Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 447
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 449Ngô Bình giật mình: “Sư huynh, bảo bối gì mà gây ra động tĩnh lớn vậy ạ?”Diệp Thiên Tông: “Theo tin tình báo anh nhận được thì khi còn làm hộ pháp ở Hắc Thiên Giáo, Song Tiên đã hại chết giáo chủ và cướp một món bảo bối đi. Hình như nó có liên quan đến truyền thừa của thời tiền sử, nhưng cụ thể là gì thì anh không rõ”.Ngô Bình biết bảo bối đó chính là ba phiến ngọc.Anh nói: “Hi vọng bọn họ đừng làm thái quá!”“Ai biết được! Nếu Song Tiên còn sống thì không ai dám làm gì đâu, nhưng họ chết rồi thì sao phải sợ nữa. Chuyện này lạ lắm, hai cường giả cảnh giới Võ Thần mà chết hết mới hay”.Ngô Bình nói: “Chắc gặp phải kẻ thù”.“Chắc thế. Sư đệ, thế nhé, nhớ đến sớm”.Ngắt máy xong, Ngô Bình nói với Từ Quý Phi: “Anh ba, anh có biết đang có nhiều người trong giang hồ đến Vân Kinh không?”Từ Quý Phi gật đầu: “Có chứ, đến Quân Vô Tướng và Cao Trường Phong còn xuất hiện nữa mà”.Ngô Bình nhướn mày, không ngờ còn náo nhiệt hơn anh tưởng.Từ Quý Phi: “Nhưng tốt nhất không nên tham gia vào chuyện này làm gì, dù tìm được manh mối thì cũng chẳng còn mạng mà lần theo”.Ngô Bình gật đầu: “Anh nói phải”.Bọn họ quay về sơn trang Vân Đỉnh, Từ Quý Phi ngồi chơi một lát rồi về. Ngô Bình nhớ tới Dương Mộ Bạch nên chào Đường Tử Di rồi về huyện Minh Dương.Trước lúc đi, anh còn chào Trần Lăng Sương, cô ấy cũng sắp về Thiên Kinh nên hẹn gặp lại anh ở đó.Ngô Bình về đến huyện Minh Dương thì đã gần sáng, mọi người đều đang say giấc, chỉ có Hoàng Tử Cường có tính cảnh giác cao là xuất hiện ngay.“Cậu chủ về rồi ạ!”, hắn ta chào hỏi.Ngô Bình gật đầu: “Tử Cường, anh đi nghỉ đi”.Hoàng Tử Cường vội nói: “Cậu chủ, ông Dương đã cử người đến, bảo khi nào cậu về thì phải báo với ông ấy ngay”.Ngô Bình gật đầu: “Được, tôi biết rồi”.Anh vào phòng khách rồi gọi cho Dương Mộ Bạch, ông ấy khàn giọng nói: “Sư đệ, cậu về rồi à?”Ngô Bình: “Vâng, em đang ở huyện Minh Dương rồi”.Dương Mộ Bạch: “Sư đệ, anh đang ở hang động, phiền cậu qua đây một lát được không, anh bị thương rồi”.Ngô Bình kinh ngạc: “Anh bị thương có nặng không?”Dương Mộ Bạch: “Không nặng lắm”.
Chương 449
Ngô Bình giật mình: “Sư huynh, bảo bối gì mà gây ra động tĩnh lớn vậy ạ?”
Diệp Thiên Tông: “Theo tin tình báo anh nhận được thì khi còn làm hộ pháp ở Hắc Thiên Giáo, Song Tiên đã hại chết giáo chủ và cướp một món bảo bối đi. Hình như nó có liên quan đến truyền thừa của thời tiền sử, nhưng cụ thể là gì thì anh không rõ”.
Ngô Bình biết bảo bối đó chính là ba phiến ngọc.
Anh nói: “Hi vọng bọn họ đừng làm thái quá!”
“Ai biết được! Nếu Song Tiên còn sống thì không ai dám làm gì đâu, nhưng họ chết rồi thì sao phải sợ nữa. Chuyện này lạ lắm, hai cường giả cảnh giới Võ Thần mà chết hết mới hay”.
Ngô Bình nói: “Chắc gặp phải kẻ thù”.
“Chắc thế. Sư đệ, thế nhé, nhớ đến sớm”.
Ngắt máy xong, Ngô Bình nói với Từ Quý Phi: “Anh ba, anh có biết đang có nhiều người trong giang hồ đến Vân Kinh không?”
Từ Quý Phi gật đầu: “Có chứ, đến Quân Vô Tướng và Cao Trường Phong còn xuất hiện nữa mà”.
Ngô Bình nhướn mày, không ngờ còn náo nhiệt hơn anh tưởng.
Từ Quý Phi: “Nhưng tốt nhất không nên tham gia vào chuyện này làm gì, dù tìm được manh mối thì cũng chẳng còn mạng mà lần theo”.
