Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 444

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 446Oda Nobunaga bình thản nói: “Nói thật thì so về thực lực, giới tu hành của nước Viêm Long các anh không phải đối thủ của tu sĩ Nhật Bản chúng tôi đâu. Vì thế, tôi không sợ Đông Phật tiên sinh”.Ngô Bình đứng dậy nói: “Thế à? Vậy để tôi thỉnh giáo thưc lực của tu sĩ Nhật Bản vậy”.Đôi nam nữ kia đi ra một khoảng trống trong phòng, tà khí lờ mờ trên người họ, chứng tỏ họ đều là truyền thân của Oda Tamura”.Ngô Bình bước tới một vị trí cách họ một mét rồi nói: “Quyền cước vô tình, nhỡ có đánh chết ai thì đừng có trách tôi”.“Ngông cuồng!”, người đàn ông ra tay nhanh như điện, gã cúi người xuống lấy đà rồi tung một quyền ra, nhắm vào xương sườn của Ngô Bình.Chiêu thức của gã rất xảo trá, Từ Quý Phi cau mày hô lên: “Cẩn thận!”Nhưng gã còn chưa ra tay thì Ngô Bình đã biết đối thủ định làm gì rồi, cho nên anh có thể dễ dàng nắm bắt được ý đồ của gã.Vì vậy, trước khi người đó xuất chiêu, Ngô Bình đã điều chỉnh khí tức xong rồi tung một cước ra.Cước này nhanh như điện, khi người kia mới tung quyền ra được một nửa thì đã bị Ngô Bình đá trúng ngực rồi. Cùng lúc đó, anh giớ tay phải ra tấn công người phụ nữ luôn.Hai người đó cùng ra tay, nhưng một người đã bị đánh bay, người còn lại bị khống chế.“Phụt!”Người đàn ông hộc ra một ngụm máu tươi, ngực lún xuống rồi ngã dưới đất giật giật mất cái rồi chết. Ngô Bình đã đá trúng tim của gã, nên không thể cứu chữa được nữa.Người phụ nữ thấy đồng bọn của mình bị đánh bay thì hét lớn rồi tung liên tiếp ra ba quyền và một cước. Phải công nhận là động tác của ả rất nhanh, chiêu thức thì nham hiểm.Song, các hành động của ả đều nằm trong dự liệu của Ngô Bình, vì thế ngay khi gả tung một cú đá ra, anh đã lách người rồi điểm vào vai phải của ả.Cú điểm chỉ này như bom nổ, người phụ nữ bay ra xa, tinh thần sa sút, mặt mày tím đen.Bốn người còn lại đều đứng lên vây đánh Ngô Bình.Oda Nobunaga đã giơ tay lên cản họ lại, sau đó cô ta đứng dậy nói: “Đúng là đệ tử của Đông Phật tiên sinh có khác, thực lực quá mạnh. Dù đối mặt với hai tông sư cảnh giới Thần cũng vẫn thắng được dễ dàng”.Ngô Bình nhìn cô ta rồi nói: “Oda Nobunaga, tôi khuyên cô đừng ra tay với tôi, tôi không muốn giết phụ nữ”.Oda Nobunaga lắc đầu: “Anh Ngô, xem ra anh không hiểu sự cách biệt giữa cảnh giới Thần và cảnh giới Tiên Thiên rồi”.Cô ta vừa bước ra đã có một lớp tà khí màu đen bao phủ quanh người, tà khí đó lạnh buốt, đen kịt, khiến người ta thấy buồn nôn và khiếp sợ.Ngô Bình nhìn cô ta rồi nói với Từ Quý Phi: “Anh ba, trông chừng Tử Di nhé”.Dứt lời, người anh phủ kín Như Lai Thần Canh, canh khí bá đạo màu vàng bay lên cao.Mắt Oda Nobunaga biến thành màu xanh đen, cô ta thâm trầm nói: “Hả? Cách hít thở siêu đấy!”

