Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 455
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 457Dương Mộ Bạch nói: “Sư thúc đã cho con thì con cứ uống đi, nói linh tinh làm gì”.Đức Bảo liền gãi đầu: “Vậy…vậy con uống”.Cậu ấy cúi đầu với Ngô Bình rồi đưa hai tay cầm lấy chén rượu, một hơi uống cạn, vẻ mặt vô cùng hưởng thụ.Tử Thanh nở nụ cười, cũng cúi người trước Ngô Bình rồi uống cạn rượu.Ba người chẳng mấy chốc đã uống hết một vò rượu mà vẫn chưa tận hứng. Dương Mộ Bạch mở một vò rượu Ngọc Tuyền. Rượu Ngọc Tuyền là rượu nổi tiếng của cung đình triều Thanh, người dân bình thường không được uống, thường chỉ cung cấp cho Hoàng tộc.Đây là lần đầu tiên Ngô Bình uống rượu với hai sư huynh, anh uống vô cùng tận hứng, uống đến tận trời tối đen. Trong lúc đó anh nghe họ kể về những chuyện thú vị trên giang hồ, tin tức ly kỳ trong chốn võ lâm, điều này khiến anh được mở mang rất nhiều điều.Đồng thời Dương Mộ Bạch và Diệp Thiên Tông cũng kinh ngạc trước sự uyên bác của Ngô Bình. Y thuật, bói toán, nhìn sao, xem tướng, trận pháp hay bùa chú Ngô Bình đều biết đôi chút.Mà lúc nói đến tu vi, một số quan điểm của Ngô Bình cũng gợi mở rất nhiều cho hai người, khiến họ có cảm giác tỉnh ngộ.Đức Bảo và Tử Thanh còn kinh hãi hơn, vì họ kháy hiện những điều Ngô Bình nói quá cao siêu, đến bây giờ họ vẫn chưa hoàn toàn hiểu được.Họ không khỏi thầm nghĩ, thảo nào sư tổ lại nhận người đồ đệ này dù đã tuổi xế chiều, đúng là hạc trong bầy gà, nhân tài kiệt xuất!Đến buổi tối, Diệp Thiên Tông nhận được một cuộc gọi, ông ấy nói với Ngô Bình: “Sư đệ, bên phía tiền bối Triệu có một phi vụ, hay là cậu đi xem thử?”Ông ấy không mong chờ Ngô Bình có thể chữa khỏi cho Triệu Vương Tôn, nhưng nếu có thể lộ mặt cũng khá tốt, ít nhất phần nào có thể khiến tiền bối Triệu biết đến.Ngô Bình nói với giọng tò mò: “Sư huynh, sao lại phải đi buổi tối?”Diệp Thiên Tông cười khổ: “Sư đệ không biết đấy thôi, ban ngày chỗ đó đầy một đám thầy thuốc nổi tiếng, anh muốn gặp tiền bối cũng khó nữa là. Lúc này thì đám người đó đều đi hết rồi. Vừa hay tiền bối Triệu bảo anh qua đó một chuyến, nhân dịp này anh đưa cậu đi luôn”.Dương Mộ Bạch nói: “Sư huynh, sư đệ, hai người mau đi đi”.Hai người chuẩn bị một chút rồi bắt đầu đi đến chỗ Triệu Vương Tôn.Nơi đó không xa lắm, ở trong một căn hẻm nhỏ, đi xe hai mươi phút là đến.Khi đến trước một tòa nhà cao lớn, một đám hộ vệ xông ra. Sau khi hỏi rõ thân phận họ mới cho hai người vào.Ngô Bình phát hiện thực lực của đám hộ vệ này hoặc là cảnh giới Tiên Thiên, hoặc là cảnh giới Thần, họ vô cùng mạnh!
Chương 457
Dương Mộ Bạch nói: “Sư thúc đã cho con thì con cứ uống đi, nói linh tinh làm gì”.
Đức Bảo liền gãi đầu: “Vậy…vậy con uống”.
Cậu ấy cúi đầu với Ngô Bình rồi đưa hai tay cầm lấy chén rượu, một hơi uống cạn, vẻ mặt vô cùng hưởng thụ.
Tử Thanh nở nụ cười, cũng cúi người trước Ngô Bình rồi uống cạn rượu.
Ba người chẳng mấy chốc đã uống hết một vò rượu mà vẫn chưa tận hứng. Dương Mộ Bạch mở một vò rượu Ngọc Tuyền. Rượu Ngọc Tuyền là rượu nổi tiếng của cung đình triều Thanh, người dân bình thường không được uống, thường chỉ cung cấp cho Hoàng tộc.
Đây là lần đầu tiên Ngô Bình uống rượu với hai sư huynh, anh uống vô cùng tận hứng, uống đến tận trời tối đen. Trong lúc đó anh nghe họ kể về những chuyện thú vị trên giang hồ, tin tức ly kỳ trong chốn võ lâm, điều này khiến anh được mở mang rất nhiều điều.
Đồng thời Dương Mộ Bạch và Diệp Thiên Tông cũng kinh ngạc trước sự uyên bác của Ngô Bình. Y thuật, bói toán, nhìn sao, xem tướng, trận pháp hay bùa chú Ngô Bình đều biết đôi chút.
Mà lúc nói đến tu vi, một số quan điểm của Ngô Bình cũng gợi mở rất nhiều cho hai người, khiến họ có cảm giác tỉnh ngộ.
Đức Bảo và Tử Thanh còn kinh hãi hơn, vì họ kháy hiện những điều Ngô Bình nói quá cao siêu, đến bây giờ họ vẫn chưa hoàn toàn hiểu được.
