Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 477
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 479Lý Long Thần cười nói: “Là Trần sư huynh”.Ông ấy vội giới thiệu Ngô Bình: “Sư huynh, đây là sư thúc của chúng ta, anh mau lại chào đi”.Trần Nhược Tùng đã biết Ngô Bình đến nên nhanh chóng bước tới vái chào. Đông Phật tiên sinh đã có quy định, khi gặp trưởng bối phải dập đầu chào, đương nhiên Trần Nhược Tùng cũng không ngoại lệ.Ngô Bình đỡ ông ta dậy rồi cười nói: “Không cần đa lễ, sau này gặp tôi, mọi người đừng làm vậy nữa”.Trần Nhược Tùng mỉm cười rồi đổi thành đứng vái: “Không được đâu ạ, không thì đệ tử sẽ bị sư phụ mắng chết mất”.Tuy ngoài mặt Trần Nhược Tùng tỏ vẻ lễ phép như thế, nhưng thực chất thì chưa phục Ngô Bình. Ông ta không hiểu tại sao sư tổ lại nhận một đệ tử trẻ thế này, như thế chẳng phải khiến họ khó xử ư?Lúc này, Lý Long Thần đã đi tới vỗ vai ông ta, hai người chơi khá thân. Sau cú vỗ vai của Lý Long Thần, Trần Nhược Tùng thoáng ngạc nhiên, vì cảm thấy sức của Lý Long Thần dồi dào, mạnh mẽ.Ông ta ngạc nhiên hỏi: “Sư đệ, đệ đột phá rồi à?”Thì ra sau khi được Ngô Bình chữa khỏi ám thương, Lý Long Thần đã đột phá, ông ấy đã tiến bộ nhanh chóng ở cảnh giới Tiên Thiên và luyện thành bí truyền Diên Hống Nhị Tương của Đông Phật tiên sinh.Môn võ kỹ này giúp người luyện tăng sức mạnh.Ngô Bình khẽ gật đầu, theo anh được biết thì Tiên Thiên có năm cấp, Lý Long Thần đang ở cấp thứ hai, hơn nữa cách bước thứ ba không còn bao xa nữa.Xem ra bí truyền này của Đông Phật tiên sinh khá có ích trong quá trình tu luyện ở cảnh giới Tiên Thiên. Chứ không như Dương Thiên Thiền, không biết gì về cảnh giới này cả.Lý Long Thần đắc ý nói: “Sư huynh, sư thúc đã chữa khỏi ám thương cho em rồi, nên em mới đột phá được. Huynh phải tăng tốc lên, không vài ba năm nữa sẽ bị em vượt mặt đấy”.Trần Nhược Tùng mừng rỡ nói: “Sư thúc đã chữa khỏi ám thương cho chú rồi ư? Tốt quá rồi!”Ông ta thật lòng thấy mừng cho Lý Long Thần, các đệ tử trong môn phái của Đông Phật tiên sinh rất yêu thương và đoàn kết với nhau, cá nhân càng mạnh thì môn phái càng bền.Những người khác đều thấy kinh ngạc, đến thái sư tổ của họ còn không chữa được vết thương của Lý Long Thần, vậy mà Ngô Bình có thể làm được, xem ra vị sư thúc tổ này cũng không đơn giản.Lý Long Thần: “Y thuật của sư thúc tổ rất kỳ diệu, ai thấy trong người không khoẻ thì mau nhờ người khám cho:.Diệp Huyền ho khan một tiếng: “Sư thúc tổ, dạo này đệ tử hay bị hoa mắt chóng mặt, người có thể khám giúp đệ tử được không?”Ngô Bình bắt mạch cho anh ta rồi nhăn mặt nói: “Anh làm việc và nghỉ ngơi không điều độ, lại không biết tiết chế, quan hệ nam nữ quá độ sẽ bị kiệt sức đấy”.Nghe thấy thế, mọi người đều cười phá lên.Diệp Huyền đỏ mặt rồi vội nói: “Sư thúc tổ, có cách gì chữa trị không ạ?”
