Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 480
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 482Mọi người đều ngơ ngác nhìn nhau, Chu Vân Hổ nói: “Đệ tử phải báo cho sư phụ ngay mới được”.Anh ta vừa gọi cho Dương Mộ Bạch, thì ông ấy đã bảo chuyển máy cho Ngô Bình như đã biết sự việc.“Sư đệ, anh biết chuyện của Trương Nguyên Cổ từ nửa tháng trước rồi, giờ hắn đang là chủ của Tiên Cơ”.“Tiên Cơ là gì ạ?”, Ngô Bình hỏi.“Là một tổ chức mới chuyên lùng các tiên phủ động thiên. Hắn đã phản bội gia tộc Tư Đồ rồi, sau đó đã dùng một phần kỹ thuật gen để đổi lấy vị trí hiện tại, cho nên dù anh và sư huynh bắt tay nhau cũng không đọ lại hắn được”.Ngô Bình kinh ngạc, Trương Nguyên Cổ lại phải bội gia tộc Tư Đồ ư? Tên này thú vị đấy!Dương Mộ Bạch: “Sư đệ, tạm thời cậu đừng chạm mặt với Trương Nguyên Cổ, tên này độc ác lắm, anh sợ hắn sẽ gây bất lợi cho cậu. À, cậu cũng đừng nói cho ai biết chuyện của tiểu sư muội vội, nếu không bị Trương Nguyên Cổ phát hiện ra thì chắc chắn hắn sẽ giết người diệt khẩu”.Ngô Bình biết Dương Mộ Bạch đang lo lắng điều gì, tư chất của Hồng Lăng rất xuất sắc, sớm muộn gì cũng vượt qua Trương Nguyên Cổ. Để giảm mức nguy hiểm khi sư môn cũ trả thù, Trương Nguyên Cổ sẽ nghĩ cách để Hồng Lăng không tiến bộ được nữa. Đương nhiên, một đệ tử mới của Đông Phật tiên sinh như anh cũng đang trong vòng nguy hiểm.“Sư huynh yên tâm, em biết phải làm gì rồi”.Sau khi Ngô Bình tắt máy, bầu không khí tại đây đã ảm đạm hơn hẳn, anh nói: “Trương Nguyên Cổ đã quay lại nên mọi người phải nỗ lực tu hành. Sẽ có một ngày, chúng ta phải bắt kẻ phản bội đó phải trả giá”.Lý Long Thần nói: “Sư thúc nói phải, đệ tử sẽ cố gắng tu luyện mỗi ngày”.Diệp Huyền nói: “Sư thúc tổ, tối nay chúng ta đi gặp Lục Kình Ba đi. Ông ta có nhiều thế lực ở Thiên Kinh lắm, đệ tử thấy không nên đối đầu với người này”.Ngô Bình: “Chuyện của Trần Lăng Sương tôi đã cho qua rồi đấy, không thì ông ta chưa xong với tôi đâu”.Diệp Huyền cười trừ: “Sư thúc tổ, nhưng vấn đề chính là ở cô diễn viên ấy. Bây giờ, Lục Kình Ba đang kẹt vốn nên chỉ muốn giá cổ phiếu tăng cao. Nếu ông ta không làm được thì công ty sẽ phá sản, vì thế để cổ phiếu tăng giá, ông ta không từ một thủ đoạn nào, nếu có ai ngáng đường, ông ta cũng sẽ giết người diệt khẩu luôn”.Ngô Bình cau mày: “Nếu thế thì còn gì để mà nói nữa”.Diệp Huyền: “Cũng không hẳn, đệ tử thấy Trần Lăng Sương và Lục Kình Ba chỉ có khúc mắc nhỏ thôi, chứ không phải kẻ thù một mất một còn, vậy tại sao họ không thể hợp tác với nhau? Chỉ cần Trần Lăng Sương đồng ý về Hoa Ảnh, Lục Kình Ba sẽ tặng cho cô ấy năm phần trăm cổ phần ngay”.Ngô Bình lắc đầu: “Diệp Huyền, anh nhìn nhận vấn đề đơn giản quá rồi, anh tưởng một mình Trần Lăng Sương có thể giúp cổ phiếu tăng giá ư?”