Chương 446

Oda Nobunaga bình thản nói: “Nói thật thì so về thực lực, giới tu hành của nước Viêm Long các anh không phải đối thủ của tu sĩ Nhật Bản chúng tôi đâu. Vì thế, tôi không sợ Đông Phật tiên sinh”.

Ngô Bình đứng dậy nói: “Thế à? Vậy để tôi thỉnh giáo thưc lực của tu sĩ Nhật Bản vậy”.

Đôi nam nữ kia đi ra một khoảng trống trong phòng, tà khí lờ mờ trên người họ, chứng tỏ họ đều là truyền thân của Oda Tamura”.

Ngô Bình bước tới một vị trí cách họ một mét rồi nói: “Quyền cước vô tình, nhỡ có đánh chết ai thì đừng có trách tôi”.

“Ngông cuồng!”, người đàn ông ra tay nhanh như điện, gã cúi người xuống lấy đà rồi tung một quyền ra, nhắm vào xương sườn của Ngô Bình.

Chiêu thức của gã rất xảo trá, Từ Quý Phi cau mày hô lên: “Cẩn thận!”

Nhưng gã còn chưa ra tay thì Ngô Bình đã biết đối thủ định làm gì rồi, cho nên anh có thể dễ dàng nắm bắt được ý đồ của gã.

Vì vậy, trước khi người đó xuất chiêu, Ngô Bình đã điều chỉnh khí tức xong rồi tung một cước ra.

Cước này nhanh như điện, khi người kia mới tung quyền ra được một nửa thì đã bị Ngô Bình đá trúng ngực rồi. Cùng lúc đó, anh giớ tay phải ra tấn công người phụ nữ luôn.

Hai người đó cùng ra tay, nhưng một người đã bị đánh bay, người còn lại bị khống chế.

“Phụt!”

Người đàn ông hộc ra một ngụm máu tươi, ngực lún xuống rồi ngã dưới đất giật giật mất cái rồi chết. Ngô Bình đã đá trúng tim của gã, nên không thể cứu chữa được nữa.

Người phụ nữ thấy đồng bọn của mình bị đánh bay thì hét lớn rồi tung liên tiếp ra ba quyền và một cước. Phải công nhận là động tác của ả rất nhanh, chiêu thức thì nham hiểm.

Song, các hành động của ả đều nằm trong dự liệu của Ngô Bình, vì thế ngay khi gả tung một cú đá ra, anh đã lách người rồi điểm vào vai phải của ả.

Cú điểm chỉ này như bom nổ, người phụ nữ bay ra xa, tinh thần sa sút, mặt mày tím đen.

Bốn người còn lại đều đứng lên vây đánh Ngô Bình.

Oda Nobunaga đã giơ tay lên cản họ lại, sau đó cô ta đứng dậy nói: “Đúng là đệ tử của Đông Phật tiên sinh có khác, thực lực quá mạnh. Dù đối mặt với hai tông sư cảnh giới Thần cũng vẫn thắng được dễ dàng”.

Ngô Bình nhìn cô ta rồi nói: “Oda Nobunaga, tôi khuyên cô đừng ra tay với tôi, tôi không muốn giết phụ nữ”.

Oda Nobunaga lắc đầu: “Anh Ngô, xem ra anh không hiểu sự cách biệt giữa cảnh giới Thần và cảnh giới Tiên Thiên rồi”.

Cô ta vừa bước ra đã có một lớp tà khí màu đen bao phủ quanh người, tà khí đó lạnh buốt, đen kịt, khiến người ta thấy buồn nôn và khiếp sợ.

Ngô Bình nhìn cô ta rồi nói với Từ Quý Phi: “Anh ba, trông chừng Tử Di nhé”.

Dứt lời, người anh phủ kín Như Lai Thần Canh, canh khí bá đạo màu vàng bay lên cao.

Mắt Oda Nobunaga biến thành màu xanh đen, cô ta thâm trầm nói: “Hả? Cách hít thở siêu đấy!”