Họ không khỏi thầm nghĩ, thảo nào sư tổ lại nhận người đồ đệ này dù đã tuổi xế chiều, đúng là hạc trong bầy gà, nhân tài kiệt xuất!
Đến buổi tối, Diệp Thiên Tông nhận được một cuộc gọi, ông ấy nói với Ngô Bình: “Sư đệ, bên phía tiền bối Triệu có một phi vụ, hay là cậu đi xem thử?”
Ông ấy không mong chờ Ngô Bình có thể chữa khỏi cho Triệu Vương Tôn, nhưng nếu có thể lộ mặt cũng khá tốt, ít nhất phần nào có thể khiến tiền bối Triệu biết đến.
Ngô Bình nói với giọng tò mò: “Sư huynh, sao lại phải đi buổi tối?”
Diệp Thiên Tông cười khổ: “Sư đệ không biết đấy thôi, ban ngày chỗ đó đầy một đám thầy thuốc nổi tiếng, anh muốn gặp tiền bối cũng khó nữa là. Lúc này thì đám người đó đều đi hết rồi. Vừa hay tiền bối Triệu bảo anh qua đó một chuyến, nhân dịp này anh đưa cậu đi luôn”.
Dương Mộ Bạch nói: “Sư huynh, sư đệ, hai người mau đi đi”.
Hai người chuẩn bị một chút rồi bắt đầu đi đến chỗ Triệu Vương Tôn.
Nơi đó không xa lắm, ở trong một căn hẻm nhỏ, đi xe hai mươi phút là đến.
Khi đến trước một tòa nhà cao lớn, một đám hộ vệ xông ra. Sau khi hỏi rõ thân phận họ mới cho hai người vào.
Ngô Bình phát hiện thực lực của đám hộ vệ này hoặc là cảnh giới Tiên Thiên, hoặc là cảnh giới Thần, họ vô cùng mạnh!
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 457Dương Mộ Bạch nói: “Sư thúc đã cho con thì con cứ uống đi, nói linh tinh làm gì”.Đức Bảo liền gãi đầu: “Vậy…vậy con uống”.Cậu ấy cúi đầu với Ngô Bình rồi đưa hai tay cầm lấy chén rượu, một hơi uống cạn, vẻ mặt vô cùng hưởng thụ.Tử Thanh nở nụ cười, cũng cúi người trước Ngô Bình rồi uống cạn rượu.Ba người chẳng mấy chốc đã uống hết một vò rượu mà vẫn chưa tận hứng. Dương Mộ Bạch mở một vò rượu Ngọc Tuyền. Rượu Ngọc Tuyền là rượu nổi tiếng của cung đình triều Thanh, người dân bình thường không được uống, thường chỉ cung cấp cho Hoàng tộc.Đây là lần đầu tiên Ngô Bình uống rượu với hai sư huynh, anh uống vô cùng tận hứng, uống đến tận trời tối đen. Trong lúc đó anh nghe họ kể về những chuyện thú vị trên giang hồ, tin tức ly kỳ trong chốn võ lâm, điều này khiến anh được mở mang rất nhiều điều.Đồng thời Dương Mộ Bạch và Diệp Thiên Tông cũng kinh ngạc trước sự uyên bác của Ngô Bình. Y thuật, bói toán, nhìn sao, xem tướng, trận pháp hay bùa chú Ngô Bình đều biết đôi chút.Mà lúc nói đến tu vi, một số quan điểm của Ngô Bình cũng gợi mở rất nhiều cho hai người, khiến họ có cảm giác tỉnh ngộ.Đức Bảo và Tử Thanh còn kinh hãi hơn, vì họ kháy hiện những điều Ngô Bình nói quá cao siêu, đến bây giờ họ vẫn chưa hoàn toàn hiểu được.Họ không khỏi thầm nghĩ, thảo nào sư tổ lại nhận người đồ đệ này dù đã tuổi xế chiều, đúng là hạc trong bầy gà, nhân tài kiệt xuất!Đến buổi tối, Diệp Thiên Tông nhận được một cuộc gọi, ông ấy nói với Ngô Bình: “Sư đệ, bên phía tiền bối Triệu có một phi vụ, hay là cậu đi xem thử?”Ông ấy không mong chờ Ngô Bình có thể chữa khỏi cho Triệu Vương Tôn, nhưng nếu có thể lộ mặt cũng khá tốt, ít nhất phần nào có thể khiến tiền bối Triệu biết đến.Ngô Bình nói với giọng tò mò: “Sư huynh, sao lại phải đi buổi tối?”Diệp Thiên Tông cười khổ: “Sư đệ không biết đấy thôi, ban ngày chỗ đó đầy một đám thầy thuốc nổi tiếng, anh muốn gặp tiền bối cũng khó nữa là. Lúc này thì đám người đó đều đi hết rồi. Vừa hay tiền bối Triệu bảo anh qua đó một chuyến, nhân dịp này anh đưa cậu đi luôn”.Dương Mộ Bạch nói: “Sư huynh, sư đệ, hai người mau đi đi”.Hai người chuẩn bị một chút rồi bắt đầu đi đến chỗ Triệu Vương Tôn.Nơi đó không xa lắm, ở trong một căn hẻm nhỏ, đi xe hai mươi phút là đến.Khi đến trước một tòa nhà cao lớn, một đám hộ vệ xông ra. Sau khi hỏi rõ thân phận họ mới cho hai người vào.Ngô Bình phát hiện thực lực của đám hộ vệ này hoặc là cảnh giới Tiên Thiên, hoặc là cảnh giới Thần, họ vô cùng mạnh!