Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 486

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 488Ngô Bình: “Chuyện nhỏm thôi, à hôm nay giá cổ phiếu tăng khá nhiều”.Diệp Huyền nghe thấy Ngô Bình nhắc đến cổ phiếu thì cười nói: “Sư thúc tổ, nếu người muốn kiếm tiền thì đệ tử có mấy công ty đấy, đệ tử sẽ tiết lộ vài tin tức cho người”.Ngô Bình xua tay: “Không cần đâu, kiếm tiền kiểu đó dễ nhưng nguy hiểm lắm. Tôi vừa mua cổ phiếu của Sơn Hải, nhưng chỉ mua 400 triệu. Đầu tư nhỏ lẻ vậy thôi, không nên tham lam”.Diệp Huyền dựng ngón tay cái: “Sư thúc tổ đúng là người thông tuệ, nếu là đệ tử thì đã ném cả đống tiền vào rồi”.Mấy người trò chuyện đến gần sáng, bấy giờ Trần Lăng Sương mới về, còn Ngô Bình thì ở lại nhà Diệp Huyền.Cùng lúc đó, ở nhà họ Lục ở Thiên Kinh.Lúc này, người Lục Kình Ba co tròn lại rồi nằm dưới đất kêu la, gân trên người ông ta co hết lại như đang bị hàng vạn con kiến cắn, vô cùng ngứa ngáy.Một người đàn ông trung niên ngồi trong phòng khách tím mặt, ông ta chính là Lục Trường Hưng – bố của Lục Kình Ba, năm nay 72 tuổi.Lục Trường Hưng tức giận quát: “Thằng bất hiếu này, ai cho mày động vào Diệp Huyền hả? Mày có biết lai lịch của nhà đó mạnh cỡ nào không?”Dù đang vô cùng đau đớn, nhưng Lục Kình Ba vẫn cắn răng nói: “Diệp Huyền mạnh bằng con, sao nhà mình phải sợ nó chứ!”“Ngu dốt!”, Lục Trường Hưng tức đến mức run lên: “Công ty của Diệp Huyền có bảy cổ đông, bốn người trong số đó đều là đại gia của Thiên Kinh, ba người còn lại thì là nhà quan chức lớn. Chúng ta không thể động tới bất kỳ ai trong số họ được”.Lục Kình Ba kinh ngạc nói: “Cái gì? Nhà quan chức lớn? Nhà giàu số một? Sao con không biết nhỉ?”Lục Trường Hưng chỉ biết thở dài: “Thì bố cũng mới biết tuần trước thôi chứ đâu, đang định nói cho mày hay. Ai dè, mới có mấy hôm mà mày đã gây hoạ lớn rồi”.Một tuần trước, Lục Trường Hưng phải bỏ ra một khoản tiền lớn để làm quen với một gia tộc quan chức lớn, trong lúc nói chuyện, ông ta đã biết vài manh mối về thân thế của Diệp Huyền.Lạc Tuyết vừa hận vừa tuyệt vọng nên tức giận nói: “Diệp Huyền đáng chết, giấu kỹ thật đấy!”Lục Trường Hưng lắc đầu hỏi: “Thế người tên là Ngô Bình thì sao, con đã biết lai lịch của nó chưa?”Lục Kình Ba càng chán nản hơn: “Con gọi hỏi Lệ Bách Xuyên thì lão ta bảo Ngô Bình là truyền nhân của Đông Phật tiên sinh, còn Đông Phật tiên sinh đó thì là một nhân vật võ lâm truyền kỳ, không ai dám động tới”.

Chương 488

Ngô Bình: “Chuyện nhỏm thôi, à hôm nay giá cổ phiếu tăng khá nhiều”.

Diệp Huyền nghe thấy Ngô Bình nhắc đến cổ phiếu thì cười nói: “Sư thúc tổ, nếu người muốn kiếm tiền thì đệ tử có mấy công ty đấy, đệ tử sẽ tiết lộ vài tin tức cho người”.

Ngô Bình xua tay: “Không cần đâu, kiếm tiền kiểu đó dễ nhưng nguy hiểm lắm. Tôi vừa mua cổ phiếu của Sơn Hải, nhưng chỉ mua 400 triệu. Đầu tư nhỏ lẻ vậy thôi, không nên tham lam”.

Diệp Huyền dựng ngón tay cái: “Sư thúc tổ đúng là người thông tuệ, nếu là đệ tử thì đã ném cả đống tiền vào rồi”.

Mấy người trò chuyện đến gần sáng, bấy giờ Trần Lăng Sương mới về, còn Ngô Bình thì ở lại nhà Diệp Huyền.

Cùng lúc đó, ở nhà họ Lục ở Thiên Kinh.

Lúc này, người Lục Kình Ba co tròn lại rồi nằm dưới đất kêu la, gân trên người ông ta co hết lại như đang bị hàng vạn con kiến cắn, vô cùng ngứa ngáy.

Một người đàn ông trung niên ngồi trong phòng khách tím mặt, ông ta chính là Lục Trường Hưng – bố của Lục Kình Ba, năm nay 72 tuổi.

Lục Trường Hưng tức giận quát: “Thằng bất hiếu này, ai cho mày động vào Diệp Huyền hả? Mày có biết lai lịch của nhà đó mạnh cỡ nào không?”

