Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 460

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 462Ngô Bình nói: “Nhưng ngày xưa tiền bối cũng cầm kiếm giết rất nhiều tà tu Đông Doanh đấy thôi”.Triệu Vương Tôn gật đầu: “Đó là lựa của ta. Hơn nữa lúc đó ta cũng cảm thấy mình không thể đột phá, thế nên liền nhập thế tu hành, có thù tất báo”.Lúc này Dương Mộ Bạch đã đưa rượu đến, bốn người ngồi xuống thưởng thức rượu ngon, bàn chuyện giang hồ.Bị cầm tù gần trăm năm, Triệu Vương Tôn không hiểu biết lắm về thế giới bây giờ, thấy cái gì cũng mới mẻ. Ông ấy thấy điện thoại của Ngô Bình rất thú vị, liền muốn nghiên cứu nó.Diệp Thiên Tông lập tức cho người đưa một cái điện thoại mới đến để dạy ông ấy sử dụng.Triệu Vương Tôn học mọi thứ rất nhanh, chẳng mấy chốc ông ấy đã hiểu cách dùng, còn đưa số điện thoại cho nhóm Ngô Bình.Ngô Bình được Triệu Vương Tôn kể cho nghe rất nhiều chuyện ly kỳ trong giang hồ, chuyện lạ chốn võ lâm, anh tấm tắc thấy lạ.Đang nói chuyện thì một luồng sáng bay từ ngoài cửa vào, Triệu Vương Tôn đưa tay tiếp lấy. Ông ấy mở ra nhìn thì sắc mặt trở nên nghiêm túc, lập tức đứng dậy rồi nói: “Cậu Ngô, ta phải đi đây”.Ngô Bình liền hỏi: “Tiền bối, có chuyện gì mà gấp như vậy?”“Sau này ta sẽ nói cho cậu sau”, ông ấy chắp tay chào mọi người rồi đi luôn.Ba người Ngô Bình đi theo ra thì ông ấy đã biến mất tăm.Ngô Bình rất kinh ngạc: “Tiền bối Triệu đi đâu rồi?”Dương Mộ Bạch liếc nhìn Diệp Thiên Tông: “Sư đệ, đừng nói là nơi đó nhé?”Diệp Lãnh Trúc khẽ gật đầu: “Chắc là vậy”.Ngô Bình vội hỏi: “NơI nào cơ?”“Côn Luân”, Dương Mộ Bạch nói: “Đó là một nơi trong truyền thuyết. Cậu không cần phải hỏi những cái khác, anh cũng chỉ biết nơi đó tên là Côn Luân”.Diệp Thiên Tông thở dài: “Mong rằng tiền bối sẽ sớm quay về”.Ba người đều rất mất mát, họ ngồi lại xuống ghế tiếp tục uống rượu.Rượu có thể giải sầu, bầu không khí chẳng mấy chốc đã vui vẻ lại. Diệp Thiên Tông nói: “Sư đệ, cậu chữa khỏi cho tiền bối Triệu, anh sẽ đề nghị cấp huân chương đặc biệt cho cậu. Ngoài ra huyết chi và cóc ngọc ba chân cũng là bảo vật vô giá, bên trên cũng phải bù lại cho cậu”.Tất nhiên Ngô Bình không hề khách sáo, đó là đồ của anh, bên trên bù đắp cho anh cũng là chuyện đương nhiên. Anh hỏi: “Sư huynh, bồi thường bằng tiền sao?”Diệp Thiên Tông nói: “Vậy thì còn dựa vào việc cậu lựa chọn thế nào, tiền là tiện nhất. Nếu không muốn tiền thì có thể chọn vài món trong kho của nhà nước”.“Có thể đến kho của nhà nước sao?”, mắt Ngô Bình tỏa sáng.

Chương 462

Ngô Bình nói: “Nhưng ngày xưa tiền bối cũng cầm kiếm giết rất nhiều tà tu Đông Doanh đấy thôi”.

Triệu Vương Tôn gật đầu: “Đó là lựa của ta. Hơn nữa lúc đó ta cũng cảm thấy mình không thể đột phá, thế nên liền nhập thế tu hành, có thù tất báo”.

Lúc này Dương Mộ Bạch đã đưa rượu đến, bốn người ngồi xuống thưởng thức rượu ngon, bàn chuyện giang hồ.

Bị cầm tù gần trăm năm, Triệu Vương Tôn không hiểu biết lắm về thế giới bây giờ, thấy cái gì cũng mới mẻ. Ông ấy thấy điện thoại của Ngô Bình rất thú vị, liền muốn nghiên cứu nó.

Diệp Thiên Tông lập tức cho người đưa một cái điện thoại mới đến để dạy ông ấy sử dụng.

Triệu Vương Tôn học mọi thứ rất nhanh, chẳng mấy chốc ông ấy đã hiểu cách dùng, còn đưa số điện thoại cho nhóm Ngô Bình.

Ngô Bình được Triệu Vương Tôn kể cho nghe rất nhiều chuyện ly kỳ trong giang hồ, chuyện lạ chốn võ lâm, anh tấm tắc thấy lạ.

Đang nói chuyện thì một luồng sáng bay từ ngoài cửa vào, Triệu Vương Tôn đưa tay tiếp lấy. Ông ấy mở ra nhìn thì sắc mặt trở nên nghiêm túc, lập tức đứng dậy rồi nói: “Cậu Ngô, ta phải đi đây”.

Ngô Bình liền hỏi: “Tiền bối, có chuyện gì mà gấp như vậy?”

“Sau này ta sẽ nói cho cậu sau”, ông ấy chắp tay chào mọi người rồi đi luôn.