Chương 479
Lý Long Thần cười nói: “Là Trần sư huynh”.
Ông ấy vội giới thiệu Ngô Bình: “Sư huynh, đây là sư thúc của chúng ta, anh mau lại chào đi”.
Trần Nhược Tùng đã biết Ngô Bình đến nên nhanh chóng bước tới vái chào. Đông Phật tiên sinh đã có quy định, khi gặp trưởng bối phải dập đầu chào, đương nhiên Trần Nhược Tùng cũng không ngoại lệ.
Ngô Bình đỡ ông ta dậy rồi cười nói: “Không cần đa lễ, sau này gặp tôi, mọi người đừng làm vậy nữa”.
Trần Nhược Tùng mỉm cười rồi đổi thành đứng vái: “Không được đâu ạ, không thì đệ tử sẽ bị sư phụ mắng chết mất”.
Tuy ngoài mặt Trần Nhược Tùng tỏ vẻ lễ phép như thế, nhưng thực chất thì chưa phục Ngô Bình. Ông ta không hiểu tại sao sư tổ lại nhận một đệ tử trẻ thế này, như thế chẳng phải khiến họ khó xử ư?
Lúc này, Lý Long Thần đã đi tới vỗ vai ông ta, hai người chơi khá thân. Sau cú vỗ vai của Lý Long Thần, Trần Nhược Tùng thoáng ngạc nhiên, vì cảm thấy sức của Lý Long Thần dồi dào, mạnh mẽ.
Ông ta ngạc nhiên hỏi: “Sư đệ, đệ đột phá rồi à?”
Thì ra sau khi được Ngô Bình chữa khỏi ám thương, Lý Long Thần đã đột phá, ông ấy đã tiến bộ nhanh chóng ở cảnh giới Tiên Thiên và luyện thành bí truyền Diên Hống Nhị Tương của Đông Phật tiên sinh.
Môn võ kỹ này giúp người luyện tăng sức mạnh.
Ngô Bình khẽ gật đầu, theo anh được biết thì Tiên Thiên có năm cấp, Lý Long Thần đang ở cấp thứ hai, hơn nữa cách bước thứ ba không còn bao xa nữa.
Xem ra bí truyền này của Đông Phật tiên sinh khá có ích trong quá trình tu luyện ở cảnh giới Tiên Thiên. Chứ không như Dương Thiên Thiền, không biết gì về cảnh giới này cả.
Lý Long Thần đắc ý nói: “Sư huynh, sư thúc đã chữa khỏi ám thương cho em rồi, nên em mới đột phá được. Huynh phải tăng tốc lên, không vài ba năm nữa sẽ bị em vượt mặt đấy”.
Trần Nhược Tùng mừng rỡ nói: “Sư thúc đã chữa khỏi ám thương cho chú rồi ư? Tốt quá rồi!”
Ông ta thật lòng thấy mừng cho Lý Long Thần, các đệ tử trong môn phái của Đông Phật tiên sinh rất yêu thương và đoàn kết với nhau, cá nhân càng mạnh thì môn phái càng bền.
Những người khác đều thấy kinh ngạc, đến thái sư tổ của họ còn không chữa được vết thương của Lý Long Thần, vậy mà Ngô Bình có thể làm được, xem ra vị sư thúc tổ này cũng không đơn giản.
Lý Long Thần: “Y thuật của sư thúc tổ rất kỳ diệu, ai thấy trong người không khoẻ thì mau nhờ người khám cho:.
Diệp Huyền ho khan một tiếng: “Sư thúc tổ, dạo này đệ tử hay bị hoa mắt chóng mặt, người có thể khám giúp đệ tử được không?”
Ngô Bình bắt mạch cho anh ta rồi nhăn mặt nói: “Anh làm việc và nghỉ ngơi không điều độ, lại không biết tiết chế, quan hệ nam nữ quá độ sẽ bị kiệt sức đấy”.
Nghe thấy thế, mọi người đều cười phá lên.
Diệp Huyền đỏ mặt rồi vội nói: “Sư thúc tổ, có cách gì chữa trị không ạ?”