Dù đang vô cùng đau đớn, nhưng Lục Kình Ba vẫn cắn răng nói: “Diệp Huyền mạnh bằng con, sao nhà mình phải sợ nó chứ!”

“Ngu dốt!”, Lục Trường Hưng tức đến mức run lên: “Công ty của Diệp Huyền có bảy cổ đông, bốn người trong số đó đều là đại gia của Thiên Kinh, ba người còn lại thì là nhà quan chức lớn. Chúng ta không thể động tới bất kỳ ai trong số họ được”.

Lục Kình Ba kinh ngạc nói: “Cái gì? Nhà quan chức lớn? Nhà giàu số một? Sao con không biết nhỉ?”

Lục Trường Hưng chỉ biết thở dài: “Thì bố cũng mới biết tuần trước thôi chứ đâu, đang định nói cho mày hay. Ai dè, mới có mấy hôm mà mày đã gây hoạ lớn rồi”.

Một tuần trước, Lục Trường Hưng phải bỏ ra một khoản tiền lớn để làm quen với một gia tộc quan chức lớn, trong lúc nói chuyện, ông ta đã biết vài manh mối về thân thế của Diệp Huyền.

Lạc Tuyết vừa hận vừa tuyệt vọng nên tức giận nói: “Diệp Huyền đáng chết, giấu kỹ thật đấy!”

Lục Trường Hưng lắc đầu hỏi: “Thế người tên là Ngô Bình thì sao, con đã biết lai lịch của nó chưa?”

Lục Kình Ba càng chán nản hơn: “Con gọi hỏi Lệ Bách Xuyên thì lão ta bảo Ngô Bình là truyền nhân của Đông Phật tiên sinh, còn Đông Phật tiên sinh đó thì là một nhân vật võ lâm truyền kỳ, không ai dám động tới”.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 488Ngô Bình: “Chuyện nhỏm thôi, à hôm nay giá cổ phiếu tăng khá nhiều”.Diệp Huyền nghe thấy Ngô Bình nhắc đến cổ phiếu thì cười nói: “Sư thúc tổ, nếu người muốn kiếm tiền thì đệ tử có mấy công ty đấy, đệ tử sẽ tiết lộ vài tin tức cho người”.Ngô Bình xua tay: “Không cần đâu, kiếm tiền kiểu đó dễ nhưng nguy hiểm lắm. Tôi vừa mua cổ phiếu của Sơn Hải, nhưng chỉ mua 400 triệu. Đầu tư nhỏ lẻ vậy thôi, không nên tham lam”.Diệp Huyền dựng ngón tay cái: “Sư thúc tổ đúng là người thông tuệ, nếu là đệ tử thì đã ném cả đống tiền vào rồi”.Mấy người trò chuyện đến gần sáng, bấy giờ Trần Lăng Sương mới về, còn Ngô Bình thì ở lại nhà Diệp Huyền.Cùng lúc đó, ở nhà họ Lục ở Thiên Kinh.Lúc này, người Lục Kình Ba co tròn lại rồi nằm dưới đất kêu la, gân trên người ông ta co hết lại như đang bị hàng vạn con kiến cắn, vô cùng ngứa ngáy.Một người đàn ông trung niên ngồi trong phòng khách tím mặt, ông ta chính là Lục Trường Hưng – bố của Lục Kình Ba, năm nay 72 tuổi.Lục Trường Hưng tức giận quát: “Thằng bất hiếu này, ai cho mày động vào Diệp Huyền hả? Mày có biết lai lịch của nhà đó mạnh cỡ nào không?”Dù đang vô cùng đau đớn, nhưng Lục Kình Ba vẫn cắn răng nói: “Diệp Huyền mạnh bằng con, sao nhà mình phải sợ nó chứ!”“Ngu dốt!”, Lục Trường Hưng tức đến mức run lên: “Công ty của Diệp Huyền có bảy cổ đông, bốn người trong số đó đều là đại gia của Thiên Kinh, ba người còn lại thì là nhà quan chức lớn. Chúng ta không thể động tới bất kỳ ai trong số họ được”.Lục Kình Ba kinh ngạc nói: “Cái gì? Nhà quan chức lớn? Nhà giàu số một? Sao con không biết nhỉ?”Lục Trường Hưng chỉ biết thở dài: “Thì bố cũng mới biết tuần trước thôi chứ đâu, đang định nói cho mày hay. Ai dè, mới có mấy hôm mà mày đã gây hoạ lớn rồi”.Một tuần trước, Lục Trường Hưng phải bỏ ra một khoản tiền lớn để làm quen với một gia tộc quan chức lớn, trong lúc nói chuyện, ông ta đã biết vài manh mối về thân thế của Diệp Huyền.Lạc Tuyết vừa hận vừa tuyệt vọng nên tức giận nói: “Diệp Huyền đáng chết, giấu kỹ thật đấy!”Lục Trường Hưng lắc đầu hỏi: “Thế người tên là Ngô Bình thì sao, con đã biết lai lịch của nó chưa?”Lục Kình Ba càng chán nản hơn: “Con gọi hỏi Lệ Bách Xuyên thì lão ta bảo Ngô Bình là truyền nhân của Đông Phật tiên sinh, còn Đông Phật tiên sinh đó thì là một nhân vật võ lâm truyền kỳ, không ai dám động tới”.

Chương 486