Chương 482
Mọi người đều ngơ ngác nhìn nhau, Chu Vân Hổ nói: “Đệ tử phải báo cho sư phụ ngay mới được”.
Anh ta vừa gọi cho Dương Mộ Bạch, thì ông ấy đã bảo chuyển máy cho Ngô Bình như đã biết sự việc.
“Sư đệ, anh biết chuyện của Trương Nguyên Cổ từ nửa tháng trước rồi, giờ hắn đang là chủ của Tiên Cơ”.
“Tiên Cơ là gì ạ?”, Ngô Bình hỏi.
“Là một tổ chức mới chuyên lùng các tiên phủ động thiên. Hắn đã phản bội gia tộc Tư Đồ rồi, sau đó đã dùng một phần kỹ thuật gen để đổi lấy vị trí hiện tại, cho nên dù anh và sư huynh bắt tay nhau cũng không đọ lại hắn được”.
Ngô Bình kinh ngạc, Trương Nguyên Cổ lại phải bội gia tộc Tư Đồ ư? Tên này thú vị đấy!
Dương Mộ Bạch: “Sư đệ, tạm thời cậu đừng chạm mặt với Trương Nguyên Cổ, tên này độc ác lắm, anh sợ hắn sẽ gây bất lợi cho cậu. À, cậu cũng đừng nói cho ai biết chuyện của tiểu sư muội vội, nếu không bị Trương Nguyên Cổ phát hiện ra thì chắc chắn hắn sẽ giết người diệt khẩu”.
Ngô Bình biết Dương Mộ Bạch đang lo lắng điều gì, tư chất của Hồng Lăng rất xuất sắc, sớm muộn gì cũng vượt qua Trương Nguyên Cổ. Để giảm mức nguy hiểm khi sư môn cũ trả thù, Trương Nguyên Cổ sẽ nghĩ cách để Hồng Lăng không tiến bộ được nữa. Đương nhiên, một đệ tử mới của Đông Phật tiên sinh như anh cũng đang trong vòng nguy hiểm.
“Sư huynh yên tâm, em biết phải làm gì rồi”.
Sau khi Ngô Bình tắt máy, bầu không khí tại đây đã ảm đạm hơn hẳn, anh nói: “Trương Nguyên Cổ đã quay lại nên mọi người phải nỗ lực tu hành. Sẽ có một ngày, chúng ta phải bắt kẻ phản bội đó phải trả giá”.
Lý Long Thần nói: “Sư thúc nói phải, đệ tử sẽ cố gắng tu luyện mỗi ngày”.
Diệp Huyền nói: “Sư thúc tổ, tối nay chúng ta đi gặp Lục Kình Ba đi. Ông ta có nhiều thế lực ở Thiên Kinh lắm, đệ tử thấy không nên đối đầu với người này”.
Ngô Bình: “Chuyện của Trần Lăng Sương tôi đã cho qua rồi đấy, không thì ông ta chưa xong với tôi đâu”.
Diệp Huyền cười trừ: “Sư thúc tổ, nhưng vấn đề chính là ở cô diễn viên ấy. Bây giờ, Lục Kình Ba đang kẹt vốn nên chỉ muốn giá cổ phiếu tăng cao. Nếu ông ta không làm được thì công ty sẽ phá sản, vì thế để cổ phiếu tăng giá, ông ta không từ một thủ đoạn nào, nếu có ai ngáng đường, ông ta cũng sẽ giết người diệt khẩu luôn”.
Ngô Bình cau mày: “Nếu thế thì còn gì để mà nói nữa”.
Diệp Huyền: “Cũng không hẳn, đệ tử thấy Trần Lăng Sương và Lục Kình Ba chỉ có khúc mắc nhỏ thôi, chứ không phải kẻ thù một mất một còn, vậy tại sao họ không thể hợp tác với nhau? Chỉ cần Trần Lăng Sương đồng ý về Hoa Ảnh, Lục Kình Ba sẽ tặng cho cô ấy năm phần trăm cổ phần ngay”.
Ngô Bình lắc đầu: “Diệp Huyền, anh nhìn nhận vấn đề đơn giản quá rồi, anh tưởng một mình Trần Lăng Sương có thể giúp cổ phiếu tăng giá ư?”