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 479Lý Long Thần cười nói: “Là Trần sư huynh”.Ông ấy vội giới thiệu Ngô Bình: “Sư huynh, đây là sư thúc của chúng ta, anh mau lại chào đi”.Trần Nhược Tùng đã biết Ngô Bình đến nên nhanh chóng bước tới vái chào. Đông Phật tiên sinh đã có quy định, khi gặp trưởng bối phải dập đầu chào, đương nhiên Trần Nhược Tùng cũng không ngoại lệ.Ngô Bình đỡ ông ta dậy rồi cười nói: “Không cần đa lễ, sau này gặp tôi, mọi người đừng làm vậy nữa”.Trần Nhược Tùng mỉm cười rồi đổi thành đứng vái: “Không được đâu ạ, không thì đệ tử sẽ bị sư phụ mắng chết mất”.Tuy ngoài mặt Trần Nhược Tùng tỏ vẻ lễ phép như thế, nhưng thực chất thì chưa phục Ngô Bình. Ông ta không hiểu tại sao sư tổ lại nhận một đệ tử trẻ thế này, như thế chẳng phải khiến họ khó xử ư?Lúc này, Lý Long Thần đã đi tới vỗ vai ông ta, hai người chơi khá thân. Sau cú vỗ vai của Lý Long Thần, Trần Nhược Tùng thoáng ngạc nhiên, vì cảm thấy sức của Lý Long Thần dồi dào, mạnh mẽ.Ông ta ngạc nhiên hỏi: “Sư đệ, đệ đột phá rồi à?”Thì ra sau khi được Ngô Bình chữa khỏi ám thương, Lý Long Thần đã đột phá, ông ấy đã tiến bộ nhanh chóng ở cảnh giới Tiên Thiên và luyện thành bí truyền Diên Hống Nhị Tương của Đông Phật tiên sinh.Môn võ kỹ này giúp người luyện tăng sức mạnh.Ngô Bình khẽ gật đầu, theo anh được biết thì Tiên Thiên có năm cấp, Lý Long Thần đang ở cấp thứ hai, hơn nữa cách bước thứ ba không còn bao xa nữa.Xem ra bí truyền này của Đông Phật tiên sinh khá có ích trong quá trình tu luyện ở cảnh giới Tiên Thiên. Chứ không như Dương Thiên Thiền, không biết gì về cảnh giới này cả.Lý Long Thần đắc ý nói: “Sư huynh, sư thúc đã chữa khỏi ám thương cho em rồi, nên em mới đột phá được. Huynh phải tăng tốc lên, không vài ba năm nữa sẽ bị em vượt mặt đấy”.Trần Nhược Tùng mừng rỡ nói: “Sư thúc đã chữa khỏi ám thương cho chú rồi ư? Tốt quá rồi!”Ông ta thật lòng thấy mừng cho Lý Long Thần, các đệ tử trong môn phái của Đông Phật tiên sinh rất yêu thương và đoàn kết với nhau, cá nhân càng mạnh thì môn phái càng bền.Những người khác đều thấy kinh ngạc, đến thái sư tổ của họ còn không chữa được vết thương của Lý Long Thần, vậy mà Ngô Bình có thể làm được, xem ra vị sư thúc tổ này cũng không đơn giản.Lý Long Thần: “Y thuật của sư thúc tổ rất kỳ diệu, ai thấy trong người không khoẻ thì mau nhờ người khám cho:.Diệp Huyền ho khan một tiếng: “Sư thúc tổ, dạo này đệ tử hay bị hoa mắt chóng mặt, người có thể khám giúp đệ tử được không?”Ngô Bình bắt mạch cho anh ta rồi nhăn mặt nói: “Anh làm việc và nghỉ ngơi không điều độ, lại không biết tiết chế, quan hệ nam nữ quá độ sẽ bị kiệt sức đấy”.Nghe thấy thế, mọi người đều cười phá lên.Diệp Huyền đỏ mặt rồi vội nói: “Sư thúc tổ, có cách gì chữa trị không ạ?”