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 446Oda Nobunaga bình thản nói: “Nói thật thì so về thực lực, giới tu hành của nước Viêm Long các anh không phải đối thủ của tu sĩ Nhật Bản chúng tôi đâu. Vì thế, tôi không sợ Đông Phật tiên sinh”.Ngô Bình đứng dậy nói: “Thế à? Vậy để tôi thỉnh giáo thưc lực của tu sĩ Nhật Bản vậy”.Đôi nam nữ kia đi ra một khoảng trống trong phòng, tà khí lờ mờ trên người họ, chứng tỏ họ đều là truyền thân của Oda Tamura”.Ngô Bình bước tới một vị trí cách họ một mét rồi nói: “Quyền cước vô tình, nhỡ có đánh chết ai thì đừng có trách tôi”.“Ngông cuồng!”, người đàn ông ra tay nhanh như điện, gã cúi người xuống lấy đà rồi tung một quyền ra, nhắm vào xương sườn của Ngô Bình.Chiêu thức của gã rất xảo trá, Từ Quý Phi cau mày hô lên: “Cẩn thận!”Nhưng gã còn chưa ra tay thì Ngô Bình đã biết đối thủ định làm gì rồi, cho nên anh có thể dễ dàng nắm bắt được ý đồ của gã.Vì vậy, trước khi người đó xuất chiêu, Ngô Bình đã điều chỉnh khí tức xong rồi tung một cước ra.Cước này nhanh như điện, khi người kia mới tung quyền ra được một nửa thì đã bị Ngô Bình đá trúng ngực rồi. Cùng lúc đó, anh giớ tay phải ra tấn công người phụ nữ luôn.Hai người đó cùng ra tay, nhưng một người đã bị đánh bay, người còn lại bị khống chế.“Phụt!”Người đàn ông hộc ra một ngụm máu tươi, ngực lún xuống rồi ngã dưới đất giật giật mất cái rồi chết. Ngô Bình đã đá trúng tim của gã, nên không thể cứu chữa được nữa.Người phụ nữ thấy đồng bọn của mình bị đánh bay thì hét lớn rồi tung liên tiếp ra ba quyền và một cước. Phải công nhận là động tác của ả rất nhanh, chiêu thức thì nham hiểm.Song, các hành động của ả đều nằm trong dự liệu của Ngô Bình, vì thế ngay khi gả tung một cú đá ra, anh đã lách người rồi điểm vào vai phải của ả.Cú điểm chỉ này như bom nổ, người phụ nữ bay ra xa, tinh thần sa sút, mặt mày tím đen.Bốn người còn lại đều đứng lên vây đánh Ngô Bình.Oda Nobunaga đã giơ tay lên cản họ lại, sau đó cô ta đứng dậy nói: “Đúng là đệ tử của Đông Phật tiên sinh có khác, thực lực quá mạnh. Dù đối mặt với hai tông sư cảnh giới Thần cũng vẫn thắng được dễ dàng”.Ngô Bình nhìn cô ta rồi nói: “Oda Nobunaga, tôi khuyên cô đừng ra tay với tôi, tôi không muốn giết phụ nữ”.Oda Nobunaga lắc đầu: “Anh Ngô, xem ra anh không hiểu sự cách biệt giữa cảnh giới Thần và cảnh giới Tiên Thiên rồi”.Cô ta vừa bước ra đã có một lớp tà khí màu đen bao phủ quanh người, tà khí đó lạnh buốt, đen kịt, khiến người ta thấy buồn nôn và khiếp sợ.Ngô Bình nhìn cô ta rồi nói với Từ Quý Phi: “Anh ba, trông chừng Tử Di nhé”.Dứt lời, người anh phủ kín Như Lai Thần Canh, canh khí bá đạo màu vàng bay lên cao.Mắt Oda Nobunaga biến thành màu xanh đen, cô ta thâm trầm nói: “Hả? Cách hít thở siêu đấy!”

Chương 444