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 482Mọi người đều ngơ ngác nhìn nhau, Chu Vân Hổ nói: “Đệ tử phải báo cho sư phụ ngay mới được”.Anh ta vừa gọi cho Dương Mộ Bạch, thì ông ấy đã bảo chuyển máy cho Ngô Bình như đã biết sự việc.“Sư đệ, anh biết chuyện của Trương Nguyên Cổ từ nửa tháng trước rồi, giờ hắn đang là chủ của Tiên Cơ”.“Tiên Cơ là gì ạ?”, Ngô Bình hỏi.“Là một tổ chức mới chuyên lùng các tiên phủ động thiên. Hắn đã phản bội gia tộc Tư Đồ rồi, sau đó đã dùng một phần kỹ thuật gen để đổi lấy vị trí hiện tại, cho nên dù anh và sư huynh bắt tay nhau cũng không đọ lại hắn được”.Ngô Bình kinh ngạc, Trương Nguyên Cổ lại phải bội gia tộc Tư Đồ ư? Tên này thú vị đấy!Dương Mộ Bạch: “Sư đệ, tạm thời cậu đừng chạm mặt với Trương Nguyên Cổ, tên này độc ác lắm, anh sợ hắn sẽ gây bất lợi cho cậu. À, cậu cũng đừng nói cho ai biết chuyện của tiểu sư muội vội, nếu không bị Trương Nguyên Cổ phát hiện ra thì chắc chắn hắn sẽ giết người diệt khẩu”.Ngô Bình biết Dương Mộ Bạch đang lo lắng điều gì, tư chất của Hồng Lăng rất xuất sắc, sớm muộn gì cũng vượt qua Trương Nguyên Cổ. Để giảm mức nguy hiểm khi sư môn cũ trả thù, Trương Nguyên Cổ sẽ nghĩ cách để Hồng Lăng không tiến bộ được nữa. Đương nhiên, một đệ tử mới của Đông Phật tiên sinh như anh cũng đang trong vòng nguy hiểm.“Sư huynh yên tâm, em biết phải làm gì rồi”.Sau khi Ngô Bình tắt máy, bầu không khí tại đây đã ảm đạm hơn hẳn, anh nói: “Trương Nguyên Cổ đã quay lại nên mọi người phải nỗ lực tu hành. Sẽ có một ngày, chúng ta phải bắt kẻ phản bội đó phải trả giá”.Lý Long Thần nói: “Sư thúc nói phải, đệ tử sẽ cố gắng tu luyện mỗi ngày”.Diệp Huyền nói: “Sư thúc tổ, tối nay chúng ta đi gặp Lục Kình Ba đi. Ông ta có nhiều thế lực ở Thiên Kinh lắm, đệ tử thấy không nên đối đầu với người này”.Ngô Bình: “Chuyện của Trần Lăng Sương tôi đã cho qua rồi đấy, không thì ông ta chưa xong với tôi đâu”.Diệp Huyền cười trừ: “Sư thúc tổ, nhưng vấn đề chính là ở cô diễn viên ấy. Bây giờ, Lục Kình Ba đang kẹt vốn nên chỉ muốn giá cổ phiếu tăng cao. Nếu ông ta không làm được thì công ty sẽ phá sản, vì thế để cổ phiếu tăng giá, ông ta không từ một thủ đoạn nào, nếu có ai ngáng đường, ông ta cũng sẽ giết người diệt khẩu luôn”.Ngô Bình cau mày: “Nếu thế thì còn gì để mà nói nữa”.Diệp Huyền: “Cũng không hẳn, đệ tử thấy Trần Lăng Sương và Lục Kình Ba chỉ có khúc mắc nhỏ thôi, chứ không phải kẻ thù một mất một còn, vậy tại sao họ không thể hợp tác với nhau? Chỉ cần Trần Lăng Sương đồng ý về Hoa Ảnh, Lục Kình Ba sẽ tặng cho cô ấy năm phần trăm cổ phần ngay”.Ngô Bình lắc đầu: “Diệp Huyền, anh nhìn nhận vấn đề đơn giản quá rồi, anh tưởng một mình Trần Lăng Sương có thể giúp cổ phiếu tăng giá ư?”