Ba người Ngô Bình đi theo ra thì ông ấy đã biến mất tăm.

Ngô Bình rất kinh ngạc: “Tiền bối Triệu đi đâu rồi?”

Dương Mộ Bạch liếc nhìn Diệp Thiên Tông: “Sư đệ, đừng nói là nơi đó nhé?”

Diệp Lãnh Trúc khẽ gật đầu: “Chắc là vậy”.

Ngô Bình vội hỏi: “NơI nào cơ?”

“Côn Luân”, Dương Mộ Bạch nói: “Đó là một nơi trong truyền thuyết. Cậu không cần phải hỏi những cái khác, anh cũng chỉ biết nơi đó tên là Côn Luân”.

Diệp Thiên Tông thở dài: “Mong rằng tiền bối sẽ sớm quay về”.

Ba người đều rất mất mát, họ ngồi lại xuống ghế tiếp tục uống rượu.

Rượu có thể giải sầu, bầu không khí chẳng mấy chốc đã vui vẻ lại. Diệp Thiên Tông nói: “Sư đệ, cậu chữa khỏi cho tiền bối Triệu, anh sẽ đề nghị cấp huân chương đặc biệt cho cậu. Ngoài ra huyết chi và cóc ngọc ba chân cũng là bảo vật vô giá, bên trên cũng phải bù lại cho cậu”.

Tất nhiên Ngô Bình không hề khách sáo, đó là đồ của anh, bên trên bù đắp cho anh cũng là chuyện đương nhiên. Anh hỏi: “Sư huynh, bồi thường bằng tiền sao?”

Diệp Thiên Tông nói: “Vậy thì còn dựa vào việc cậu lựa chọn thế nào, tiền là tiện nhất. Nếu không muốn tiền thì có thể chọn vài món trong kho của nhà nước”.

“Có thể đến kho của nhà nước sao?”, mắt Ngô Bình tỏa sáng.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 462Ngô Bình nói: “Nhưng ngày xưa tiền bối cũng cầm kiếm giết rất nhiều tà tu Đông Doanh đấy thôi”.Triệu Vương Tôn gật đầu: “Đó là lựa của ta. Hơn nữa lúc đó ta cũng cảm thấy mình không thể đột phá, thế nên liền nhập thế tu hành, có thù tất báo”.Lúc này Dương Mộ Bạch đã đưa rượu đến, bốn người ngồi xuống thưởng thức rượu ngon, bàn chuyện giang hồ.Bị cầm tù gần trăm năm, Triệu Vương Tôn không hiểu biết lắm về thế giới bây giờ, thấy cái gì cũng mới mẻ. Ông ấy thấy điện thoại của Ngô Bình rất thú vị, liền muốn nghiên cứu nó.Diệp Thiên Tông lập tức cho người đưa một cái điện thoại mới đến để dạy ông ấy sử dụng.Triệu Vương Tôn học mọi thứ rất nhanh, chẳng mấy chốc ông ấy đã hiểu cách dùng, còn đưa số điện thoại cho nhóm Ngô Bình.Ngô Bình được Triệu Vương Tôn kể cho nghe rất nhiều chuyện ly kỳ trong giang hồ, chuyện lạ chốn võ lâm, anh tấm tắc thấy lạ.Đang nói chuyện thì một luồng sáng bay từ ngoài cửa vào, Triệu Vương Tôn đưa tay tiếp lấy. Ông ấy mở ra nhìn thì sắc mặt trở nên nghiêm túc, lập tức đứng dậy rồi nói: “Cậu Ngô, ta phải đi đây”.Ngô Bình liền hỏi: “Tiền bối, có chuyện gì mà gấp như vậy?”“Sau này ta sẽ nói cho cậu sau”, ông ấy chắp tay chào mọi người rồi đi luôn.Ba người Ngô Bình đi theo ra thì ông ấy đã biến mất tăm.Ngô Bình rất kinh ngạc: “Tiền bối Triệu đi đâu rồi?”Dương Mộ Bạch liếc nhìn Diệp Thiên Tông: “Sư đệ, đừng nói là nơi đó nhé?”Diệp Lãnh Trúc khẽ gật đầu: “Chắc là vậy”.Ngô Bình vội hỏi: “NơI nào cơ?”“Côn Luân”, Dương Mộ Bạch nói: “Đó là một nơi trong truyền thuyết. Cậu không cần phải hỏi những cái khác, anh cũng chỉ biết nơi đó tên là Côn Luân”.Diệp Thiên Tông thở dài: “Mong rằng tiền bối sẽ sớm quay về”.Ba người đều rất mất mát, họ ngồi lại xuống ghế tiếp tục uống rượu.Rượu có thể giải sầu, bầu không khí chẳng mấy chốc đã vui vẻ lại. Diệp Thiên Tông nói: “Sư đệ, cậu chữa khỏi cho tiền bối Triệu, anh sẽ đề nghị cấp huân chương đặc biệt cho cậu. Ngoài ra huyết chi và cóc ngọc ba chân cũng là bảo vật vô giá, bên trên cũng phải bù lại cho cậu”.Tất nhiên Ngô Bình không hề khách sáo, đó là đồ của anh, bên trên bù đắp cho anh cũng là chuyện đương nhiên. Anh hỏi: “Sư huynh, bồi thường bằng tiền sao?”Diệp Thiên Tông nói: “Vậy thì còn dựa vào việc cậu lựa chọn thế nào, tiền là tiện nhất. Nếu không muốn tiền thì có thể chọn vài món trong kho của nhà nước”.“Có thể đến kho của nhà nước sao?”, mắt Ngô Bình tỏa sáng.

Chương 460