Ngô Bình gật đầu: “Anh nói phải”.
Bọn họ quay về sơn trang Vân Đỉnh, Từ Quý Phi ngồi chơi một lát rồi về. Ngô Bình nhớ tới Dương Mộ Bạch nên chào Đường Tử Di rồi về huyện Minh Dương.
Trước lúc đi, anh còn chào Trần Lăng Sương, cô ấy cũng sắp về Thiên Kinh nên hẹn gặp lại anh ở đó.
Ngô Bình về đến huyện Minh Dương thì đã gần sáng, mọi người đều đang say giấc, chỉ có Hoàng Tử Cường có tính cảnh giác cao là xuất hiện ngay.
“Cậu chủ về rồi ạ!”, hắn ta chào hỏi.
Ngô Bình gật đầu: “Tử Cường, anh đi nghỉ đi”.
Hoàng Tử Cường vội nói: “Cậu chủ, ông Dương đã cử người đến, bảo khi nào cậu về thì phải báo với ông ấy ngay”.
Ngô Bình gật đầu: “Được, tôi biết rồi”.
Anh vào phòng khách rồi gọi cho Dương Mộ Bạch, ông ấy khàn giọng nói: “Sư đệ, cậu về rồi à?”
Ngô Bình: “Vâng, em đang ở huyện Minh Dương rồi”.
Dương Mộ Bạch: “Sư đệ, anh đang ở hang động, phiền cậu qua đây một lát được không, anh bị thương rồi”.
Ngô Bình kinh ngạc: “Anh bị thương có nặng không?”
Dương Mộ Bạch: “Không nặng lắm”.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 449Ngô Bình giật mình: “Sư huynh, bảo bối gì mà gây ra động tĩnh lớn vậy ạ?”Diệp Thiên Tông: “Theo tin tình báo anh nhận được thì khi còn làm hộ pháp ở Hắc Thiên Giáo, Song Tiên đã hại chết giáo chủ và cướp một món bảo bối đi. Hình như nó có liên quan đến truyền thừa của thời tiền sử, nhưng cụ thể là gì thì anh không rõ”.Ngô Bình biết bảo bối đó chính là ba phiến ngọc.Anh nói: “Hi vọng bọn họ đừng làm thái quá!”“Ai biết được! Nếu Song Tiên còn sống thì không ai dám làm gì đâu, nhưng họ chết rồi thì sao phải sợ nữa. Chuyện này lạ lắm, hai cường giả cảnh giới Võ Thần mà chết hết mới hay”.Ngô Bình nói: “Chắc gặp phải kẻ thù”.“Chắc thế. Sư đệ, thế nhé, nhớ đến sớm”.Ngắt máy xong, Ngô Bình nói với Từ Quý Phi: “Anh ba, anh có biết đang có nhiều người trong giang hồ đến Vân Kinh không?”Từ Quý Phi gật đầu: “Có chứ, đến Quân Vô Tướng và Cao Trường Phong còn xuất hiện nữa mà”.Ngô Bình nhướn mày, không ngờ còn náo nhiệt hơn anh tưởng.Từ Quý Phi: “Nhưng tốt nhất không nên tham gia vào chuyện này làm gì, dù tìm được manh mối thì cũng chẳng còn mạng mà lần theo”.Ngô Bình gật đầu: “Anh nói phải”.Bọn họ quay về sơn trang Vân Đỉnh, Từ Quý Phi ngồi chơi một lát rồi về. Ngô Bình nhớ tới Dương Mộ Bạch nên chào Đường Tử Di rồi về huyện Minh Dương.Trước lúc đi, anh còn chào Trần Lăng Sương, cô ấy cũng sắp về Thiên Kinh nên hẹn gặp lại anh ở đó.Ngô Bình về đến huyện Minh Dương thì đã gần sáng, mọi người đều đang say giấc, chỉ có Hoàng Tử Cường có tính cảnh giác cao là xuất hiện ngay.“Cậu chủ về rồi ạ!”, hắn ta chào hỏi.Ngô Bình gật đầu: “Tử Cường, anh đi nghỉ đi”.Hoàng Tử Cường vội nói: “Cậu chủ, ông Dương đã cử người đến, bảo khi nào cậu về thì phải báo với ông ấy ngay”.Ngô Bình gật đầu: “Được, tôi biết rồi”.Anh vào phòng khách rồi gọi cho Dương Mộ Bạch, ông ấy khàn giọng nói: “Sư đệ, cậu về rồi à?”Ngô Bình: “Vâng, em đang ở huyện Minh Dương rồi”.Dương Mộ Bạch: “Sư đệ, anh đang ở hang động, phiền cậu qua đây một lát được không, anh bị thương rồi”.Ngô Bình kinh ngạc: “Anh bị thương có nặng không?”Dương Mộ Bạch: “Không nặng lắm”.