có thân thế gì cơ chứ?”

Hoắc Đông Nguyên hừ lạnh đáp: “Ông cho rằng cậu ta thực sự chỉ là điều tra viên của Cục Bảo an Quốc gia?”

Thư ký: “Lẽ nào không phải?”

Hoắc Đông Nguyên mặt bình thản đáp: “Cậu ta đã nhắc tới Thần Võ Ti, vậy thì chắc chắn là người của Thần Võ Ti”.

Thư ký: “Ông chủ, Thần Võ Ti là tổ chức như thế nào? Sao tôi chưa từng nghe tới?”

Hoắc Đông Nguyên như đang hồi tưởng về một miền ký ức xa xăm, đáp: “Là một tổ chức tuyệt mật. Tám năm trước, tôi từng tiếp xúc với họ”.

Thư ký kia vô cùng tò mò, hỏi: “Tổ chức này là tổ chức như thế nào vậy?”

Ánh mắt Hoắc Đông Nguyên có chút lay động, đáp: “Lúc đó tôi còn làm thị trưởng ở Biên Nam. Ở một huyện nhỏ trực thuộc thành phố xảy ra một vụ án mạng nghiêm trọng, có tới mười ba người bị giết”.

“Trên tỉnh khi đó vô cùng quan tâm đến vụ án này. Tôi lúc đó dẫn đầu đội điều tra đến hiện trường quan sát. Đó là một ngôi làng nhỏ ở khá xa, xe ô tô không thể đi vào được, chỉ có thể đi bộ vào”.

“Đi bộ hơn một tiếng mới tới cổng làng. Tôi vừa tới thì đã thâý hai con quái thú lông lá, cao chừng ba mét đang lao về phía một người thanh niên. Người thanh niên kia chỉ vươn tay chỉ về phía hai con quái thú một cái mà đầu của chúng lăn lông lốc trên mặt đất, máu tươi phun cao hàng mét. Sau đó người đó lại vẫy tay một cái, xác con quái thú bốc chấy, chỉ vỏn vẹn trong vài giây mà đã biến thành tro bụi”.

“Người thanh niên sau đó đi về phía chúng tôi, anh ta hỏi tôi là ai. Tôi đáp tôi là thị trưởng, còn anh ta tự xưng là người của Thần Võ Ti. Hai con quái thú ban nãy đã bị anh ta đánh chết, thế nhưng anh ta yêu cầu tôi phải giữ kín, không được để chuyện này truyền ra ngoài”.

“Sau đó người thanh niên kia xuống núi. Có một điều rất kỳ lạ là anh ta đi không nhanh nhưng chỉ vỏn vẹn mấy giây là biến mất không tăm tích. Lúc đó tôi còn nghĩ mình gặp ma, đến tận khi tôi được điều tới Giang Nam rồi nghe ngóng được một vài chuyện về Thần Võ Ti”.

Thư ký kia chăm chú nghe chuyện, hỏi tiếp: “Ông chủ, con quái thú cao ba mét đó là con gì vậy? Trong ấn tượng của tôi thì hình như không có loài dã thú nào to lớn đến vậy?”

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 438Ngô Bình: “Tôi chỉ có thể nói đến đây, không tiễn!”Hoắc Đông Nguyên vẻ mặt vô cùng khó coi, sau đó buồn bực rời khỏi đó.Sau khi lên xe, ông ta gọi một cuộc điện thoại hỏi: “Đại nhân, tôi có chuyện này muốn nghe ngóng một chút…”Sau đó, ông ta nhắc đến chuyện của vịnh Bạch Long, đối phương lập tức trả lời: “Chú Hoắc, đây là chuyện tuyệt mật quốc gia, xin thứ lỗi tôi không thể tiết lộ”.Hoắc Đông Nguyên chán nản cúp điện thoại, rốt cuộc là chuyện gi cơ chứ?Thư ký bên cạnh nói: “Ông chủ, cái tên Ngô Bình đó quá hống hách. Có cần tôi phái người đi điều tra cậu ta không?”Hoắc Đông Nguyên thở dài: “Không cần đâu, người này không đơn giản, thân thế không phải dạng vừa, không phải người có thể đắc tội được”.Thư ký kia kinh ngạc: “Chỉ là một điều tra viên nhỏ bé thì làm gì có thân thế gì cơ chứ?”Hoắc Đông Nguyên hừ lạnh đáp: “Ông cho rằng cậu ta thực sự chỉ là điều tra viên của Cục Bảo an Quốc gia?”Thư ký: “Lẽ nào không phải?”Hoắc Đông Nguyên mặt bình thản đáp: “Cậu ta đã nhắc tới Thần Võ Ti, vậy thì chắc chắn là người của Thần Võ Ti”.Thư ký: “Ông chủ, Thần Võ Ti là tổ chức như thế nào? Sao tôi chưa từng nghe tới?”Hoắc Đông Nguyên như đang hồi tưởng về một miền ký ức xa xăm, đáp: “Là một tổ chức tuyệt mật. Tám năm trước, tôi từng tiếp xúc với họ”.Thư ký kia vô cùng tò mò, hỏi: “Tổ chức này là tổ chức như thế nào vậy?”Ánh mắt Hoắc Đông Nguyên có chút lay động, đáp: “Lúc đó tôi còn làm thị trưởng ở Biên Nam. Ở một huyện nhỏ trực thuộc thành phố xảy ra một vụ án mạng nghiêm trọng, có tới mười ba người bị giết”.“Trên tỉnh khi đó vô cùng quan tâm đến vụ án này. Tôi lúc đó dẫn đầu đội điều tra đến hiện trường quan sát. Đó là một ngôi làng nhỏ ở khá xa, xe ô tô không thể đi vào được, chỉ có thể đi bộ vào”.“Đi bộ hơn một tiếng mới tới cổng làng. Tôi vừa tới thì đã thâý hai con quái thú lông lá, cao chừng ba mét đang lao về phía một người thanh niên. Người thanh niên kia chỉ vươn tay chỉ về phía hai con quái thú một cái mà đầu của chúng lăn lông lốc trên mặt đất, máu tươi phun cao hàng mét. Sau đó người đó lại vẫy tay một cái, xác con quái thú bốc chấy, chỉ vỏn vẹn trong vài giây mà đã biến thành tro bụi”.“Người thanh niên sau đó đi về phía chúng tôi, anh ta hỏi tôi là ai. Tôi đáp tôi là thị trưởng, còn anh ta tự xưng là người của Thần Võ Ti. Hai con quái thú ban nãy đã bị anh ta đánh chết, thế nhưng anh ta yêu cầu tôi phải giữ kín, không được để chuyện này truyền ra ngoài”.“Sau đó người thanh niên kia xuống núi. Có một điều rất kỳ lạ là anh ta đi không nhanh nhưng chỉ vỏn vẹn mấy giây là biến mất không tăm tích. Lúc đó tôi còn nghĩ mình gặp ma, đến tận khi tôi được điều tới Giang Nam rồi nghe ngóng được một vài chuyện về Thần Võ Ti”.Thư ký kia chăm chú nghe chuyện, hỏi tiếp: “Ông chủ, con quái thú cao ba mét đó là con gì vậy? Trong ấn tượng của tôi thì hình như không có loài dã thú nào to lớn đến vậy?”

Chương 436